|
Người về thời thế cùng nhau
Xuân qua dầu dãi thắm màu yêu thương
Bao nhiêu năm một chặng đường
Đắng cay cũng trải
Gió sương cũng từng
Hầm tù bệ đá buốt lưng
Câu thơ chính nghĩa ung dung ra đời
Hiếu trung đánh động lòng trời
Sáng tâm tư Mác
Rạng lời Lê Nin...
Tân Trào cao vút niềm tin
Từ trang sử Đảng dựng nên thành đồng
Học Người viết tiếp chiến công
Lấy dân làm gốc non sông vững bền
áo chàm dìu nắng mới lên
Dép cao su đã mòn trên lối vườn
Góp từng vốc gạo tình thương
Cầm như chia gió xớt sương quê nghèo...
Người về non nước về theo
Vườn hoa độc lập mừng reo phú cường
Cây lành trái ngọt đơm hương
Bắc Nam chung một tình thương Bác Hồ.
Phan Thành Minh
(Lâm Đồng)
|