|
Hoàng Bích Hà (Khánh Hoà)
Khi xa rồi mới nuối tiếc Hải Phòng Em gởi lại thời sinh viên áo trắng Đất Hải Phòng thấm nhiều mưa nắng Cảng, còi tàu khàn giọng gọi tàu ghe
Hàng phượng vĩ vân vi cành lá bên hè Với những chùm hoa rực hồng mỗi sáng Cây si già đứng đo ngày tháng Là chứng nhân đón, tiễn mỗi lớp người
Lần đầu tiên mới đến, Hải Phòng ơi ! Tóc và áo em bay theo chiều gió Nước biển xanh em soi mình trong đó Sóng vỗ hoài bọt trắng lại hoàn xanh
Em yêu Hải Phòng mảnh đất quê anh Thời gian vụt qua em không biết nữa Phượng vĩ hè về ngày đêm thắp lửa Trăng trải cát vàng hương biển níu chân em
Thời sinh viên đã đi qua dịu êm Em cứ ngỡ sống trong miền cổ tích Yêu Hải Phòng thành phố anh tha thiết Đi mãi theo em suốt cả cuộc đời.
|