Rừng che bộ đội - Sơn dầu của Quốc Thái

 

Hoa công nghiệp - Ảnh Nguyễn Viết Rừng

 

Cánh tay công nghiệp - Ảnh Vương Khánh Hồng

 

ẢNh Vũ Thành Chung

Chăn vịt - Ảnh Vũ Thành Chung

 

Mùa gặt - Ảnh Đức Biên

 

Đôi mắt cô gái H’mông - Ảnh Vũ Dũng


Hiện có 49 khách Trực tuyến
Trăng muộn

Nồi nước sôi đã sẵn sàng. Chậu đựng tiết đã pha thuốc hãm.

Tần vặn ngửa cổ con chó vạch lớp lông đen mun tìm huyệt tia tiết.

Con chó vẫn nằm im, tai cụp, mắt nhắm nghiền.

Bàn tay thạo việc dễ dàng tìm đúng huyệt tia “đẹp”. Tần với lấy con dao gại lưỡi vào thành chậu nhôm.

Tức thì con chó cựa quậy, dang rộng hai chân sau. Tiếng kêu bị rọ mõm chặn lại nghe như tiếng nấc con người.

Tần rùng mình, con dao tuột khỏi tay rơi đánh cheng. Con chó đã có chửa vùng bụng dưới căng căng, hai hàng vú nhu nhú tim tím như nụ sim non. Tẩn quệt mồ hôi trán ngồi bệt xuống sân giếng bên cạnh con chó.

- Đang bụng mang dạ chửa đêm hôm còn mò ra đường làm gì đến nỗi dính bẫy bả: Hay là mày đổ đốn thèm trò đực cái. Đồ ngu.

Con chó ngẩng lên, hai bên khoé mắt rớt ra vệt nước trắng đục. Tần ngạc nhiên đến nỗi thất thần phải một lúc mới trấn tĩnh được. Không phải gỉ mắt mà là nước mắt. Ôi chao nước mắt chó, từng giọt... từng giọt... vừa chảy ra đã se khô, hằn vết trên lớp lông đen mun. Tần nhìn thấy trong thẳm sâu đôi mắt chó lời cầu xin khẩn thiết không phải cho bản thân mà vì những mầm sống đang cựa quậy trong bụng nó. Tần vỗ vỗ đầu con chó:

- Tao đã từng ra tay, từng chứng kiến nhiều cuộc hoá kiếp nhưng chưa thấy con cẩu nào chí khí như mày. Không giãy dụa chống đối. Không rên ri van xin. Mầy khá lắm. Tao quyết một phen vì mày. Tin tao đi.

Trong nhà, Bảo - anh trai vợ Tần đang xem ti vi. Sàn nhà lát gỗ bóng, Tần chân đất lem luốc ý tứ đứng ngoài cửa.

- Anh để lại cho em con chó. Em đi mua ngay con khác, không dám để anh lỡ việc.

Bảo lắc đầu, mắt không rời màn hình ti vi.

- Việc đã “lập trình” rồi. Chủ tịch đưa đoàn đi tham quan đây đó. Anh ở nhà kiếm món độc đãi khách tại gia. Phải nhờ vả mấy cửa mới tăm được con chó chửa lần đầu.

Tần lại một phen rùng mình lõa mồ hôi hột. Lần trước là vì con chó. Lần này vì con người. Từ bé đến giờ Tần chưa thấy ai đem bán súc vật đang mang thai. Các hàng mổ, đám đồ tể cũng coi việc sát sinh súc vật mang thai là điều tối kỵ. Vậy mà có loại - con - người khoái khẩu, món cháo chó bao tử, nầm sữa chó xiên nướng. Để có những món độc ấy chủ bữa không có cách nào khác là đặt hàng với bọn chuyên trộm chó. Và để cho ông nọ bà kia khoái khẩu, việc đầu tiên là thọc dao vào cổ con chó đang bụng mang dạ chửa. Tần rùng mình, lần này vì chính mình.

Biết tính ông anh vợ, Tần im lặng chờ. Rồi ti vi cũng đến mục quảng cáo chen phim, Tần chớp cơ hội, khẩn khoản:

- Anh để lại con chó cho vợ chồng em nuôi cho vui cửa vui nhà. Đãi các sếp thiếu gì món độc hơn.

Bảo với lấy điều khiển ti vi, nhấn to âm thanh, gắt lên:

- Đã bảo không. Nói lắm.

Tần đánh liều chạy lên sân giếng bế con chó ôm chặt vào lòng. Bảo nhao ra đứng chặn cửa sân giếng.

- Vì món độc này chị chú phải nhờ vả người ta. Lão ấy cũng phải nhờ cao thủ mới săn nổi. Giá chát lắm.

- Chát mấy em cũng chịu - Tần quả quyết,

- Anh em mình thì vô tư - Bảo hạ giọng - Anh phải a lô gấp cho nhà hàng. Đặt trọn mâm món độc nó chém chết thôi.

- Anh khỏi băn khoăn - Tần dứt khoát - Chênh lệch bao nhiêu anh cứ tính vào giá chó.

Tần ôm con chó đi lối tắt về nhà. Nhìn thấy xe máy vẫn dựng góc sân Tần biết vợ chưa xong thủ tục. Sáng cũng như chiều trước khi đi làm vợ Tần tốn không dưới nửa tiếng đồng hồ vào việc xống áo môi má. Tần đặt con chó xuống hiên bếp, vỗ về dặn dò rồi lên nhà. Vợ Tần đang đứng trước gương, ngoảy ra, con mắt lúng liếng.

- Khiếp. Làm em giật cả mình.

- Giật mình cho khỏi dướn với - Tần đùa ám chỉ chiều cao của vơ.

- Thôi đi. Vợ Tần quay vào với gương - Khách về chưa anh?

- Còn khướt. Anh Bảo nói có sớm cũng phải bảy tám giờ tối.

- Càng tốt - vợ Tần như reo lên- lũ quỷ ấy thì biết gì đến giờ giấc.


Tần ngạc nhiên với lối ví von của vợ. Vừa khuya hôm qua khoe rằng ngồi cùng mâm với anh này ông nọ. Giờ các ông anh ấy hoá ra lũ quỷ. Lũ quỷ ấy là đoàn khảo sát quy hoạch nông thôn mới. Sáng nay cô thủ quỹ vù  xe máy đến nhờ thỏi son Hàn. Hai cô đang trang điểm thì “con dế” réo. Vợ Tần áp di động sát tai vâng dạ một thôi, quay sang ôm chầm cô bạn: “Con dâu lão phó đầu đảng với vợ thằng ký... đi với lũ ấy. Tao với mày thoát rồi...” Cô thủ quỹ vẫn chưa vui lên được: “Thấy bảo con ấy đã ăn chắc suất đất trung tâm”. Vợ Tần dí thỏi son vào trán cô bạn: “Có thấy giời bảo nhưng anh ý ý... chưa gật thì chờ đấy.”

Vợ Tần lên xe từ trong sân vù ra ngõ. Tiếng động cơ đánh động con chó đang thiu thiu. Nó chồm đi vài bước ệch xuống dướn cổ “gâu gâu” dữ dằn. Tần chạy ra bế con chó đặt vào chỗ cũ.

- Cô chủ đấy. Rồi cô ấy sẽ yêu quý mày còn hơn tao.

Con chó cúi đầu rên rỉ. Tần sờ nắn toàn thân mới phát hiện ra chân sau con chó bị dính bẫy răng cưa máu chảy đã khô bết. Nó thật nhanh trí bật thoát trước khi cái bẫy sập hết ngoàm cưa. Vậy mà lúc đặt con chó xuống góc hiên cởi dây trói Tần nghĩ đó là vết dây cứa do nó cựa quậy. Tần khẽ nâng, xoa xoa cái chân đau của con chó.

- Mày bị dính bẫy, may chỉ bị rạn xương ống. Chịu khó nằm mấy hôm là khỏi thôi Nghe chưa

Con chó thôi rên rỉ, giơ chân trước đập đập xuống mặt hiên. Hai con mắt nó đang buồn bã chợt mở to chớp chớp theo nhịp chân đập. Ngẫm nghĩ một lúc Tần đưa bàn tay ra trước mặt con chó. Như chỉ chờ có thế, con chó dướn lên đặt chân vào bàn tay xoè trước mặt. Tần nắm chặt chân con chó. Một cảm giác âm ấm, man mát ùa sang bàn tay Tần lan lan khắp người. Tần châng lâng trong dòng xoáy ký ức. Cái cảm giác như quen như lạ ấy gợi nhắc những kỷ niệm chưa hẳn xa lắc nhưng chưa dễ nhớ ra ngay. Lần hồi xoay xở một lúc rồi Tần cũng nhớ ra. Đó là dạo chị Tảo ở nhà chờ việc. Buổi chiều chị đi thăm lúa về ôm theo con chó tí hin ghẻ lờn từ chóp đuôi đến tận lỗ tai. Tần nhìn con chó phát hoảng: “Sao chị đưa con hủi này về nhà. Nó mang bệnh lây khắp xóm thì phiền. Nó bị bệnh dại thì còn khổ nữa”. Chị Tảo thản nhiên vuốt ve con chó cúm rúm góc hiên “Lạ lắm nhé, Lúc chị đi đến quãng giữa ngòi Cả thấy nó trong bụi cây nhao ra gừ gừ. Chị khiếp quá chạy biến. Lúc về lại thấy nó đứng bên đường như chờ. Chị vội rẽ vào bờ đạc. Đi một quãng ngoái lại thấy nó lẽo đẽo theo sau. Chị dừng lại, nó cũng dừng lại, cái bụng thoi thóp, chỉ hai con mắt sáng lên rất lạ. Chị bước lại gần nó, vẫy tay.  “Thực mày bị bệnh xấu xí, chủ chê ném đi, nếu còn muốn sống thì về với tao”. Chị vừa dứt lời con chó chạy đến dụi đầu vào bàn chân, rên rỉ đến tội nghiệp”. Mẹ không chê con chó, bày cho chị cách tắm ghẻ, tẩy giun sán. Nước điếu thuốc lào pha với nước lá khế đun sôi để nguội ngày tắm ba lần. Bột hạt xoan trộn vào cơm nóng, cá nướng để hồi sức và tẩy giun sán. Bệnh trọng gặp thuốc hay, được tình người chăm bẵm cún ghẻ lột xác thành con Vàng đẹp mã. Dường như có đường dây vô hình vô ảnh nối chị Tảo với con Vàng. Chị Tảo làm việc ở thành phố cách nhà hơn trăm cây số. Mỗi khi bất chợt con Vàng chạy ra ngóng xuôi con đường lên phố trở vào nằm bên cột cổng dựng đuôi ngoáy tít là y rằng chị Tảo sắp về đến nhà. Một lần chị Tảo về nhà vài ngày rồi đi công tác phía Nam, chị đi buổi sáng, đến trưa con Vàng bỏ bữa nằm bệt. Ngày hôm sau nó vẫn ủ rũ. Tần sực nhớ, dỗ dành: “Chị vội đi không kịp dặn. Đừng buồn. Nay mai chị lấy chồng cho mày đi theo”. Con Vàng đứng phắt lên dụi mõm vào tay Tần “ư ử” như giao ước.

... Chị Tảo và anh Ba Cần Thơ yêu nhau từ năm thứ ba đại học. Mối tình xuyên Việt bỗng dưng gặp cảnh éo le. Hai ông bố, kẻ Nam người Bắc cùng năm cùng tháng ra đi mãi mãi vì di chứng chiến tranh. Mẹ Tần tuổi chưa cao nhưng trong người mang bệnh, sức yếu nhược trước tuổi tác. Mẹ hiểu tấm lòng con gái. Mẹ ra ao vào bếp, vườn tược, cốt cho con gái thấy cơn bệnh trọng đã lui, mẹ đã khoẻ lên. Tần rỉ tai anh bưu tá giấu nhẹm giấy gọi nhập học trường Cao đẳng Công nghiệp. Tần còn huơ chân múa tay với chị: “Lực học của em chỉ đủ đi thi cho vui... Bố đã dặn rồi. Em nối ngôi trưởng họ không thể xa làng. Anh Ba cũng là con trưởng họ, quá hiểu chuyện này...”

Ngày chị Tảo về nhà chồng, con Vàng đi theo ra ngõ rồi luồn lách lên xe. Người trong xe giục ra, người đứng ngoài gọi xuống con Vàng vẫn phớt lờ. Tần vừa bước lên cửa xe con Vàng nhao lại giơ chân đập vào tay Tần, miệng “ử ử”, khóe mắt rớt nước... Tần sực nhớ ra kể với mọi người lần chị Tảo đi công tác xa. Thế là con Vàng được vào miền gạo trắng nước trong. ít lâu sau một buổi trưa, chuông điện thoại réo, tiếng chị Tảo tắt lịm giữa lời: “Con... Vàng”. Anh Ba nghẹn ngào: “Vàng tham gia đuổi bắt bọn cướp, bị chém xả... Anh chị chôn Vàng ở góc vườn...”.

Từng vùng ký ức khép lại để dấu ấn cay xè con mắt. Nỗi ngậm ngùi hình bóng con Vàng làm bừng lên mối liên tưởng lý thú, suýt nữa Tần reo ầm lẽn ôm choàng con chó lạ. Trước ngày chia tay con Vàng đã là con đực đẹp mã phong độ. Ngày nào cũng vài ba ả lượn lờ đầu ngõ đánh tiếng rủ rê. Hơn một lần con Vàng đi theo bạn tình thấu ngày thâu đêm. Thoáng qua cũng biết con chó lạ không có điểm nào giống con Vàng nhưng Tần vẫn chắc tin nó mang trong mình dòng máu của con chó đã hy sinh. Mười mươi là thế. Tần nắm chặt hơn bàn chân con chó.

- ở đây làm bạn với tao. Cho mày cái tên là Đen. Nhớ nhé.

Con chó nhích lên dụi đầu vào cánh tay ông chủ mới.

- Gừ... ừ... gừ.

* * *

Cánh cửa buồng bật ra như bị đạp. Tần nhổm lên mở cửa màn, xoay lại gối đôi. Vợ Tần quần áo mỏng tang cũn cỡn nhót lên giưỡng nằm quay mặt vào tường. Bàn tay Tần vừa chạm bờ vai vợ đã bị hẩy ra.

- Ngủ đi. Em mệt

Tần đâu có cần “chuyện ấy”.

- Anh chị tiếp khách vui vẻ chứ?

- Không biết. Đi mà hỏi.

Lời nói thốc ra mùi rượu lẫn mùi thức ăn. Tần nhích ra sát mép giường khoanh tay làm gối. Tần không quá khắt khe chuyện phụ nữ rượu bia. Thường nhật đôi khi vợ chồng Tần cũng chén rượu cốc bia cho ngon cơm, cho vui vẻ. Nhưng có điều Tần phải cộm lòng, khó hiểu. Từ ngày ngồi ghế kế toán ngân sách xã, vợ Tần thường xuyên phải tiếp khách, giao lưu, cuộc giao tiếp nào cũng có việc thăm thú tiệc tùng. Mỗi khi Tần lựa lời hỏi han đều được vợ trả lời bằng con mắt lúng liếng, môi lưỡi lướt chụt bàn tay cuồng bạo... Thế là Tần bị cuốn vào lắm trò đến phát khiếp... Mặt giường chợt rung mạnh. Vợ Tần ngửa ra, giang rộng hai chân, giơ tay quờ quạng. Mùi rượu nồng nặc hơn. Mùi gì đó chua chua là lạ như bết trong da thịt bị rượu mạnh ép thốc ra. Cảm giác ghê ghê buồn nôn, Tần đi ra sân.

Từ lúc nào con Đen lết vào nằm dưới bậc tam cấp. Tần bế nó lên cùng ngồi bên cạnh cột hiên.

- Cô chủ về sao mày không lên tiếng? Quen cô rồi hả. Giỏi lắm! chén hết cơm chưa?

Con Đen nép vào ông chủ, lim dim mắt tận hưởng bàn tay vuốt ve. Đột nhiên nó chồm lên toan lao vào nhà, Tần nhanh tay giữ lại. Vợ Tần xộc ra tay cầm điện thoại di động vẫn nhoe nhoé tiếng người.

- Anh coi chó hơn người hả.

- ơ...

- ơ iếc gì. Vì anh mà tôi thua thiệt đủ đường. Người ta đang làm khó tôi đây.

- Kìa em. Khuya rồi. Đừng nói to hàng xóm mất giấc...

- Đây cứ nói. Ai sợ mất ngủ thì nút lỗ tai lại.

Tần bế con Đen đặt góc hiên rồi đi vào nhà. Vợ Tần vào theo đến cửa dừng lại nghe điện thoại. “Vâng” Dạ... Anh... Em...” ngọt xớt đầu lưỡi. Tần nhận ra giọng đàn ông.

- Ai thế em? - Tần buột miệng

Vợ Tần sập máy nhao lại góc nhà. Cánh cửa tủ đứng bị giật đánh tưng. Chiếc va ly bị dằn đánh ịch. Mười bốn tháng chồng vợ đây là lần thứ ba Tần chứng kiến cảnh “vơ- nhét”. Lần thứ nhất ba tháng sau ngày cưới. Tần dứt khoát không cho người anh thứ ba đằng vợ thuê đất vườn hương hoả để mở điểm bán vé số. Thực ra vợ chồng anh ta là chủ đề mượn tấm vé số làm bình phong. Lần thứ hai, chặp mùa hè năm ngoái. Cả tháng trời vợ Tần đi sớm về khuya bảo là đi lấy chứng chỉ tin học. Ông kế toán ngân sách xã nghỉ hưu, chiếc ghế trống làm nổ ra cuộc chiến quyết liệt. Hạ hồi cô trung cấp đánh bại một anh và hai cô cao đẳng. Hôm đi liên hoan nhận bàn giao về vợ Tần chìa ra tờ quyết định. Tần im lặng đi ra sân. Thế là có ngay trò “vơ nhét” . Cả hai lần chiếc va ly hồi môn du ký không quá ba mươi sáu tiếng đồng hồ. Còn lần này? Tần cười tủm.

- á. Anh cười khinh tôi hả- Vợ Tần nhét mẻ quần áo vào va ly làm rơi mớ coóc xê xuống nền nhà - Nói cho mà biết. Những thứ con này chưa mang đi có giỏi cứ tẩu tán. Cứ là một đền mười.

Ngoài cổng hắt vào tiếng còi xe máy. Tần chạy ra chặn bước con Đen đang “gâu, gâu” cố lết theo người xách va ly ra ngõ. Con Đen ngoan ngoãn trở về chỗ nằm. Gạt phắt ý định nhìn theo đoán hướng đi của xe máy Tần sải bước lên ngồi bên cột hiên. Tâm trạng Tần rối bời. Thoắt nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng dốc dài. Thoắt muốn nhảy lên đấm đạp cái gì đó... Tần ngước nhìn bầu trời đêm tựa hồ như miền thăm thẳm ấy có vô vàn cách quyết đáp tình cảm đêm nay, cả những hôm qua, hôm kia...

- Gừ, ử... gừ.

Tần bừng tỉnh, hết sức ngỡ ngàng. Từ lúc nào con Đen lết vào ngồi trên bậc hiên. Con Đen đã vài lần lên tiếng nhưng ông chủ vẫn đăm đắm với trời cao. Nó đành giấu nỗi buồn tủi thân phận, cả nhũng muốn hỏi han chia sẻ vào tiếng “Gừ... ử...” của giống loài và đôi mắt ngước lên. Tần vội cúi xuống nhắc con chó lên cho ngồi bên cạnh. Con Đen liên hồi “Gừ... ử...”. Tần sực nhớ đã đọc trong cuốn sách nào đó có đoạn văn như một lời khuyên: cỏ cây, muông thú, muôn loài... thảy đều khát khao, chia sẻ tâm sự con người. Bàn tay thân ái là đường dây vô hình mà hữu hiệu... Tần nhích ra, đặt bàn tay lên đầu con chó.

“Mày muốn biết lắm hả! Bắt đầu con ếch, Đen ạ. Đội thợ xây nhận làm công trình phụ cho nhà anh cả cô ta. Một hôm nhà có khách, anh cả bảo cô út làm bếp. Đứng trên giàn dáo nhìn cô ta ngồi tần ngần với xâu ếch, tao biết cô ta gặp việc khó. Tao xuống bảo cô ta cách làm thịt, làm món. Ai ngờ cô ta túm tay tao, con mắt lúng liếng: “Anh giúp em với. Khách “cốp” đấy...”. Tao đành phải vào bếp với cô ta. Sáng hôm sau anh cả đưa cho tao bao thuốc thơm, vỗ vai: “Cậu giỏi lắm. Mấy ông huyện khen hết lời, chén bằng sạch...”.

Vài hôm sau ông anh lại có khách, cô ta lại năn nỉ. Phải ngày mưa đội thợ nghỉ, anh cả vù xe máy đến tận nhà, “Quan tỉnh về... Cậu trổ tài giúp làng... Các quan ngon miệng là làng được việc...” Anh em đội thợ nói vui: “Cậu lọt vào tầm nhìn rồi. Sớm muộn sẽ bỏ dao xây nhào vô dao thớt. Tương lai sán lạn lắm...”. Qua những lần giúp việc cỗ bàn, tao ngộ ra một điều thú vị. Đám quan làng rất nhạy bén tư duy. Khách về làng, ăn’uống tại nhà, vừa tránh được tiếng đi nhà hàng, tha hồ báo giá thanh toán. Rồi đến cái ngày định mệnh. Tao đi làm về muộn, đang chuẩn bị rang cơm nguội thì cô ta đến. Con mắt lúng liếng. “Dẹp đi anh”. Đồ ăn bày ra bàn, có cả chai rượu mác ngoại. “Chai rượu anh cả khao anh. Mấy món em học lỏm anh làm thử mang đến mời anh chấm điểm”. Đồ ăn nhìn qua là biết đồ nhà hàng hâm lại nhưng tao không nỡ làm cô ta bẽ mặt. Cô ta bật nút chai và nâng cốc “mời anh... rất điệu đàng. Thế rồi tao mặc kệ cô ta khoá cổng, chốt cửa, mặc kệ cô ta dìu lên giường. Đến lúc tỉnh dậy tao cuống lên mặc quần ngược giục cô ta mặc quần áo ra về. Cô ta cười rinh rích chồm lên vít tao nằm thêm. Sáng bảnh ngoài đường rộn người ra đồng, đi chợ cô ta mới chịu ra về. Bao nhiêu con mắt đổ dồn vào cô gái bơ phờ, áo quần nhầu nhĩ dắt xe ra cổng nhà gã trai chưa vợ. Sau cái đém bị trở thành đàn ông, tao như ăn phải bùa mê thuốc lú. Cô ta đòi cưới, tao gật liền dù mẹ đi mới được hai giỗ. Tao đồng ý làm chồng cô ta còn vì nỗi sợ dân gian. Dòng họ vận hạn, gia phong suy đồi nếu trưởng họ không lấy làm vợ người đàn bà đầu tiên ăn nằm trên giường nhà mình. Vài tuần sau, nửa đêm cô ta kêu đau bụng phải xuống trạm xá. Chị bác sĩ khám xong hỏi tao lần đầu tiên ấy lâu chưa. Nghe câu trả lời của tao, chị bác sĩ thờ dài: “Không khớp lắm nhưng cô ấy bị sẩy thai”. Quả thực là tao bỏ ngoài tai rất nhiều lời khuyên can. Đến ngày tao phải trả giá rồi, phải không Đen”.

Con Đen ngước lên, đôi mắt mở to gặp ánh đèn trong nhà phản chiếu sáng xanh như hai viên bi ve. Tần vừa lơi bàn tay vuốt ve, con Đen thập thễnh đi lại đập đập chân vào bậu cửa nhà rồi trở lại dụi mom vào cánh tay Tần: “Gừ... ử... Gừ”. Tần xoa đầu con chó.

- Tao hiểu rồi. Mày đúng là linh khuyển Đen ạ.

* * *

Con Đen đã Ihực sự là bạn của gã thợ xây- ông trưởng họ trẻ nhất làng Quảng. Mỗi khi Tần ra khỏi nhà, con Đen thập thễnh bám theo chỉ chịu trở vào khi được vỗ về dặn dò. Tần đi làm về dù sớm hay muộn, con Đen phục bên gốc mít thoáng bóng ông chủ là chạy ra quấn quýt: “ừ... Gừ...”. Khuya, dù chân chưa lành vết thương con Đen vẫn đi một vòng quanh nhà, quanh khu vườn hương hỏa có ngôi từ đường cổ kính. Mới hôm trước, sang hôm sau, Tần biết con Đen được chủ cũ rèn dạy rất nghiêm. Đến bữa dù có đặt bát cơm sát mõm con Đen tỉnh bơ. Đen ta chỉ sực bữa sau khi chủ ăn xong và có lời cho phép.

Vết thương của con Đen bài thuốc lá bưởi bung giã nhuyễn xao với rượu nếp xoa - bó không mấy hiệu quả. Tần gọi thằng bạn thú y đến nhà. Vị đốc tờ thú sờ nắn một lúc, xoa tay:

- Bài bó bột thú tao có học nhưng chưa từng thực hành. Gặp những trường hợp thế này tao thường “chấm com” hoặc kê cho cái đơn “riềng mẻ”. Cô bạn này thì khác. Nàng hội đủ lục tướng linh khuyển. Thêm tướng thọt nữa là xưa nay hiếm.

- Mày cứ hay đùa. - Tần gắt lên - Nó đang mang bầu đấy.

- Mày không phải dạy nghề tao - Đốc tờ trừng mắt, lập tức vỗ vai Tần.’

- Mày lo quá hóa quẩn rồi. Chó liền da gà liền xương. Vô tư đi. Mày thừa biết chuyện voi một ngà, hổ thọt chân oai hùng chánh phó chúa sơn lâm thế nào rồi. Cô nàng này nếu có phúc được thọt sẽ là chúa khuyển một vùng.

Vẫn còn phương Đông y cổ truyền. Tần đạp xe sang nhà cụ lang Đước nổi tiếng thuốc hay. Tần dựa xe ngoài cổng giả vờ thập thễnh đi vào. Cụ lang bảo vén ống quần để xem vết thương. Tần đành thú thật. Đưa cho Tần gói thuốc cụ lang rơm rớm nước mắt. “Mấy chục năm làm nghề ta chưa gặp cậu trai nào như cháu. Miếng thuốc bó vào chỗ đau, ba ngày là khỏi. Đừng nói chuyện tiền nong...”.

Buổi chiều ngày cuối tháng đội thợ nghỉ liên hoan. Tần xin miễn việc làm cỗ, ở nhà bó thuốc cho con Đen. Cụ lang Đước thật tài. Đắp đến miếng thuốc thứ hai con Đen chống thẳng được chân đau đi liền mấy bước. Miếng thuốc thứ ba nhỏ hơn, thời gian đắp ngắn hơn. Tần tính đắp từ ba giờ chiều đến sáng hôm sau là khớp thời gian cụ lang dặn.

Tần kèm con Đen đi quanh sân kiểm tra độ chặt của miếng thuốc. Đang đều bước con Đen ngoắt ra ngõ “Gâu... Gâu”. Có tiếng xe máy đỗ ngoài cổng. Chị dâu thứ hai và “vơ- nhét” đi một xe. Tần làm nhanh con tính thời gian. Mười một tiếng đồng hồ nữa là tròn ba mươi tám ngày “vơ- nhét” du ký. Những ngày đã qua Tần nghe được khối điều này, tiếng nọ. Hơn một lần Tần chịu trận của các bô lão: “Anh còn đáng mặt trưởng họ nữa không?...”

Chỉ một mình chị thứ đi vào. Chị bám tay vào thành ghế dựa run run như người ốm buộc phải đi đứng.

- Chị thắp hương tạ tội với ông bà. Rồi chị em mình nói câu chuyện.

Làng bảo anh em nhà ấy được mỗi vợ chồng anh thứ. Anh chị ăn ở có trước, có sau, chằm bặp ruộng vườn. Ba đứa con xinh xắn, ngoan ngoãn, học giỏi. Mấy người kia cũng quyền này chức nọ, bạc tiền dư giả mà nhạt nhoà chữ nhân chữ nghĩa.

Chị thứ đặt lên mặt bàn tờ giấy, Tờ giấy mỏng manh mà tay chị run run, trán lấm chấm mồ hôi:

- Anh chị, các cháu hết lời khuyên bảo rồi. Cô ấy ép chị mang tờ đơn sang.

Tờ giấy kín đặc những con chữ vi tính. Mười mươi “vơ- nhét” có “hội đồng” chỉ đạo từ “A” đến “Z”. Tần định đọc đơn xem “vơ- nhét” gán cho những tội gì,“văn chương hội đồng” thế nào nhưng lại thôi. Tần lấy bút ký đánh phắt.

- Từ mai đội thợ nhận công trình làng bên em vắng nhà cả ngày. Chị giúp em ra bảo cô ấy vào thu hết đồ đạc tư trang. Không còn là vợ chồng thì vẫn là người làng, ngại gì chứ.

Chị thứ đi ra cổng trở vào ngay. Tần cũng đã tính đến việc này. Tần đưa chùm chìa khóa cho chị.

- Em có việc phải đi. Chị bảo cô ấy thu cho sạch. Xong việc chị cứ treo chìa khoá cột hiên.

Tần đi bộ ra cổng, con Đen bám theo mấy bước chạy vụt lên đứng giữa cổng chồm về phía bên kia đường “gâu... gâu” dữ dằn. “Vơ-nhét” ngồi chồm hổm trên xe máy, quần áo cũn cỡn, cái mặt son phấn vênh vênh. Tần xoa đầu con Đen:

- Kệ người ta. về nhà nằm cho thuốc ngấm. Tao không về muộn đâu.

Xong cuộc liên hoan bạn thợ bày bàn cờ tướng. Không đành lỡ lời với con Đen, Tần xin khất lời thách đấu. Cánh cổng vừa kít tiếng bản lề, con Đen đã chạy ra đón chủ. Tần cúi xuống chưa kịp xoa đầu con Đen đa giật lùi, chồm chồm “gâu... gâu”. Tần quát thế nào con Đen vẫn cứ tảng lờ. Hai mắt nó trừng trừng, cái mõm ngoác hết cỡ, hàm răng nhọn trắng ởn đến lạnh người. Tần vô cùng kinh ngạc. Cái gì đã khiến con Đen đột biến tính nết chỉ trong vài ba giờ đồng hồ? Hay “vơ- nhét” có tài dạy thú đã khiến con Đen nhìn ông chủ như tên ăn trộm? Thằng bạn thú y đúng chăng! Con Đen là linh khuyển đã nhận ra Tần không đáng mặt làm ông chủ của nó. Suýt nữa Tần tung cú đá nhằm bụng con chó và gầm lên “Đồ phản chủ”. Đang cơn giận run người Tần kịp nhớ vừa ăn liên hoan thịt chó. Con Đen tinh tường ngửi thấy mùi thịt đồng loại từ ông chủ. Trong làng có lão Tụ chuyên nghề thịt chó thuê. Lũ chó ra đường trông thấy lão Tụ là chạy biến tăm tai hoặc rúc bụi sủa ầm ĩ. Dân làng có lời đùa này khác, lão Tụ hiền lành cười khà khà : “Em cũng vì miếng cơm manh áo. Lũ khuyển nhầm với những ai đó thôi...”. Thật tuyệt vời nghĩa tình loài chó. Tần đi sát bờ dậu, giơ tay về phía con Đen vẫn ngoác mồm nhe răng.

- Tao xin lỗi. Tao đi tắm ngay đây.

Con Đen về nằm phục giữa sân. Tần vừa ra khỏi nhà tắm con Đen trộc dậy dướn cổ hít hít rồi nhao lại dụi đầu vào bàn chân ông chủ “ử., ừ” như biết lỗi. Tần vội vàng xúc bát cơm nguội. Con Đen xực vài miếng rồi chạy ra cổng đứng “gâu... gâu”. Tần ngó ra không thấy có ai đi vào, giục con Đen về ăn tiếp. Con Đen chạy vào hít hít đĩa cơm, nhao lên hiên ngậm gấu quần ông chủ giật kéo một lúc rồi chạy ra cổng. Vọng vào từng chặp ba tiếng “gâu... gâu... gâu” nhọc nhằn, thống thiết. Tần vội đi ra cổng. Con Đen vừa “gâu... gâu” vừa lách đầu qua khoảng hở giữa hai cánh cổng. Tần vừa dứt tiếng gọi con Đen chạy lại nằm ệch ra. Nó đưa chân sau ra gãi gãi dàn vú đã căng mọc, hai mắt ngước lên ươn ướt thăm thẳm. Dễ có đến vài ba phút Đen không chớp mắt. Tần lờ mờ hiểu ra hành vi khác thường của con Đen. Tần mở rộng cánh cổng, chỉ tay ra đường cái:

- Mày muốn về nhà chủ cũ để nằm ổ phải không ?

Con Đen phắt đứng lên dướn cổ dụi mõm vào bàn tay ông chủ.

- “ử... ử”.

Tần choáng váng vội bám tay vào cột cổng. Những ngày đã qua giục ép Tần: Lấy ngay sợi dây xích. Không phải ai cũng có may mắn được làm chủ con chó khôn ngoan như thế Mau... Nhưng lập tức từ sâu thẳm tâm thức Tần một tiếng nói khác cất lên mạnh mẽ và da diết: Con Đen dính bẫy bả con người mà đâu có quên con người... Từ cõi chết trở về con Đen là một bài học cho chính con người. Tần cúi xuống xoa đầu con Đen, lòng chưa êm những nỗi niềm.

- Đừng có sướng rơn lên mà nhớ sai lối về. Không có lần thứ hai đâu. Đi nào.

* * *

Đến là lạ cái giống vật khuya sớm ra vào quấn quýt “gâu... gâu”. Con Đen đã là một góc nho nhỏ trong kho ký ức đang lắm buồn ít vui của anh chàng phó cả. Có một đêm Tần vỡ giấc vì tiếng “gâu... gâu”. Tần chạy ra sân rồi ra ngõ nhìn khắp chắc mẩm con Đen trở về nhưng còn đùa chủ nấp đâu đó. Phải một lúc trấn tĩnh Tần mới nhận ra đó là tiếng vọng trong tâm tưởng. Tần ngồi tựa cột hiên bâng khuâng nhớ lại buổi tối con Đen ra đi.

Hình như khát vọng tìm về đã giúp Đen ta quên đau vết thương chưa lành. Ra khỏi cổng con Đen đứng nhìn hai phía con đường khịt khịt mũi, ư ử mấy tiếng rồi phăm phăm về phía cuối làng. Tần đi sau lắm lúc phải chạy gằn mới kịp. Con Đen rẽ vào lối ra xóm Trại. Xóm Trại hơn hai chục nóc nhà trải dài trên vạt đất nội đê sông Lăng. Con Đen rẽ vào hai, ba ngõ quay ra ngay. Đến ngõ thứ năm Đen ta chồm lên cánh cổng tre, chân cào cào, tiếng “gâu” tiếng “ử” khác mọi ngày. Người đàn bà chạy ra mừng đến rối lời: “ôi. Đen. Huy ơi, Con Đen về... ơ anh, em xin lỗi”. Tần không đành từ chối lời mời của mẹ con chủ nhà. Con Đen quẩn quanh chiếc ghế Tần ngồi “gừ... ử” mấy tiếng rối chạy ra sân với thằng Huy. Xoa rót nước mời khách mà tràn chén xuống khay. “Em xin lỗi. Mừng quá anh ạ. Mà sao anh gặp con Đen”. Tần chỉ nói một phần sự thật: “Nó bị người ta đánh bẫy đem bán. Tình cờ tôi gặp, xin lại...”. Lạ lùng, sau cái đêm ngồi tựa cột hiên thỉnh thoảng Tần lại nhớ đến những điều từng biết về Xoa. Thực là không nhiều lắm. “Con bé Xoa thật ngoan. Mai kia rồi nó đẹp nhất làng...”.Đấy là lời của mẹ. Con sông Lăng chảy đến làng Quảng lượn ba khúc tạo nên dãy vụng đầm nông là vương quốc của loài tép đồng. Vài chục chiếc vó vải xô, bát cám rang, cái gậy là đồ nghề làm ăn của lũ trẻ nhà nghèo. Năm nào cũng vài ba lần mẹ ra xóm Trại mua gom tép về làm mắm phơi khô. Xoa là cô bé được mẹ đặt mối gom tép... Mấy mùa rổ tép tươi ngon mẹ phơi, mẹ giã. Thế rồi, bao nhiêu đứa tán không đổ... Bao nhiêu mối manh không xong... Người đẹp lên thành phố rồi... Trai làng kháo nhau đủ điều, bao nhiêu tiếc nuối cả những hậm hực đầy trong con mắt... Một lần Tần tình cờ gặp Xoa đến thăm người họ hàng. Nhóm thợ đang xây bếp cho nhà ấy. Xoa xinh tươi xúng xính váy áo đi cùng người đàn ông lịch lãm, nghe đồn là một vị cấp vụ đang lên... Tần là gã thợ xây lem luốc đang vào vữa trát tường... Bẵng đi mấy năm. Một chặp làng xì xào con bé ấy... ai ngờ... Người đẹp nhất làng về làng với đứa con... không bố: Ngày một ngày hai... Những lời dè bỉu chê bai nguôi nhạt. Mẹ con Xoa nhiều lên những tiếng khen nể trọng. Người mảnh mai thế mà thật đảm đang... Một mình xoay xở nuôi con, gây dựng cho các em học hành, phương trưởng... Mấy thửa ruộng kẻ chê người bỏ đến tay cô ấy lúa tốt, rau màu tốt chẳng thua chân thượng đẳng điền...

Dứt cuộc điện thoại với chị gái, Tần lật lịch treo tường đếm từng tờ. Chị có chín ngày. Sáu ngày họp. Hai ngày đi về. Ba năm dài chị em chỉ có một ngày...

- Anh Tần

Tần quay ra, không dám tin ở mắt mình. Mẹ con Xoa chờ Tần vuốt phẳng lại những tờ lịch mới lên tiếng Thằng Huy ôm con chó con bước vào giữa nhà, líu ríu:

- Con Đen đẻ năm con biết ăn cơm rồi chú ạ. Mẹ cháu chọn con đẹp nhất tặng chú. Chú chỉ cần xoa đầu gọi Cu Đen lá nó quen ngay. Mẹ nó đòi đi theo, cháu phải dỗ mãi mới chịu ở nhà.

-  Để chú ngồi đã nào - Xoa khẽ nhắc con trai khi thấy Tần vẫn đứng ngây ra.

Ngồi trong nhà với Xoa mà Tần bị “hút” mắt ra sân. Thằng Huy và Cu Đen đùa nhau chạy quanh sân, vào bếp, ra cầu ao, lối lên từ đường... Tần ngẫm ra một điều thu vị: Với bọn trẻ không có ngôi nhà, mảnh vườn nào là xa lạ.

Tiễn mẹ con Xoa qua cổng, Tần còn đứng nhìn theo cho đến khi khuất lối rẽ. Bỗng dưng Tần nhận ra một sự trùng lặp lạ lùng. Cái đêm mẹ con Xoa tiễn Tần một quãng đường đê cũng là một đêm trăng muộn. Vầng trăng muộn mà đằm sáng ánh trăng xuyên qua vòm cây rắc vô vàn chấm vàng mơ trên lối cỏ. ánh trăng xiên chiếu bóng người thấp thấp cao cao khi đơn lẻ khi đan nhập.

Đêm nay... Tần bâng khuâng với con tính thời gian. Đêm nay ngược về đêm ấy mới thế mà đã bốn tháng trời. Đội thợ xây đã hoàn thành  một ngôi nhà, ngày mai hạ móng ngôi nhà mới. Vạt đồng cao ven xóm Trại đã gọn gàng một vụ lúa đang lật đất trồng màu. Con Đen đã vuông tròn một lứa, lũ cún con đang tuổi ăn tuổi lớn. Bốn tháng, hơn một lần Tần “định hướng” xóm Trại để thăm con Đen và nói cho mẹ con Xoa biết một sự trùng hợp thú vị: Ngay lúc bế con chó xuống khỏi sân giếng có chậu đựng tiết Tần đã nhủ đặt tên cho nó là Đen. Hẳn khi biết chuyện này mẹ con Xoa ngạc nhiên lắm.  Những lời cần nói in trong đầu, bước chân rảo với quyết tâm. Thế mà sắp đến ngõ cổng tre, Tần nghe như có tiếng nói bên tai: “Người ta xinh đẹp thế... Nhiều tiếng khen thế. Này anh trưởng họ bị vợ bỏ...”. Thế là Tần sụp mũ quay về.

Đúng lúc Tần dợm bước vào cổng nhà mình thí cái nỗi “bị vợ bỏ” cả những bất chợt bỗng dưng bay biến. Cái quyết tâm dự định hôm nào hoàn nguyên thành lời giục dã vô thanh: “Người ta từng tiễn cả một quãng đường... Thế mà... Đi đi anh chàng... Đi mau... kẻo lỡ.”

Tần kịp mẹ con Xoa ở đầu lối rẽ lên bờ đê. Thằng Huy như chỉ chờ có thế cầm tay Tần líu ríu: “Cháu cam đoan với mẹ. Không sai mà”. Tần chưa kịp hỏi cam đoan gì? Cái gì không sai? thì thằng Huy đã chạy vụt đi. Tần muốn rảo theo thằng bé nhưng không đành để Xoa đi một mình. Đúng lúc thằng Huy dừng lại, Tần “bị” Xoa cầm tay kéo đi. Tần ngạc nhiên đến nỗi phải nắm chặt bàn tay Xoa để định thần. Từ trong lùm cây con Đen lao ra, cái đuôi dựng hết tầm ngoe ngoẩy như làm nhịp cho tiếng “gừ...gừ”. Đột ngột con Đen dụi mõm vào chân Tần rồi chạy lên trước. Từ đây đi hết bờ tre chắn sóng là đến xóm Trại. Đi về phía ấy là xuôi dòng chảy và ngang chiều gió thổi./.

Trần Văn Thước (Thái Bình)

 
 

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)

 

 

Cầu Thượng Lỹ - Tranh Nguyễn Văn Trường

Cầu Thượng Lý - Tranh sơn khắc của Nguyễn Văn Trường

 

Chiến thắng Bạch Đằng - Tranh khắc gỗ của Đặng Hướng

 

Chân dung nhà thơ Nguyễn Viết Lãm - Tượng đồng của Khắc Nghi

 

Buổi trưa vắng - Sơn dầu của Đặng Tiến

 

Sông Cấm - Tranh của Sơn Trúc

 

Tranh xé giấy của Vũ Đình Đạt

Trung thu trên đảo - Tranh xé giấy của Vũ Đình Đạt

Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

 

Tranh của Lê Viết Sử

Carnaval Hải Phòng - Tranh Lê Viết Sử

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...