|
Vũ Thị Huyền Trang
(Hà Nội)
Khi tôi 18
Tôi ước mình bước ra khỏi ranh giới làng quê
Giũ sạch mùi bùn đất
Bước lên đôi chân ngập dưới cánh đồng.
Khi tôi 20
Vừa rướn tới một ranh giới khác
Lại cồn cào cánh cò trong lời ru mằn mặn
Vào chính lúc đôi chân đã vấp phải mối giằng co, níu kéo.
Giấc mơ trở về bải hoải.
Khi tôi 25
Đã bại liệt hoàn toàn giấc mơ trở lại
Ngồi yên mơ sự di chuyển ngược chiều
Tôi ước mình có thể làm giàu
Mua một trang trại lớn
Nơi tôi có thể xây lên một ngôi biệt thự
Trồng nhiều rau
Có một chuồng bò
Hàng trăm con gà lớn nhỏ
Nơi có thể cấy lên đồng lúa
Và đón những người xóm làng kế cận.
Khi ấy
Mới đủ thuyết phục đón bố mẹ và những người thân di chuyển về thành phố.
Khi tôi 50
Đôi khi giật mình nhận ra mình đã từng mơ ước
Nghiệm ra chẳng có gì thành sự thật
Người thân cũng dần dần rời bỏ thế gian.
Khi không còn thiết nhớ tuổi mình
Sau giấc mơ sờ quanh vùng gối ướt
Nước nhãi chảy thèm con muồm muỗm nướng chiều đông.
7/9/2008
|