Tiếng kèn Saxophon PDF. In Email

Truyện ngắn: Phạm Xuân Hiếu

Lâm nhắn tôi đến nhà chơi, tưởng như mọi khi được ngồi nhâm nhi chén rượu rồi bình tranh, tượng hay đọc bản thảo vừa sáng tác. Lần này, vừa bước vào nhà Lâm đã kéo tôi sang ngay phòng riêng nói nhỏ: “Ông không được nói với ai”. Tôi vỗ vai: “Lâm lạ gì tính tôi, biết đâu để đấy, có gì mà bí mật thế?”. Lâm xua tay với thái độ lạ thường, giọng thì thào: “Mấy đêm nay Lâm toàn nghe thấy tiếng kèn trong kho này không hiểu là điềm gì nên triệu ông đến tư vấn. Bởi ông là người am hiểu về  tâm linh, đồ cổ”. “Liệu đồ cổ có hồn thật không?”. Tôi gật đầu: “ Chuyện đó có thật, nhiều lắm. Tôi sẽ kể sau!”.

 

Lâm dẫn tôi vào căn phòng rộng chừng 20 mét vuông. Một nửa gian là đồ hoạ: khung tranh, toan, bột mầu. Một nửa là nồi đồng, mâm đồng, ấm, điếu, bát đĩa, lọ… đủ các loại, chồng xếp lên nhau, phủ một lớp bụi dày. Nhiều mũi giáo, mác, và một vài thanh gươm hoen rỉ gẫy đôi, gẫy ba. Mấy chiếc đồng hồ côn còn vỏ, mất vỏ, quả lắc, bánh xe cong vênh vàng óng. Trên tường treo một dẫy kèn đồng to, nhỏ. Có một chiếc bọc giấy báo vàng ố buộc mấy sợi dây đay cẩn thận.

 

Nhìn qua đống đồ không có gì đặc biệt, toàn đồ đồng linh tinh, không biết Lâm sưu tầm từ bao giờ? Để làm gì? Thấy tôi dửng dưng, Lâm thì thào: “ Ông xem, trong đống kia có đồ nào là đồ cổ tuỳ táng không? Lâm sợ những thứ ấy để trong nhà!”. Tôi tiến lại, nhìn thoáng một lượt đã nhận ra nhiều đồ đồng Đông Sơn được chôn cất vài ngàn năm, mầu ten đã lên xanh bóng. Tôi kéo Lâm ra ngoài nói nhỏ: “Năm mươi phần trăm là đồ tuỳ táng. Những đồ này quý đấy! Nếu bán cho những tay sưu tầm đồ cổ cũng đáng đồng tiền bát gạo. Mà Lâm giữ những thứ này làm gì? Sao để bụi bặm thế này?”. Trầm ngâm một lúc rồi Lâm mời tôi ra phòng khách: “Thú thực, gần hai mươi năm Lâm sưu tầm những thứ này định dựng bức tranh phù điêu về một người bạn, nhưng đến nay vẫn còn thiếu một vài thứ, chưa tìm được. Ông có cách nào giúp không?”.

 

Tôi lơ mơ nhẩm tính, vài món đồ này thì dựng tranh kiểu gì mà mấy chục năm không xong? Thấy tôi chưa nhận lời, Lâm vò mái đầu điểm bạc: “ Ông có tin là đêm đêm Lâm thường nghe thấy tiếng kèn văng vẳng ở đâu đây? Lúc bổng, lúc trầm, lúc ai oán não nùng. Vài đêm đầu còn cho là mơ, nhưng liền cả tháng thì hoảng thật. Lâm đã gọi vợ con vào để chứng kiến tiếng kèn, nhưng không ai nghe thấy gì? Chả nhẽ chỉ mình Lâm nghe được sao? Lạ thật! Khi bật đèn thì tiếng kèn biến mất. Lúc ấy Lâm thấy tâm hồn trống trải bâng khuâng như mất một thứ gì quý giá? Tình hình như thế đấy, ông tính sao? Chả nhẽ lại bỏ cuộc mà tôi đã hứa rồi.”

 

Tôi nhìn Lâm dò hỏi: “ Lâm hứa với ai? Định làm gì? Cho tôi biết mới bàn được. Trong giới sưu tầm, chơi đồ cổ có mấy câu thường truyền miệng thế này: “Quý vật tầm quý nhân, thần tượng, đồ có tinh”. Những câu chuyện mua, bán, sưu tầm đồ cổ tôi đã kiểm chứng qua thực tế mấy chục năm là có thực, nhưng không phải món đồ nào cũng có tâm linh. Chuyện này tôi sẽ giải thích, dẫn chứng cho Lâm sau.

 

Nghe tôi nói, tay Lâm run run với chai rượu trong tủ, rót đầy hai chén: “Rượu Trường Sinh mới ngâm nước cốt, uống vào thấy ngay”. Tôi làm ra vẻ ngỡ ngàng: “Thấy gì?” Lâm gật gù: “Rồi sẽ biết, cạn một hơi đi”.

 

Sau ly rượu, Lâm vào tủ lấy bản phác thảo rải trên bàn nhìn tôi thận trọng: “Chưa ai nhìn thấy, Lâm chưa từng nói với ai. Ông là người duy nhất biết ý tưởng Lâm dựng bức tranh về thằng cha Thắng, một nhạc công kèn Saxophon nổi tiếng cùng trường. Mỗi khi Thắng đặt Pếch vào môi là nhiều người mê mẩn, ngẩn ngơ như bị thôi miên. Đúng là: Tiếng kèn ai thổi thì nghe. ANỳ bạn gái của mình đã bị tiếng kèn ấy quyến rũ mất mà  không làm sao cưỡng nổi”. Tôi lờ mờ hiểu ra ý tưởng của Lâm muốn dựng bức tranh về quá khứ một thời!

Ngày học ở trường Mỹ thuật, Lâm thân một cô gái tên là ANỳ, dân tộc Mông quê Hà Giang, học năm thứ hai trường Văn hoá Miền núi. ANỳ trắng hồng, tóc quấn cao, mắt lá dăm long lanh như mắt con gái Nhật, giọng lanh lảnh như tiếng chim hoạ mi. Lâm thường mang tặng ANỳ những bức ký hoạ chân dung, tranh phong cảnh. Không biết ANỳ có thích không nhưng thấy cuộn để ở nóc hòm quần áo, cạnh chiếc giường hai tầng ở ký túc xá. Mỗi lần Lâm đến chơi là các bạn lại sơ tán. Đôi lần Lâm rủ Thắng bạn cùng trường, cùng đi cho vui.

 

Thắng gầy, đen, thấp hơn Lâm nửa cái đầu, hiền lành như cục đất, ai nói gì cũng lặng yên, cô nào trêu chỉ tủm tỉm cười. Nụ cười dễ thương, dễ nhớ. Xét về toàn diện, Thắng không thể sánh với mẽ cao to, đẹp trai của Lâm. Bù lại Thắng có năng khiếu đặc biệt, thổi kèn Saxophon quyến rũ như có ma thuật. Bạn bè thường gọi đùa là Thắng quỷ.

 

Một chiều, ANỳ đến thăm Lâm trong căn nhà trọ cạnh trường. Hai người đang trò chuyện thì từ vườn cây nhà bên, tiếng kèn của Thắng cất lên. ANỳ bỗng dưng trầm lặng rồi đột nhiên hỏi: “ Tiếng kèn ai thổi mà hay thế?”. Lâm hơi chột dạ nói bâng quơ: “ Một học sinh mới tập”. Nói rồi Lâm kéo ANỳ đứng dậy rủ đi chơi.

 

Không biết có duyên phận không mà từ hôm ANỳ nghe tiếng kèn thì hay đến chỗ Lâm chơi. Lần nào cũng nán lại chờ nghe tiếng kèn. Hôm nào Thắng không tập là có vẻ buồn. Lâm linh cảm như vậy. Thắng biết Lâm đang tán ANỳ nên cũng không sang chơi, càng không biết ANỳ mê tiếng kèn Sacxophon.

 

Tất cả không tránh được số phận. Một hôm ANỳ đến chơi, Lâm không có nhà. Thắng đang tập kèn như con chim hoạ mi hót giữa rừng cây. Tò mò, ANỳ đi dạo xem ai? Chợt nhận ra Thắng. Nàng đứng lặng, tựa lưng vào gốc cây hồng, tưởng nhớ tiếng khèn ngày hội chợ tình, các chàng trai đang múa quyến rũ bạn tình.  ANỳ ngắt cành lá, mân mê trên tay, chân nhún nhẩy như chim non tập bay. Người lắc lư tựa say sóng. Ôi! Tiếng kèn. Tiếng kèn đã quyến rũ hồn ANỳ bay theo tiếng trầm, tiếng bổng, tiếng réo rắt tựa suối ngàn, ngẩn ngơ ôm tựa gốc hồng. Quên cả thời gian đến thăm Lâm.

 

Tập xong, Thắng đứng lên chợt nhận ra ANỳ. Chỉ chờ có vậy, ANỳ tiến lại reo lên: “ Tiếng kèn làm em mê quá!”. Hai má đỏ hồng đứng nhìn Thắng xếp cây kèn vào bao, tay chân như thừa. Rồi chợt nhận ra lời nói vô duyên, ANỳ bối rối quay đi. Thắng đặt cây kèn Saxophon chạy theo: “ ANỳ đợi đã…”

 

Từ ngày ấy Lâm và Thắng như hai con công đực thi nhau xoè những bộ lông nhiều màu rực rỡ, gây cảm tình chinh phục con công cái. Sau một thời gian các điệu tăng gô đã nhảy hết, ANỳ lựa chọn đi về phía bên kia, để lại sự buồn tủi cho phía bên này. Buồn thay, phía bên này lại chính là Lâm mới trớ trêu làm sao! Lâm đã từng được ANỳ khen: “Anh Lâm đẹp trai, nhiều cô gái thích”. Nghĩ ANỳ nói bóng gió yêu Lâm, nên mấy đêm thao thức mừng thầm. Nhưng “đỏ đâu phải là chín”, điển trai, chỉ là món đồ xếp xó như đồ cổ thế này. Lâm tức tiếng kèn Saxophon của Thắng lắm, mấy lần định lấy trộm vứt đi, hay đập cho hỏng nhưng không sao làm được. Đã mấy lần sờ vào kèn  nhưng lương tâm không cho phép, không đúng với tư cách một thằng đàn ông. Chiều chiều Lâm bỏ đi hay nén lòng nghe tiếng kèn du dương. Nó như mũi kim đâm vào tim, lúc mạnh, lúc nhẹ song đau đớn làm sao. Lâm nghiệm ra, tượng đài đẹp trai, mồm mép cũng giống như những bức tranh màu mè trên giấy, chưa đủ kết tinh chinh phục một tâm hồn, chưa đủ thuyết phục tình yêu. Lâm ấm ức, tự an ủi lòng, tình cảm yêu đương là tinh hoa kết trái của những ước mơ, được kiểm nghiệm từ trái tim có cùng nhịp đập thiết tha, đâu có thể ép buộc, mua chuộc được.

 

Tình yêu chia ly bởi chiến tranh, Lâm và Thắng cùng nhập ngũ vào C136 đoàn 240 pháo phòng không 100 ly. Thắng là trắc thủ rađa, Lâm là trinh sát. Thắng nhìn máy bay trên màn hình, Lâm ngắm máy bay bằng ống kính, cùng tìm mục tiêu trên bầu trời. Nhiều lần cơm không kịp ăn đã bị bom hất đổ, súng chưa nguội nòng lại nhả đạn liên hồi. Những hố bom đào sâu quanh trận địa, cầy xới khắp cánh đồng, đốt cháy luỹ tre làng, phạt ngang dãy bạch đàn trên đường cái. Trường học vắng bóng học sinh. Toàn dân đêm ngày trực chiến đấu.

Đời lính, có một ngày Lâm đau khổ nhất, ngày 5/5/1968, địch thay đổi chiến thuật đánh phá mục tiêu trên miền Bắc. Cả ngày trời trong xanh,  không có báo động máy bay địch gây nhiễu. Các cán bộ, chiến sỹ đơn vị được dịp nghỉ lấy lại sức.

 

Tối đó là thứ bảy. Các mẹ, các chị tự vệ tiểu khu An Đà mang lá nguỵ trang, chè thuốc vào trận địa động viên anh em đang liên hoan văn nghệ. Sân khấu là bãi điểm danh trên nền cỏ gần ban chỉ huy. Sau tiết mục đơn ca: “Chiếc gậy Trường Sơn” là đọc tấu kèn Saxophon của Thắng.

 

Trăng mười tư soi tỏ những nụ cười vui tươi, rạng rỡ trên khuôn mặt hốc hác của cán bộ, chiến sỹ. Sau bao ngày đêm chiến đấu căng thẳng với chiến dịch Sấm rền đường Năm và Biển lửa Hải Phòng, đêm nay, chiến sỹ được thưởng thức đêm liên hoan ca nhạc bên nòng pháo còn thơm mùi thuốc súng. Đất mới bị cầy xới thơm quyện khói bom, bãi cỏ dọc ngang cháy vàng trơ cọng.

 

Thắng bê hòm đạn 100 ly, lấy cây kèn Saxophon vàng óng, lấp lánh dưới ánh điện lờ mờ trong ánh trăng tròn sáng trắng, tiếng vỗ tay vang như pháo tết.  Bởi lâu nay, anh em không được nghe tiếng kèn của Thắng, tiếng kèn quân nhạc, tiếng kèn xung trận thôi thúc hành quân. Tiếng kèn xua đi mất mát, đau thương trong khói lửa. Mọi người đang đứng ngồi náo nhiệt, bỗng yên lặng nhìn Thắng tiến sát ngọn đèn, áo trắng bồng cốt trong chiếc quần ka ki Tô Châu mới. Tóc bóng mượt chải vuốt về sau, tươi cười, Thắng cúi chào khán giả, đưa kèn lên môi. Trận địa chìm trong màn đêm. Gió ngừng thổi rì rào. Tiếng kèn trầm bổng cất cao, xao xuyến, du dương lan toả khắp cánh đồng lúa chín vàng đang gặt, ngai ngái mùi rơm thơm. Các loại côn trùng như ngưỡng mộ tiếng kèn ma thuật, cùng đồng thanh ca lên thành bản hoà tấu giữa bầu trời đầy sao lấp lánh.

 

Xa xa, tiếng máy nổ “pịch pịch” đều đều. Chiếc chảo Parabôn to như chiếc thuyền con chao đi, chao lại phát sóng dò tìm mục tiêu trên không cảnh giới bầu trời. Đêm đang vui, cây kèn Saxophon long lanh đu đưa, nhẩy múa trước ngực Thắng theo nhạc điệu “Cachiusa” thúc giục lòng người. Đột nhiên, một ánh chớp sáng loà, tiếng “bụp” inh tai. Chiếc Parabôn bay khỏi nóc rađa. Một quả tên lửa Sarai tìm sóng ra đa  từ trên máy bay bắn trúng mục tiêu. Kẻng báo động, mọi người chạy về vị trí chiến đấu.

 

Riêng Thắng vẫn ôm cây kèn, đứng như chôn chân trên đất miệng vẫn ngậm Pếch, ngón tay vẫn không rời phím kèn. Mảnh tên lửa Sarai găm vào ngực Thắng như viên đạn thợ săn đã găm trúng tim con chim đang cất tiếng hót véo von trên ngọn cây. Nó ngỡ ngàng gục xuống nhưng vẫn quặp chặt đôi chân không chịu rơi khỏi cành, không muốn rời bầu trời xanh.

 

Sau giây phút bất ngờ. Đội cứu thương cấp cứu. Nhưng đã muộn. Thắng ôm chặt cây kèn, nằm trên sân khấu miệng gọi: “Lâm… Lâm”. Lâm bịt tấm băng trên ngực Thắng. Dòng máu nóng chảy qua kẽ tay như tràn vào tim Lâm đau ngất. Mắt Lâm nhoà đi trước sự thật đau buồn. Thắng chới với đưa bàn tay thuôn thuôn búp măng, nắm chặt tay Lâm thều thào, đứt quãng: “Mày tha lỗi… cho tao… Mày về tìm… ”. Thắng nở nụ cười tươi, trên đôi môi đỏ như son nhìn Lâm, nhìn đồng đội, nhìn bầu trời mây đen cuồn cuộn phủ kín ánh trăng sao.

 

*

Lâm kể câu chuyện trong tâm trạng sống lại thời quá khứ, vẻ xúc động đau buồn. Tôi xem xong phác thảo, gật gù: “Tuyệt”. Lâm như tỉnh giấc: “ Tuyệt cái gì?” Tôi nhìn Lâm: “ Lâm không biết mời tôi đến đây làm gì sao?” Lâm cười: “ Tôi quên trình bày với ông chi tiết bức tranh phác thảo này”.

 

Tôi hiểu! Trong sáng tác ý tưởng là linh hồn của tác phẩm nên Lâm giữ bí mật khi chưa hoàn thành. Nhưng bức tranh này có nói ra cũng khó ai thực hiện được, vì nó liên quan đến vật liệu độc đáo cổ kính, đến cây kèn độc nhất vô nhị Thắng để lại. Chưa kể đến tình cảm, công lao sưu tầm các chi tiết cho tác phẩm mấy chục năm, xem ra mọi thứ đã hòm hòm. Ngày mai Lâm nên làm ngay, tôi giúp một tay”.

 

Hôm sau Lâm thực hiện dựng bức tranh. Vừa làm Lâm vừa tâm sự: Sau ngày Thắng hy sinh, Lâm định vẽ chân dung Thắng bằng chất liệu sơn dầu. Nhưng Lâm lại thay đổi ý tưởng, sau lần đạp xe đi chơi trên phố. Vô tình nhìn thấy chiếc kèn đồng nằm ngang trên chiếc xảo tre của bà đồng nát ngồi ở vỉa hè. Lâm chợt nghĩ ngay đến chiếc kèn của Thắng, vội dừng xe định tiến lại hỏi giá? Nhưng sờ vào túi, cái ví rỗng không. Nhìn quanh các ngả đường người xe nhộn nhịp đi lại, muốn tìm người quen vay tiền nhưng không thấy ai. Mà có gặp Lâm cũng không dám hỏi, sợ người ta cười: “ Nghệ sỹ nghèo kiết xác”. Lâm đứng tần ngần nhìn chiếc kèn đồng một lúc rồi đạp xe đi.

 

Hơn giờ sau Lâm quay lại thì không thấy bà đồng nát còn ở đó. Tay cầm ít tiền vừa đặt cọc chiếc xe đạp, mắt đảo nhìn quanh. “Bà ta đi đâu nhỉ?”. Lâm thất vọng, hối hận vì đã không dặn bà để cho cây kèn, bây giờ biết tìm ở đâu? Hay bà ta bán rồi? Ai mua? Mua để làm gì ? Lâm sẽ tìm chuộc lại, bao nhiêu cũng được. Đứng tần ngần một lúc, Lâm đang định trở lại chuộc xe thì nghe tiếng gõ “cạch cạch” sau bức tuờng gần đó, liền tò mò lại xem. Mắt Lâm hoa lên nhìn cây kèn đã được tháo rời, đập bẹp từng phần. Lâm lao đến, nhặt những mảnh kèn nát vụn người bàng hoàng như vừa đánh mất một vật gì linh thiêng, quý giá, miệng ấp úng: “ Tiếc quá! Tiếc quá!”. Bà đồng nát ngơ ngác, nhìn người đàn ông đang nâng niu những bộ phận cây kèn. Lâm lắc đầu đứng lên thờ thẫn bước đi như người mộng du.

 

Đêm đó, Lâm nằm mơ thấy Thắng đang ôm cây kèn đu đưa trước mặt, hai mắt cười tít, phùng má đẩy hơi, ngón tay xương xẩu lướt trên phím kèn. Cái đầu lắc lư không rõ hình hài, trông giống những cổ vật dân gian: xoong, nồi, ấm, chén cổ kính. Đứng bên cạnh là người con gái nước da trắng hồng, mắt lá răm, quần áo trắng toát. Đúng rồi! ANỳ. Lâm gọi to: “ ANỳ! Lại đây với anh. Lâm đây… Anh báo tin buồn cho em: Thắng hy sinh rồi! Anh tìm em mãi…” Người con gái lắc lư mái tóc loã xoã, bay bổng lên không trung, ỏn ẻn trong tiếng gió: “ Các anh đi. Em đi. Chiến trường ác liệt… Em tìm được anh Thắng... Không thể về với anh...  Anh đừng giận em!”

 

Lâm choàng thức giấc, nhìn chiếc đồng hồ Côn treo trên tường vừa điểm một giờ đêm. Như một phản ứng tự nhiên, Lâm bật dậy, lấy giấy bút phác thảo ngay bức tranh, vừa thoáng hiện trong đầu. Không biết hoàn thành khi nào chỉ biết Lâm ngủ gục trên bàn, khi tỉnh dậy đã mười giờ sáng.

 

ý tưởng dựng bức tranh phù điêu Ban nhạc Đồng nát được hình thành. Từ đó trong đầu Lâm luôn bị ám ảnh chuyện dựng tranh, đi đâu cũng để mắt săn tìm vật liệu. Các bãi phế liệu, các bà đồng nát là địa chỉ thường xuyên Lâm đi lại nhưng chỉ mua được những ống đồng han rỉ. Đã mấy năm mà Lâm mới tìm được vài thứ. Nếu như không nhờ may mắn thì không biết bao giờ mới có đủ vật liệu dựng.

 

Một hôm, Lâm về thăm người bạn ở Đông Triều, mấy ông hàng xóm sang chơi. Anh bạn giới thiệu Lâm là hoạ sỹ, thế là họ xúm lại hỏi chuyện. Một cán bộ văn hoá xã khoe, mẹ vợ có chiếc gương vẽ con đại bàng đứng trên mỏm đá Anh hùng độc lập. Có người đã trả mười triệu mà không biết thời nào? Giá trị đến bao nhiêu? Người ngồi bên khoe: “Nhà vừa đào hố vôi đúng cái hầm xây gạch cổ, bên trong đựng toàn lọ, bát bằng đất nung dầy bịch. Mấy đứa cháu thi nhau đập, gần hết một nửa tìm vàng không hiểu từ thời nào?”. Lâm nghe nói biết ngay là mộ hầm nhà Hán. Đầu nóng lên như có kiến đốt, Lâm vội cắt lời: “ Thế những mảnh ấy ở đâu? Bác có thể cho xem không?” Người hàng xóm nhìn Lâm lạ lùng: “ Còn một đống xếp ở góc vườn lúc nào chú sang mà nhặt”. Lâm vội đến xem cái hố vôi, rộng chừng ba bốn mét. Bên cạnh bụi tre còn ngổn ngang những đồ mới đào lên, trông xấu xí. Lâm nhặt vài cái lọ sành hình thù cổ quái, mấy cái ấm đất đầu gà, tráng men giấy mỏng dính rồi ước: “Giá cái này bằng đồng thì tốt quá”. Thấy Lâm tiếc rẻ chủ nhà buông một câu: “Anh chả đến sớm, thằng út cháu đào được ít đồ đồng bán cho bà đồng nát hình như vẫn còn vài thứ Người ta chê rỉ quá không mua”.

 

Lâm sang xem, quả nhiên một góc bếp xếp xoong, nồi, bát đĩa cái lành cái vỡ toàn bằng đồng xanh mỏng. Lâm nhặt một tấm đồng vuông 20 -20  có bốn lỗ đeo, chạm hoa văn gươm giáo, đầu lâu như lá chắn ngực chiến binh, ngắm một lúc rồi hỏi giá bao nhiêu? Thằng nhỏ dè dặt: “ Hôm qua có người đến xem đặt giá rồi, vài hôm nữa họ quay lại lấy tất cả”. Lâm suy nghĩ một lát rồi tháo chiếc đồng hồ Ponzot đang đeo trên tay: “Chú không có tiền nhưng chiếc đồng hồ này cũng có giá. Cháu đổi cho chú hơn thiệt chú cháu mình hoà”. Mắt thằng nhỏ sáng lên hãnh diện nếu nó có chiếc đồng hồ thuộc diện phân phối cho cán bộ, chiến sỹ thi đua được đeo trên tay đứng trước bạn bè. Đấy! Chỗ đồ đồng có được là như thế!

 

Còn cây kèn bọc giấy báo là của Thắng. Lâm đến thắp hương Thắng xin âm dương mấy lần không được. Mẹ Thắng thì mê tín nhớ Thắng muốn giữ kỷ vật của con. Lâm nài nỉ trình bày tâm nguyện, bà ngần ngừ rồi nhìn Lâm bằng hai hố mắt đục mờ, nghẹn ngào: “Con phải nói rõ lý do xem sao?” Lâm làm theo, chắp hai tay nhìn cây kèn bị mảnh đạn xuyên qua miệng loa hình ô van, trông như miệng con ốc sên, nhìn tấm ảnh thờ, lòng dạ bồi hồi lầm rầm khấn: “Lâm đây! Lâm muốn mang chiếc kèn của Thắng về dựng bức tranh phù điêu Ban nhạc Đồng nát, kỷ niệm tình bạn một thời của chúng mình. Thắng sống khôn, chết thiêng, phù hộ cho Lâm sớm hoàn thành tâm nguyện”. Lâm nói với Thằng bằng tấm lòng chân thành nên xin đài âm dương linh nghiệm ngay.

 

Tôi dừng tay, bắt cái ấm vào bộ gá làm đầu một nhạc công, nhìn Lâm: “Hiểu ra rồi. Mấy đêm Lâm nằm mơ thấy tiếng kèn là có lý. Bởi Lâm hứa bao năm mà không thực hiện được nên lương tâm day dứt sinh ra hoang tưởng. Mà có thể linh hồn Thắng đã nhập vào cây kèn, đang giục Lâm đấy. Tôi nói nửa đùa, nửa thật làm Lâm ngây người: “Đúng thế! Đúng thế, sao không nghĩ ra. Thực tình Lâm không mê tín. Nhưng bây giờ thì tin thật rồi!”.

 

Sau ba tháng miệt mài, bức tranh Ban nhạc Đồng nát dài ba mét, cao mét tám được sắp đặt bằng các chất liệu đồng đã hoàn thành mỹ mãn. Tám nhạc công, có tám cái đầu, hình dáng khác nhau: Đầu bằng nồi, bằng ấm, thạp, bằng bình hoa đen bóng... Xương cốt bằng gươm giáo xanh xám. Mũi, mắt, tay, chân bằng vòng tay, xuyến lắc... Tất cả đều là vật liệu đồng cổ dân gian: Tám cây kèn, to nhỏ khác nhau, được dàn dựng công phu thành bức tranh độc nhất vô nhị trong hội họa sắp đặt. Hai lớp nhạc công, lớp trên là dàn kèn Saxophon, lớp sau là dàn kèn Trompet. Trong tám cây kèn có một chiếc mang vết bom. Đó là cây kèn

 

Saxophon của Thắng bị mảnh tên lửa Sarai xuyên qua miệng loa, máu người chiến sỹ, người nhạc công đã thấm đỏ cây kèn, loang loang dấu tích chiến tranh.Đã bao nhiêu năm mà cây kèn vẫn còn giữ nguyên được chất lượng. Vết thủng trên loa, âm thanh biến tấu hay lạ thường mà không nhạc công nào giải thích nổi.

 

Những ai từng được xem, được nghe tiếng kèn trong Ban nhạc Đồng nát, đều xúc động, xao xuyến mơ hồ. Bởi hình tượng bức tranh, âm thanh, hoà quyện với âm khí, tạo nên âm hưởng huyền ảo trong một không gian sắp đặt diệu kỳ./.

+/-
Viết nhận xét
Tên của bạn:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
UBBCode:
[b] [i] [u] [url] [quote] [code] [img] 
 
 
=)=D=(XD:dizzy:T_T:blush:^_^=_=-_-
:pout::angry:=Oo_O:snicker::eyebrow::sigh::sick::whisper::whistle:
:nuu::gah::flame::cool::shy::kawaii::notfunny::snooty::uhh:X_X
XB:talkbiz::grr::onoes::psychotic::scared::evil::nomnom::zombie::want:
:drunk::love::meow::music:
 
Nhập mã xác nhận
+/- Nhận xét
Nhận xét mới Tìm kiếm
Powered by Telet Solution
 
 

Video

Liên kết

bao_hp

 

cung_vntt_thanh_nien_hp
dang_cong_san_vn
thanh_pho_hp

 

Số người online

Hiện có 13 khách Trực tuyến
mod_vvisit_counterHôm nay103
mod_vvisit_counterHôm qua110
mod_vvisit_counterTrong tuần103
mod_vvisit_counterTrong tháng598
mod_vvisit_counterBạn là lượt truy cập44110