|
Phận thì trọ lại hồn quê
Thân nơi đất khách bến mê tìm đời
Sóng ru biển hát trăng rơi
Một vùng biêng biếc mây trời mênh mang
Thế gian đẹp đến ngỡ ngàng
Niềm vui say đắm rượu ngang cả vò
Tiêu sầu quên hết âu lo
Mới hay số mệnh trời cho cả rồi
Đem thân nhận lại phận thôi
Xênh xang về một góc trời bình yên
Thung dung với cuộc vô phiền
Bến mê thuyền nhớ tình riêng một thời
Hải Phòng 9/2008
Phạm Vĩnh Quang
|