Hiện có 6 khách Trực tuyến
Văn học
Giấc mơ mùa hạ

Lòng xao xuyến mỗi mùa phượng đỏ

Mơ được về lối ngõ quê xưa

Hét vang ríu rít nô đùa

Đu nhành hoa nở nắng ùa chói chang

Mơ bơi lội ao làng tắm mát

Thả diều ru khúc nhạc trưa hè

Trốn tìm, đuổi bướm, hái me

Đồng thanh đọc những câu vè ngân nga...

Ve réo rắt bài ca trong nắng

Mơ về ai bến vắng chờ trông

Lúa giờ chắc đã đơm bông

Nghe con sóng cuộn trên đồng lao xao

Mơ về giữa ngọt ngào thơ ấu

Nơi xứ người bến đậu chênh chao

Phượng hồng rực lửa khát khao

Vàng ươm nỗi nhớ lời nào mẹ ru.

 

Phương Luyên

 
Ký ức đằm sâu

Có cái gì giăng mắc ở trong tôi

Khi nhìn hút chuyến xe rẽ về phương ấy

Đường ra đảo nắng đang mùa

Phượng cháy

Vào cảng ư, bến hẹn đang chờ…

Có xe nào tìm ngược tuổi thơ

Phố Xi Măng xưa cay nhòe thương nhớ

Lò của Tây cao

Mồ hôi thợ bỏng than bỏng đá

Bố cõng xi măng

Còng dấu hỏi trong đầu con trẻ

Bụi đau ngực thở

Ngụp dòng Tam Bạc để tìm ước mơ

Trên cầu Xi Măng xe nhà binh rin rít

Chân cầu, Tây trắng Tây đen

nhẩy đầm và đánh thợ

Tôi không dám đến trường

Mẹ bảo Hải Phòng đang là của nó

Rời nắm xi măng

Bố choàng khăn mẹ

Ra đi

Bố đi chín nơi mười nơi

Giờ con tiếc không là người thành phố

Mỗi khi nghe hát lòng bời bời phượng đỏ

Khi nghe hát đại dương thân gần quá

Hao hức làm con tàu ra khơi

Yêu bản hùng ca lửa đánh Mỹ rực trời

Có chú chúng mình chết trong tư thế bắn

Giữ nhà máy Xi măng khói trắng

Con tàu bến nước nên đôi

Xe đi Hải Phòng hối hả ngược xuôi

Phố Xi Măng không tìm thấy nữa

Ký ức đằm sâu

Nỗi nhớ

Cứ dào lên không nguôi.

Phạm Ràm (Hải Dương)

 
Bình yên tháng Bảy…

Có những ngày tháng Bảy thật mong manh. Đi chưa hết con phố đã thấy lòng mình quay quắt nhớ. Vô tình chạm vào một thói quen, lại thấy tháng Bảy quê nhà hiện lên xanh ngời trong từng nếp nghĩ. Tháng Bảy lại ùa về trong vồn vã yêu thương. Sau bao biến cố cuộc đời, ta vẫn mơ một ngày trở về với tháng Bảy quê nhà. Tháng Bảy bình yên với những buổi chiều quê thong dong trên con đường làng quanh co, lồi lõm. Nơi có đám trẻ mục đồng chạy lon ton trên cánh đồng quê nứt nẻ. Những tiếng gọi nhau í ới, câu hát đồng dao quen thuộc, chùm trái cây dại tòn ten đã dắt tôi qua những tháng ngày cơ cực đầy ắp niềm thương mến, để tuổi trẻ qua đi, ta vẫn tiếc hoài năm tháng tuổi thơ.

Cơn mưa tháng Bảy chợt đến, chợt đi cuốn xoay ngày vội vã, để những phút trầm ngâm đứng bên hiên nhà ta thấy mình khờ dại biết bao. Nhìn từng hạt mưa rơi tí tách trên nền cỏ xanh biêng biếc, bóng nước vỡ tan theo từng giọt đổ dồn. Ta lại thấy lại đời mình trong đám trẻ quê ríu rít khi cơn mưa về. Đám trẻ cởi trần tắm mưa, vùng vẫy trong mưa, ta nghe tiếng cười giòn tan trong từng tiếng mưa rơi tí tách, lạnh cả một niềm mong mỏi chưa nguôi. Ta đi trong cơn mưa tháng Bảy tràn về, mặc cho những hạt mưa tạt vào lạnh buốt, mặc con đường quê lầy lội, trượt trơn. Ta bấu chân vào đất quê, nghe lòng mình động run miền nhớ, khắc khoải một cuộc chờ cho ước hẹn ấu thơ. Bước trong màn mưa, từng giọt mưa trắng xóa tạt khuôn mặt đã bắt đầu lấm tấm nếp nhăn, để ta biết rằng nước mưa thì ngọt, nước mắt thì mặn. Ta trở về với miền đất dấu yêu, sau những rối bời muôn thuở. Tháng Bảy quê nhà lại dang tay ắp ôm ta vào lòng. Ta như đang trôi giữa màu xanh bạt ngàn của quê hương, của những mối thân tình vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu.

Tháng Bảy về, cánh hoa mỏng manh rơi trên con đường vắng lặng. Cội phượng già loang lổ vết thời gian. Dưới tàn cây xanh bóng, ta đứng lặng nhìn mùa trôi về tít tắp, chỉ có ánh nhìn còn sót lại, đau đáu kiếm tìm một hình bóng đã mãi xa ta.

Ta trở về với xóm nhỏ ven sông. Những đứa trẻ quê ngày nào đã rộng dài muôn hướng, để ta mãi lạc nhau trong dòng đời tất bật. Cầm trên tay những điều bất trắc, ta lặng nhìn dòng sông cuộn mình về với biển. Con sông trải qua bao thăng trầm vẫn lặng lẽ trôi đi không bao giờ ngơi nghỉ. Trong dòng nước đỏ ngầu phù sa đó, có dòng nào mang theo ánh nhìn của người đứng bên kia bờ sông gởi về nơi xa vắng?

Mẹ vẫn đứng chờ nơi bậu cửa, câu hát ầu ơ bên cánh võng cứ theo ta đến mọi phương trời. Gối đầu vào òng mẹ, ta thấy mình vẫn bé bỏng như xưa. Dáng mẹ đã gầy hơn xưa, đôi tay run run mẹ vuốt ve ta trong cơn ngủ vùi bất chợt. Từng câu hát của mẹ đưa ta qua bao nỗi thăng trầm dâu bể. Vùi vào hơi ấm của mẹ, ta thấy lòng mình an yên đến lạ...

Trên chiếc xuồng con, ba vẫn lặng lẽ cùng ruộng đồng suốt bốn mùa khó nhọc. Ba vẫn lầm lũi với những nỗi niềm cha giấu kín. Người đàn ông quê mùa ít nói mà chan chứa yêu thương. Là những khi giật mình thức giấc, ta thấy ba ngồi lặng lẽ nhìn từng quyển vở của các con; là lúc ba khẽ mỉm cười khi nhìn thấy những đứa con trở về ríu rít bên chân ba; là những lúc ba trốn tránh nỗi buồn khi tiễn các con đi tìm vùng đất mới. Ngồi cùng ba với chiều chênh vênh nắng, nghe ba kể về tháng ngày đã qua, những lời của ba cứ dắt ta trở về với năm tháng tuổi thơ. Tưởng như mình đâu đã lớn bao giờ trong ánh mắt của ba?

Tháng Bảy lại về nhẹ nhàng gọi khẽ, ta bước qua những dùng dằng hối hả. Miền quê nhỏ vẫn êm đềm cùng ta qua những tháng ngày chông chênh sỏi đá. Ta lại về thủ thỉ cùng tháng Bảy quê nhà, để thấy rằng có bao giờ quê nhà bỏ ta đâu? Bước qua những ngày tháng Bảy bình yên, nhớ quá đổi những ngày xưa yêu dấu...

 

Tản văn: Nguyên Khối (Kiên Giang)

 
«Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối»

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL
 

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)

 

Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...