|
Đêm ấy Hà Nội không ngủ
Lính phòng không đã nhiều đêm thức trắng
Phố còn người già trẻ em chưa kịp sơ tán
Loa phóng thanh báo tin máy bay địch vào gần
Hà Nội căng như sợi dây đàn
Em cùng trung đội tự vệ nhà máy in Tiến Bộ vào tiếp đạn
Sau trận đánh em cho tôi địa chỉ
Nhà em phố Khâm Thiên
Có đêm Hà Nội bình yên
Hoa sữa dịu hương
Đường Hoàng Diệu
Quả sấu rơi theo định luật Niutơn
Em và tôi và trăng Tây hồ lung linh huyền ảo
Đã quá mười giờ rồi phải chia tay em
Nước mắt em trên má tôi nóng hổi
Rồi Hà Nội mười hai ngày đêm
Hà Nội - Điện Biên Phủ trên không
Những con rồng lửa từ mặt đất vút lên
Hà Nội ầm ầm sấm dậy
Trong ánh chớp tôi thấy em xuất hiện
Có em thêm sức mạnh
“Pháo đài bay” rơi trên đất Ngọc Hà
Ngày tôi đi xa
Nỗi nhớ trong tôi hát thầm “Bài ca Hà Nội”
3/6/2009
Dương Xuân Huynh
|