|
Em ở đây nỗi nhớ chảy vòng quanh Ngôi nhà nhỏ Hoa Lys quyện vàng cảm xúc Nắng như ảo giác Trên cánh đồng khói lam chiều nhập nhoạng.
Em nơi này mùa xuân vừa mang về hương phố Những cọng tóc nhẹ bẫng sau vai Ngày chấp chới nắng Nối bao chiều thẳm xa
Em nơi này loanh quanh những con đường đã quen hơi thở Nhớ cơn mưa Nhớ ngày gió Nhớ tình khúc quen Và bàn chân mềm phố.
Phía đại dương Biển đơn thức ngày không có bão Sóng đổi chiều nỗi nhớ về em Ngược tim biết mình còn mang nợ Một ngày bóng nắng tràn môi?
Ngôi nhà nhỏ, bức tường xanh, nắng vàng và ký ức Có tiếng chim lọt giữa một khoảng trời Kẽ tay em đựng tháng ngày trượt mất Ngày mai tóc có dài hơn Ngày có ngắn hơn Và anh Mang hơi thở mùa hoang dại…
Nằm ở ngoại ô nghe ngày dài hơn đêm sương rơi vương màu mắt Có tiếng chim mang bình minh vừa tới Làm sao nỗi nhớ ở ngoài em?
Nguyễn Thị Anh Đào (Đà Nẵng)
|