|
Người ta bảo tôi bị bỏ bùa
Mải miết tìm
dấu chân người trên đỉnh trời Mèo Vạc
Người ấy giỏi tiếng Mông
gọi tôi là Pò nỉa*
Hút thuốc lào và biết bỏ bùa yêu...
Theo hơi người qua ba núi bảy thung
Yêu riêng người tình yêu thanh tân
Bùa yêu khiến trái tim
không thể cằn cỗi được.
Tôi tiếc mình không phải đàn ông
đội gió mưa đi tìm người tôi gọi là Pò nỉa
Thổi tiếng khèn mang trong lòng bùa chú
Cũng hút thuốc lào và biết bỏ bùa yêu!
Huyền Minh
(Hà Giang)
(*) Pò nỉa: Vợ
|