|
Nhà thơ Nguyễn Viết Lãm sinh năm 1919, là một trong hai nhà thơ cao niên nhất Hội Nhà văn Việt Nam hiện nay với tuổi 92 (Nguyễn Xuân Sanh 90 tuổi).
Nhà thơ Nguyễn Viết Lãm sinh tại Quảng Ngãi, quê gốc của ông là Dạ Lê - Hương Thuỷ - Thừa Thiên Huế, hiện ông ở nhà số 41/63 ngõ 36 Vạn Mỹ - TP Hải Phòng. Từng tham gia hoạt động văn hoá, văn nghệ, cách mạng ở Quảng Ngãi, đến năm 1954 ông tập kết ra Bắc. Từ năm 1957-1960 ông là Chánh Văn phòng Hội Nhà văn Việt Nam, Biên tập viên tạp chí Văn nghệ. Năm 1962, ông chuyển về Hải Phòng tham gia thành lập và được bầu làm Phó Thư ký Chi hội Văn nghệ thành phố (năm 1964) và định cư ở thành phố Cảng cho đến nay. Nhà thơ đã xuất bản 19 tập sách, trong đó 11 tập thơ. Nhiều tác phẩm nổi tiếng thế giới ông đều dịch qua tiếng Pháp như: Truyện cổ Anđecxen, Thơ Aragông, Thơ Tago...
Cuộc đời của nhà thơ Nguyễn Viết Lãm vui là vậy, song cũng có cái buồn - từ cái buồn mất người vợ thứ nhất để nhà thơ của chúng ta “bắt buộc” làm chú rể ở tuổi 80. Lần ấy Nguyễn Viết Lãm vận bộ comlê chững chạc, có phần trẻ lại vài tuổi khi trao nhẫn cưới cho cô dâu ở tuổi 65 - ấy là bà Phan Thị Đoan Trang, một tiến sĩ khảo cổ học quê ở Nha Trang (Khánh Hoà). Cuộc hôn nhân này là do mai mối của người con trưởng là Nguyễn Viết Duệ. Anh Duệ chơi thân với Nguyễn Anh Thái con trai bà Trang. Năm 1996, anh Duệ cho Thái biết, bà Trí mẹ anh ốm nặng. Từ Nha Trang, bà Trang ra thăm bà Trí, tại bệnh viện K Hà Nội. Bà Trí có con là bạn của con mình là một lẽ, còn một lẽ khác nữa, bà Trí vốn là cô nuôi dạy trẻ ở trường miền Nam số 6 Hà Đông, nơi những năm 60 bà Trang từng đến trường này dạy học và gửi con ở đó. Bà Trang ly hôn chồng từ năm 1991. Khi bà Trí mất, bà Trang gửi thư ra Hải Phòng chia buồn với nhà thơ Nguyễn Viết Lãm, nhà thơ phúc đáp cảm ơn bà Trang. Cuối năm 1998, Nguyễn Viết Lãm vào thăm con trai ở Nha Trang. Từ đó, qua thư từ hai người chuyển sang làm thơ tặng nhau.
Từ giao lưu bằng thư - đến thơ - rồi đến hôn nhân. Nhà thơ đã ở tuổi 80, lúc này như hồi xuân, cảm xúc dâng trào, ông làm bài thơ “Giờ thiền” rồi dịch sang tiếng Pháp cho bà Trang đọc: Giờ hẹn đến rồi!/ Ta nhập thiền, thầm gọi tên nhau.../ Tiếng gọi của tình yêu, cách cảm thần giao/ Vòng sóng vô hình nối hai đầu thương nhớ.
Ông đau khổ, thông cảm, chia sẻ những lo toan vất vả của bà trước đây: Chỉ một phần đời em kể anh nghe/ Đủ cho anh những phút giây kinh ngạc./ Sao có thể như thế được/ Hàng núi đau thương đổ xuống vai em...
Và như trên đã nói, Nguyễn Viết Lãm đã tục huyền với tiến sĩ Đoan Trang vào năm 1999, khi “chàng” ở tuổi 80 và “nàng” ở tuổi 65.
Hơn 10 năm nay, ông bà sống bên nhau cùng nhau làm thơ, riêng bà còn sáng tác cả nhạc. Lúc nào bà cũng gần ông như hình với bóng, chăm sóc sức khoẻ cho ông là mục tiêu, trách nhiệm số 1, ngoài ra bà còn gom nhặt bản thảo của ông để lưu giữ, sử dụng khi cần thiết. Cả hai vừa là tình yêu vừa là số phận. Trong một bài thơ bà viết về ông có câu: Lòng vui náo nức như thuở nhỏ/ Em tựa vai anh quên tuổi già.
Chắc hiếm có mối tình nào tuổi càng cao sống càng đẹp, đẹp cả tình duyên và tình đời, tình thơ như thi sĩ Nguyễn Viết Lãm và tiến sĩ Đoan Trang./.
Lê Hồng Thiện
(Hưng Yên)
|