|
Tác giả vốn là hội viên Hội VHNT Quảng Ninh, khi tuổi cao đã về quê sống tại Hải Phòng và xin gia nhập Hội Liên hiệp VHNT Hải Phòng. Sự chuyển về một vùng hiện thực mới với một nhà thơ ở tuổi “xưa nay hiếm” cũng có tác động nào đó về cái được biểu hiện. Còn phương pháp biểu hiện, thì như một quy luật (?) khi ở tuổi đã qua nhiều thăng trầm trải nghiệm, thường không đặt để nhiều hy vọng vào hình thức mà người viết muốn có những ý nghĩa sáng tạo của mình ở nội dung. Và, như vậy nhà thơ Vũ Tư chủ bụng lấy cái tâm và cái tình của mình tìm đường đến với người đọc.
Hình như tới cái tuổi mà người thơ (có thể là vô thức) biết cái gì là hão huyền phù ảo, cái gì là thực chất chân tình thì sự giản dị mới là một giá trị mà người viết muốn vươn tới. ấy là sự thật tâm tìm đến cái thiện tâm để rồi qua mỗi thi phẩm, tác giả muốn người đọc đồng hành.
Cửa Biển
Trai làng biển
Quý tặng đội đánh bắt cá ngoài khơi Trường Sa
Ai hát ấm làng chài
Những chàng trai lưng rộng
Bắp tay cuồn cuộn sóng
ầm ào chuyện ra khơi
Tóc bay mùi muối mặn
Vòm trời cong xuống đời
Khoang tàu là tổ ấm
Buồn vui ngày biển động.
Sóng bạc trộn mồ hôi
Năm vài lần lên phố
Bước chân vương điệu cười
Trai làng chài thương vợ
Tình thương như biển khơi
Biển của ta xa rộng
Lớn khôn theo cánh sóng...
Ngọt cay một kiếp người
Vai đo chiều biển rộng
Tay khép mở chân trời
Đơn sơ người đi biển
Đánh cá giữ biển trời
ánh cầu vồng bẩy sắc
Vắt ngang chén rượu vui.
Ta về yêu lấy Hải Phòng
Ta về yêu lấy Hải Phòng
Nơi tung sóng biển, nơi đong gió trời
Cầu Rào, sông Lấp... cõi người
Nghe chiều đỏng đảnh sương rơi mái chùa
Đời đang xốc dậy nắng mưa
Nghiêng chao cánh én nhặt thưa giữa đồng
Vọng lên tiếng cuốc Tiên Công
Gươm khua giết giặc, còn hồng khí thiêng
Tưởng nghe đất dựng trời nghiêng
Ngày đêm tàu đến như nêm ăn hàng
Phố đông bạt gió hồng hoang
Mồ hôi bắt nhịp thép gang vào mùa
Chợ đêm òa vị hương xưa
Ngực trần chân đất ngọt chua với lòng
Hoà vào đời biển đời sông
Hết mình cho một Hải Phòng thương yêu.
5/2011
Bà tôi đi chùa
Bà tôi trải hồn mình ra
Tu từ ngã bảy ngã ba đến chùa
Áo the yếm đũi ngày xưa
Khói nhang nhuộm đến hóa bùa tam quan
Màu chuông sắc mõ đa đoan
Đập ruồi sợ oán, nhịn oan sợ thù
Miệt mài trên bến biển tu
Nát kinh tàn mõ mà ru cõi người
Trên chùa Phật đứng Phật ngồi
Tránh xa cái ác, nhoẻn cười câu kinh!
|