|
Nơi dòng sông vẫn thường chảy ngược
Phù sa, bọt bèo...trở lại nơi chúng ra đi
Tôi nằm nghe sóng vỗ rầm rì
Tim thổn thức trước dòng sông trở dạ
Đêm hoài mộng thuyền xô ghềnh đá
Gió ầm ào ngơ ngác cánh buồm hoang
Cho ta neo giữ tên xóm, tên làng
Ngày luyến nhớ nôn nao từng nhịp thở
Chợt ước mình là hạt phù sa đỏ
Lắng bãi đồi thành đất nước, quê hương
Xót xa thay những thân phận đời thường
Dằng dặc nổi nênh không bờ, không bến
Đời hạnh phúc được đi và đến
Có lẽ nào không tiếc nuối những chia ly
Và em ơi! Xin đừng khóc làm gì
Ta ra đi mang nỗi niềm như dòng sông chảy ngược.
Đinh Thường
|