Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 76 khách Trực tuyến
Mùa phượng cuối

Chú ve tiên tri từ bấy lâu ngủ quên bỗng choàng mình thức giấc, chú ngỡ ngàng trước sắc đỏ của phượng vĩ, chao ôi, thật là đẹp. Chú khẽ run run tấm thân gầy, ngân lên khúc nhạc réo rắt báo hiệu một mùa thi sắp đến, mùa của những tin yêu, bịn rịn, của những ánh mắt tiếc nuối trước ngày chia tay.


Như mới hôm qua thôi, tôi là cô nữ sinh trước mùa phượng cuối của tuổi học trò. Cơn mưa rào mùa hè như say mê cánh hoa đỏ nên thi thoảng lại ùa về để chao nghiêng, để âu yếm sắc thắm nở bừng trong từng tán lá xanh um. Trang lưu bút mong manh nhưng bâng khuâng, ai cũng như ngập ngừng, như rưng rưng, muốn nói tất cả, muốn chắt chiu tất cả cơ mà sao khó quá. Mỗi dòng chữ là lưu dấu một nụ cười, một ánh mắt, một kỉ niệm, một cái nắm tay. Muốn gói gọn tất thảy những dỗi hờn, yêu thương, nghịch ngợm của tuổi chúng mình vào trang giấy để thời gian có trôi đi bao lâu nữa thì kỉ niệm cũng chẳng thể phai mờ trong nhau. Trang lưu bút cứ thế trĩu nặng dần những tâm tư của tuổi trẻ về những tin yêu và mơ ước. Tôi là một đứa ưa lãng đãng mộng mơ nên cứ thích nhìn những cánh hoa rơi rồi khẽ khàng nhặt đem ép vào trang vở. Có anh chàng lớp bên cẩn thận chọn cánh phượng thật tươi, ép thành cánh hoa khô rồi kẹp vào trang lưu bút tặng tôi cùng với dòng lưu bút ẩn chứa những tin yêu. Nhìn món quà cùng dòng lưu bút thấy điều gì đó thật lạ chẳng thể gọi tên. Rồi như sợ chúng bạn bắt gặp, tôi ôm quyển lưu bút chạy biến vào lớp trước khi anh bạn định nói điều gì đó. Chỉ còn nghe tiếng ve réo rắt phía sau lưng như bâng khuâng, như tiếc nuối hộ ai vừa để vuột mất cơ hội để nói những điều từ lâu ấp ủ.


Ngày chia tay, thầy chủ nhiệm mời chú thợ chụp hình đến làm vài tấm kỉ niệm. Trước ống kính ai cũng cười nhưng mắt dần ươn ướt, rồi như một căn bệnh lây lan theo cấp số nhân, trong tích tắc, những bàn tay tìm nhau, nắm lấy tay nhau thật chặt và trang lưu bút lại ken dày thêm những kỉ niệm. Ai cũng nâng niu như tặng phẩm quý giá của mùa hè dành riêng cho mình với mong muốn nó sẽ giữ hộ cho nhau mỗi ánh mắt, mỗi giọng cười, mỗi trò nghịch ngợm và những yêu thương, giữ hộ cả tiếng ve và màu phượng đỏ  để mùa hè cuối cùng của tuổi học trò mặc nhiên sống mãi.


Hơn mười năm rồi, hè về phượng vẫn đỏ, và ve vẫn cứ  làm tốt công việc tiên tri của mình. Cơn mưa mùa hạ vẫn thi thoảng lại ghé thăm sách đỏ mà nó hằng say mê, vẫn là những bâng khuâng, tiếc nuối và cả những hối hả trước một mùa thi quan trọng của tuổi học trò. Nhưng  nhìn các em – những thế hệ sau mình trước mùa chia tay đã có nhiều thay đổi. Các em không còn viết lưu bút, không còn dành cho nhau những cánh hoa khô ép trong trang vở, không còn những tấm hình bé xíu để tặng nhau. Thay vào đó, các em có điện thoại thông minh, chụp hình, quay video mọi lúc mọi nơi. Các em có Facebook để chia sẻ những nỗi niềm của riêng mình cùng bè bạn, thầy cô. Chu đáo hơn, các em còn mời chuyên gia chụp ảnh về để thiết kế, biên đạo thành những bộ ảnh kỉ niệm thật đẹp, thật ý nghĩa.


Nhìn các em, tôi vẫn thấy lại những hình ảnh của mình. Dù thế nào trước mùa phượng cuối cùng của tuổi học trò không ai khỏi lo lắng trước những dự định, những con đường mình đã chọn. Rồi cả những bịn rịn, như muốn níu kéo tuổi học trò, như ân hận trước những trò nghịch ngợm vừa qua, như tiếc nuối trước một điều gì đó chưa kịp nói nên lời, hay chưa đủ can đảm để một lần nhìn vào mắt ai đó,.. thật nhiều. Để rồi ai cũng cố gắng bằng cách nào đó cố níu giữ lại cho mình, cho bạn nhiều thật nhiều kỉ niệm trong nhau. Những ánh mắt, nụ cười, cái nắm tay như chỉ để muốn nói: “Ai đó, mai này, đừng quên nhé!”. Để tôi thấy rằng, bao mùa hè đến rồi lại đi, bao thế hệ học trò dần lớn lên rồi chia tay tuổi  hoa mộng của mình thì mùa chia tay nào cũng thắm đỏ màu phượng vĩ với khúc ve ngân vang trong nắng hạ với bao tin yêu và nuối tiếc. Có món quà chưa kịp trao tay, có ánh mắt chưa một lần dám đối diện. Có cả những xao động trong trái tim nhau nhưng vì nhút nhát và ngập ngừng nên đã rơi và im lặng để mùa chia tay với tuổi học trò luôn để lại trong ta những kỉ niệm mãi không quên. Để mai này, mỗi khi đến mùa phượng đỏ, kỉ niệm xưa sẽ lại ùa về trong mỗi chúng ta còn vẹn nguyên, tinh khôi như thuở nào, để ta thấy, mùa hạ cuối cùng của tuổi học trò là mùa hạ đẹp nhất trong đời./.                                         

Mộc Miên
(Phú Yên)

 
 

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)