|
Lay gọi anh bằng câu quen thuộc
Ngày đến rồi!
Tung gối chăn về bình minh khác
sảng khoái lan xa câu nói thường ngày
ly cà-phê xóa cơn ngái ngủ
con rối vừa buộc dây
Mở cửa, hít sâu
Khởi động xe máy
Tiếng động cơ hôm nay êm hơn
Em giật dây ở đâu tăng tốc mọi cử động
Chuông gió rung dẫu không có gió
Chữ trên áo phông thành những động từ
Trái chín tự tróc vỏ gọn gàng trên đĩa
Tiếng quẫy nước hốt hoảng con bói cá ngủ mơ
Anh một mình ngõ vắng
Vẫy tay chào mọi khác biệt hôm qua
Ngày đến rồi!
Anh cử động
Và em đang lồng tiếng
*
Đám đông mang khuôn mặt anh
Bất ngờ ào lên
Bất ngờ đứng sững
Ánh sáng đặc tả khuôn mặt
Và âm nhạc
Thời khắc bật miệng núi lửa
Nòng súng bẻ lên trước lúc bóp cò
Con thú thoát thân rẽ sang lối khác
Ánh trăng khuya rơi vào chén nước
Thoáng long lanh cứu rỗi bao người
Con vượn mẹ tự đỡ con trong giờ sinh nở
Tay kia đu trên thăm thẳm vực sâu
Thế giới lặng im
Chỉ lẻ loi tiếng sáo
Khuôn mặt em dâng lên
*
Phân thân trong màn múa
Anh Anh và Anh...
Nhìn Em ném xuống chiếc mũ
... cỏ độc ngoi miền thánh thiện
... thăng hoa âm bản
... miệt thị chốn sinh thành
... nhiễu sóng dự cảm thấu thị
Anh Anh và Anh...
Em im lặng hồn nhiên phán xét
... len tua tủa mũi dao sắc nhọn
... hắc ám thiên la địa võng
... trì nặng bay về chậm chạp
... biết sẽ tới em
Và còn nữa...
... đừng rọi thêm ánh sáng
(có ai từ cánh gà đi nhặt chiếc mũ)
*
Lúc cô đơn anh nghĩ:
là nửa trái cây
nửa tiếng chim hót
nửa hang sâu
một phần tiếng động
nửa con cá
một góc thân tàu
nửa lặng im nối vào mặt phẳng...
*
... bước đi chạm vạt nước đầy hàng cây tên gọi mơ hồ lao xao viên sỏi vô định nhặt hạt heo may vô tình miết trên toan trắng phác hoạ hình em màu nhoè chẳng còn khô bôi lên lại xoá vẫn không hình hoạ xoay chiều nào vẫn thấy gió lạnh lùa về chênh chếch...
*
Trên bàn đặt cốc nước tinh khiết
Lúc mỏi mệt anh nhìn lâu mặt nước
Búng nhẹ vào thành cốc xao động
Chợt nhớ mình ưu tư trong căn phòng hẹp
Ngoài kia nắng sớm lao xao
Gió tràn qua một bãi trống xa hơn
Và xa nữa...
Xa nữa…
Như con Matroska của Nga
Mở tiếp thấy con nhỏ hơn
Con nhỏ nữa, nhỏ nữa...
Trong một trò chơi
Em đến mở cửa phòng anh
Thấy con Matroska đang ngồi đọc sách
*
- Hãy nhìn xuyên qua đêm tối!
- ............
- Thấy gì không?
- ............
- Cố nhìn!
- ............
- Chiếc váy một sớm cuối hạ
- ............
- Lay động thân cành
- ............
- Cánh tay em vung vẩy làm cân đối cảnh vật
- ............
- Mở hàng gai góc
- ............
- Không nhìn thấy ngôi sao
- ............
- Chợt run mơ hồ
- ............
- Ủ nắm cát trên ngực!
- ............
- Pha lê ánh sáng
- Đêm thành lò luyện khổng lồ
- Thi nhau vốc cát ném vào đêm tối
*
Đặt tay lên anh
Chùm rễ mềm lan trong đất ẩm
Mặt lá ngây thơ
Em dậy anh cách đánh vần đồ vật:
đây là bát đũa
nền nhà, giày dép
mặt trời
rất nhiều tiếng nước
... nước tí tách... nước dâng... nước xiết...
Cơ thể anh qua ghềnh thác
Trong tâm xoáy
Reo vang đỉnh sắc tự do
Ngâm trong nước mặt trời không còn nóng
Vỡ oà bọt sóng lân tinh
Nổi nênh anh trôi theo dòng nước.
Mai Văn Phấn
|