Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 11 khách Trực tuyến
Tản văn, Tùy bút, Ký
Hải Phòng vào thu

Tản văn: Lê Trung Cường

Với tôi, mùa thu trở về thành phố, khi ngọn gió heo may chuyển mùa làm đung đưa những trái phượng lúc lỉu trên cành. Tán phượng nghiêng nghiêng soi bóng mặt hồ nơi dải trung tâm. Những trái phượng to như chiếc đũa cả cũng vàng lên trong nắng, từa tựa thanh kiếm xé nắng mặt trời. Nó cùng với nhiều loài cây khác báo hiệu mùa thu đang ở bên ta. Hải Phòng vào thu gió thơm hương dịu mát. Tiếng chim trên cành lảnh lót ngân xa.

Thu về ánh nắng chói chang của mùa hạ khép lại, nhường chỗ cho màu nắng vàng hoe. Nắng nhuộm vàng màu xanh nơi phố cổ. Mùa thu đường phố như rộng ra, quán cà phê buổi sớm dường như đông khách hơn. Khu trung tâm thành phố còn lưu giữ được nhiều con phố có từ thời Pháp thuộc. Phố nhỏ vỉa hè rộng dành chỗ đứng cho hàng cây sẫm màu lúc thu sang. Không biết do cảm giác hay các chủ quán biết chọn cà phê mà mùa thu phải thưởng thức ở những khu phố cổ mới ngon. Những năm gần đây, sang thu mỗi sáng thứ 7 tôi thường về phố cổ uống cà phê. Trong chuyến du lịch về Tây Nguyên giữa mùa hè nóng bỏng tôi mới nhận ra thu Hải Phòng có nét hao hao của khí hậu cao nguyên. Mặt trời chưa lên mát mẻ là thế, khi vừng dương lên tới đỉnh đầu lại nóng hầm hập. Sáng thu se lạnh ngồi bên tách cà phê ấm nóng mới thấy thành phố mình đẹp và yên bình đến lạ. Kiến trúc Pháp hàng trăm năm vẫn còn hiện hữu trong những con phố xưa. Gió lạnh làm cốc cà phê cũng thơm hơn, đặc sánh hơn.

Khi đường phố chưa đông, không gian chưa ngạt mùi xăng cháy, cảm giác thư thái ngập tràn tưởng như  đang ở cao  nguyên.  Bầu trời trong veo và xanh thẳm, bao la. Những ngôi nhà cổ kính dường như được thay áo mới mỗi độ thu sang. Gió khô bóc đi màu da ẩm mốc để lộ ra màu thời gian đẫm mồ hôi của những người thợ khéo tay. ít người sống trong phố cổ còn nhớ hàng cây xanh đã bao mùa thay lá. Bóng cây thân thiện với con người như là một phần của cuộc sống. Mặc dù không biết cây được trồng từ bao giờ nhưng cây nào vàng lá cây nào xanh quanh năm thì ai cũng biết. Thu đã để lại trong lòng người ấn tượng khó quên. Một bác lớn tuổi uống cà phê cùng tôi cho biết ông có nhiều năm sống ở nước Nga xa xôi và nhiều nơi trên dọc chiều dài dải đất cong cong hình chữ S, chứng kiến mùa thu của xứ lạnh cùng các vùng miền của đất nước mới nhận ra thu Hải Phòng luôn có nét riêng. Nó thoáng đãng thanh cao, nhờ có hơi nước từ biển, không  hanh khô như miền trung du, không lụi tàn như nơi xứ lạnh, không cháy khô như vùng cát trắng… Thành phố ven biển bầu trời sáng nay dường như cũng khác. Những dải mây mỏng như những chiếc khăn voan vắt ngang bầu trời. Phố cổ không có nhà cao tầng lại có các dòng sông vây quanh nên gió thu mát rượi, nhè nhẹ thổi, mang theo hương lúa nếp, hương cốm mới từ các cánh đồng, làng quê của huyện Thủy Nguyên. Công viên dải trung tâm thành phố được mở rộng kéo dài tới bờ sông Tam Bạc ngọn gió không bị cản đường nên mùa thu năm nay ở nơi đây hình như cũng thanh thoát nhẹ nhàng hơn. Sau một đêm mưa, trời thu như dịu lại, nắng trở nên vàng hoe. Hồ nước nằm giữa dải trung tâm dường như cũng trong hơn. Những con sóng yểu điệu chạm nhẹ bờ kè, mềm mại như bàn tay cô gái đặt lên vai  chàng trai trẻ. Họ đi bên nhau ngắm cảnh mùa thu. Quán hoa trăm năm tuổi có thêm màu tím của hoa thạch thảo. Bó hoa chàng trai tặng người yêu hôm nay cũng mang hương sắc mùa thu. Những cành thạch thảo mỏng manh, tím biếc mạnh mẽ vươn lên tô điểm cho đời.

Hàng cây xanh lao xao đón làn nắng mới. Thành phố bước vào ngày lao động tấp nập vội vàng. Trời nóng thu chuyển dần ra ngoại thành. Không gian mát mẻ lại trở về. Trăng thu sáng trong hòa vào ánh điện. Đường phố rực rỡ ánh đèn, Nhà hát Lớn hơn trăm năm tuổi là nơi hội tụ của dòng người từ mọi hướng. Chú bé đi dạo bên cha đặt câu hỏi: “Tại sao không tắt điện một lát để ngắm ánh trăng?” Nhiều người nghe thấy cười vui. Tôi xin phép người cha cho được bồng chú bé lên tay, thơm lên đôi má: “Đúng là một ý tưởng hay! Em là chủ nhân tương lai của thành phố, nhớ sáng kiến của mình để nhiều người dân đi dạo trong đêm thu được thấy trăng vàng sóng sánh trên mặt hồ, trải vàng trên  lá cây thảm cỏ…”

Mặc dù điện pha lẫn ánh trăng nhưng không ngăn được hạt sương rơi trên lá cỏ. Viên gạch lát đường vẫn ẩm hơi sương, lành lạnh đôi chân trần dạo phố. Một lát thôi cũng đủ thấy được nét tinh hoa của tự nhiên ban tặng. Trời càng se lạnh hoa sữa càng dậy mùi, hương cúc càng êm dịu, thị thơm càng nồng nàn. Đêm thu nhiều người cha yêu con về lấy xe chở những thiên thần nhỏ ra ngoại thành ngắm trăng. Càng gần với tự nhiên mùa thu càng đẹp. Không xa đâu, cách trung tâm thành phố nửa giờ xe chạy thôi, sẽ tới những làng quê thanh bình, sẽ thấy thu về trong màu vàng tươi của trái ngon quả ngọt. Thu về cho trái hồng thêm ửng đỏ, quả bưởi vàng óng căng tròn. Trái chín đang chờ mâm cỗ trông trăng. Tết Trung thu của Hải Phòng kéo dài gần hết một tuần, từ ngày mồng mười tháng Tám, tiếng trống múa lân đã rộn ràng khắp mọi nơi. Những món quà quê cùng chị hàng rong dạo khắp phố phường. Lá vàng bay vào cửa sổ. Thu về trong chiếc lá rơi rơi. Cam làng Đồng Dụ của huyện An Dương cười chúm chím trên cây. Thứ cam tiến vua nổi tiếng một thời nay là quà quê gửi khách phương xa. Thu về cho má  cô gái thêm ửng hồng, làm vàng thêm nắng sớm. Các khu công nghiệp của thành phố sử dụng lao động nữ nhiều hơn nam, khi tiết trời se lạnh, nữ công  nhân cũng đẹp hơn với những tà áo, lọc tóc bay bay trong gió. Các chị như những bông hoa thạch thảo của mùa thu, làm đẹp thêm cho những con đường ra từ các vùng quê xa về khu công nghiệp.

Thu về với Hải Phòng từ những dòng sông đỏ ngầu nước phù sa. Mùa nước lợ với nhiều loài cá tôm quý hiếm. Hải Phòng có rất nhiều sông, nhờ đó mà thành phố có những cánh đồng phì nhiêu, thẳng cánh cò bay, kề bên xóm, thôn yên bình xanh mát. Mùa thu lúa ngậm đòng e ấp. Khi gió thu chuyển mùa những lùm cây xanh là  nơi nghỉ chân của đàn chim bay về phương Nam tránh rét. Để mỗi ban mai lẫn trong màn sương giăng đục có tiếng  hót quen thuộc. Sương treo đầu cành long lanh lá cỏ, nắng lên một chút thôi là đủ lấy lại cái màu xanh trong. Thu về, núi Voi gỡ tấm khăn choàng để nắng tô điểm cho từng phiến đá. Chiều thu lên đỉnh núi thấy cả thành phố trong tầm mắt. Dòng sông Lạch Tray dưới chân núi lững lờ trôi, êm đềm như bầu trời thu thanh bình của thành phố./.

Tháng 8/2017

 
Hoài niệm tháng 9…

Con đường tháng 9 ngập đầy hoa nắng. Bước trên lối quen nghe ngày tháng bỗng chốc xoay vù. Tháng 9, tháng của nhớ thương dâng đầy bịn rịn. Ta rời quê trọ học xa nhà, mẹ ở lại cùng tháng 9 nhớ mong, khắc khoải. Ta đi qua những ngày tháng 9 xa nhà. Nghe chênh chao nỗi nhớ quê da diết. Nhớ cây ổi sau nhà vào mùa ra trái, đám trẻ quê trốn ngủ trưa, trèo cây hái quả nặng đầy trong chiếc nón. Đôi mắt biếc thẹn thùng bên bờ rào nở vàng hoa cúc vẫn nằm im ở góc nhỏ trong tim với ngày thu xa vắng. Những đứa trẻ quê ngày nào giờ đã lớn khôn, chúng rời đi, để lại miền quê nhỏ những điều mênh mông bất tận.

Mẹ lại thức sớm cơi nới thêm chái bếp cho bầy vịt làm ổ, cho con gà mái tơ chịu trống cứ cục ta cục tác...Nhớ dáng mẹ ngồi bên thau nước, bỏ số trứng vịt vào nước, để tìm những cái trứng thối, không biết bơi. Ba thì đưa quả trứng lên chụm một tay đưa về hướng mặt trời xem quả trứng có trống hay không. Để nắng mùa thu gọi lên đôi mắt đầy dấu chân chim của ba. Mẹ tiếc hùi hụi cho những cái trứng không có trống, cho những ngày trời gầm, trứng dễ bị thối. Cho nên đàn vịt èo ọt vài con, không đủ tiền nhập học cho bầy con nheo nhóc.

Tháng 9 của mẹ, là tháng ngày mẹ nhìn những đứa con của mình bỏ quê lên phố. Mẹ giấu nỗi buồn trong khóe mắt. Gian nhà quê ngọn khói vờn mái lá. Tiếng vịt kêu giữa trưa yên bình, làm xốn xang đứa trẻ xa quê trong chiều nhập nhoạng. Xấp tiền lẻ, chai dầu gió mẹ dúi vào tay trong những lần về quê, là những tháng ngày chắt chiu, dành dụm từ đám vịt, bầy gà, từ cái trứng rơi rớt trên đồng.

Tháng 9 trôi đi hun hút, tóc mẹ đã nhuốm màu thời gian vắng lặng. Những đứa con của mẹ hòa vào lòng phố tuôn đi mải miết. Mẹ và tháng 9 lặng lẽ đi qua nhau trong miền kí ức đã ngủ vùi. Ngỡ như ta chưa từng chạm đến nỗi buồn và tháng 9 vẫn diết da trong từng hơi thở…

Tháng 9 của những ngày ta bơ vơ một mình với phố. Con phố rộng dài thắc thỏm người dưng. Ta rướn mình qua những điều xa lạ, lãng quên khúc sông quê con nước lớn nước ròng. Quên những chiều quê yên ả, có dáng mẹ bươn bả ngày mùa. Lãng quên ngày mưa cha một mình trên cánh đồng, từng hạt mưa rơi trên tấm lưng trần bạc màu sương gió. Lạ lẫm cả giọng quê hào sảng, câu hò điệu hát quê hương, bằng những thanh âm ồn ã ngược xuôi.

Ta thấy lòng mình co thắt mỗi khi tháng 9 về chạm ngõ. Trong kiệt rũ của nhớ thương, hoài niệm, mẹ và quê cứ bao dung những lỗi lầm trẻ dại, tiếng quê lại dội về dìu ta qua những gập ghềnh đá sỏi. Từng tháng 9 đi qua, mang theo nỗi lòng của người con xa xứ. Ta lại hẹn nhau về vào một ngày thu tháng 9 trong xanh, bỏ qua hết những chật chội đời thường. Ta sẽ về hớp nụ bình minh ở quê, nghe tiếng gà gáy vang một sớm tinh mơ, được mẹ vỗ về như những ngày còn thơ. Cho những rát bỏng hồ như ngoài kia cứ theo cơn gió lùa qua song cửa.

Tháng 9 vẫn cứ nồng nàn, quẫy đạp trong ta. Dọc theo lối quen về xóm nhỏ, kí ức hai bên đường nhì nhùng lá cỏ. Đưa mắt nhìn khoảng trời quê. Ta rõi tìm những tháng ngày đã mất, guộc gầy nỗi nhớ với thời gian khuất lấp. Mẹ cần mẫn gieo trồng trên địa hạt mầm xanh. Tháng 9 ùa về men theo một thời khó nhọc. Đứa con xa quê trở về trong chiều nhập nhằng ý nghĩ. Bóng dáng mẹ hiền bên tháng 9 xanh trong...

Tản văn: Nguyễn Chí Ngoan (Kiên Giang)

 
«Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối»

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL
 

Tạp chí Cửa Biển số 187 (10/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)