|
Đã tưởng đàn xưa im bặt mãi
Đời vui lại hát khúc sinh ca...
Phan Thị Đoan Trang
Giờ hẹn đến rồi
Anh gấp sách, dừng công việc lại
Quên hết ưu tư, ngồi tĩnh tại
Ta nhập thiền, thầm gọi tên nhau...
Tiếng gọi của tình yêu, cánh cửa thần giao
Vòng sóng vô hình nối hai đầu thương nhớ.
Thượng thanh khí ngày xưa Hàn Mạc Tử
Cõi vô thường giải thoát mọi trầm luân
Giờ hẹn này, giờ của thiên ân
Ta được sống bên nhau trong khoảnh khắc
Mối tình thơ qua ngàn trùng xa biệt
Ngát hương ngâu thanh khiết của chùa chiền...
Em ơi em, đã đến giờ thiền
Đêm phương Nam, giấc mơ hiền như Phật
Anh dành cho em cả khoảng trời Đông Bắc
Thu trong veo không gợn chút bụi trần
Khúc sinh ca với đôi cánh thiên thần
Trìu mến ru em vào giấc ngủ
Ôi tình yêu! Trước sau hàng thế kỷ
Chỉ là đây, đọng lại phút giây thiền!
Nguyễn Viết Lãm
|