|
Uống rượu với bạn
Đã lâu bạn đến chơi nhà Vào đây ta bạn khề khà một phen
Chén đầu ta uống cho quên Chuyện thế sự, chuyện bạn trên công đường Chuyện bếp núc, chuyện phố phường Đỏ đen, chụp giật, nhiễu nhương cuộc đời
Chén hai ta uống cho người Cái đau nén xuống, tiếng cười bật lên Ghét yêu, thù hận, sang hèn Người với người - Đã thành quen mỗi ngày
Chén ba uống vẫn chưa say Đời như một cuốn phim hay, hiện về Khát khao, đốt cháy đam mê Ta tìm ta- giữa bộn bề dọc ngang
Canh ba rượu vẫn chưa tàn Chợt nghe tiếng ngáy ... bạn sang chơi nhà “Tam bôi”... ta vẫn là ta.
Phạm Đăng Kim (Quảng Ninh)
Đợi giao thừa
Ta ngồi uống một ly xưa Cảm ơn cuộc thế nắng mưa xoay vần Càng qua lắm nỗi gian truân Càng vui chén rượu tẩy trần trên tay.
Phận càng cao, phúc càng dày Thảnh thơi rung nụ cười đầy nở hoa Đất mừng ta, trời mừng ta Gốc nhân bám rễ đức nhà lộc tươi.
Chén say đời, chén say người Vượt ghềnh thác đón mặt trời, bao la Đợi giao thừa, phút giao thoa Đất trời trầm mặc dung hoà linh thiêng.
Nguyễn Ngọc Thịnh
Bán tuổi
Tất niên rồi tiền hết gạo không Bèn tính kế gánh tuổi già ra chợ, Hệt mấy mụ hàng tôm hàng cá Tôi bày tuổi tôi ra mẹt, ra sàng.
Lứa tuổi này ăn học giỏi giang, Lứa tuổi này kiên cường trận mạc, Lứa tuổi này văn chương thành đạt, Lứa tuổi này suôn sẻ tình duyên.
Đệ nhất trần ai danh bất hư truyền Hàng đặc chủng không mua ngay là hết Có tuổi đẹp xông nhà ngày tết Lo gì không phú “quý thọ khang ninh”.
Mua đi nào các chị các anh Bán một tuổi biếu thêm một tuổi, Miễn quý bạn, hanh thông đường danh lợi Đây sẵn lòng vung hết tuổi trời cho.
Rao mỏi mồm, hết buổi chẳng ai mua Gánh tuổi về oằn lưng vẹo cổ, Vợ sưng sỉa chồng thì cười nhăn nhở Ngồi làm thơ cho kịp đón giao thừa.
Hoàng Bình Trọng (Quảng Bình)
Hoa tím mùa Xuân
Gặp anh trong phiên chợ cuối đông Hai đứa lang thang tìm một nhành hoa tím Lâu rồi tưởng hoa không bịn rịn Bỗng trở về tím ngát hoàng hôn
Về một thời thiếu nữ vàng son Nhấm nhẳn không nhận hoa anh tặng Một thời ngu ngơ, một thời xa vắng Đã qua rồi hoa trắng ngây thơ
Không hiểu sao cho đến bây giờ Em lại thích một nhành hoa xuân tím Biết mất nhau em lặng thầm tìm kiếm Chẳng hẹn nào sao bỗng lại gặp nhau
Mái tóc xanh giờ đã ngả màu Một chút ưu tư trôi về kỷ niệm Chia tay anh thôi, mùa Xuân đang đến Hoa vẫn ngọt ngào tím mãi trong nhau.
Đoàn Thị Luật
Tết đến sau lưng
Mới vừa rê thóc vụ năm Đã nghe liềm hái hỏi thăm vụ mười Ngỡ ngàng chưa kịp buồn vui Sồn sồn tết đã giục người sau lưng
Thời gian nhanh, vội quá chừng Chưa đầy năm mẹ đã mừng tháng con Chân trần ướt vệt bùn non Ngõ tre con cón - đâu còn đợi ai
Mùa đang hối thúc từng ngày Đồng quê nhộn nhịp cấy cày cuối năm Trời còn cái rét căm căm Đã he hé chút duyên thầm đào phai
Cha hay chép miệng thở dài Nhà bên bà lão con trai vắng nhà Bận gì biền biệt phố xa Tết này là tết thứ ba chưa về.
Tân Quảng (Bắc Giang)
Lá bàng
Những chiếc lá mùa Đông Cháy lên trong chờ đợi Rực đỏ cành thắm nồng Mà mùa xuân chưa tới
Như từ trong nghĩ ngợi Xuân đến nhẹ cùng mưa Xôn xao từng cánh lá Đi tìm nồng thắm xưa.
Trần Thị Lưu Ly
Khúc giao thừa
Nút lá chuối Say quê Bài hát cũ ủ xuân Rượu thức Đi qua buồn vui cũ Khát vọng ngấm vào nhau Không gian mỏng Nứt mầm Ngập ngừng sương rơi Giọt giọt Khoảnh khắc đời Đọng lại Chợt xuân...
Triều Vân (Hải Dương)
Chiều ba mươi tết
Chiều ba mươi tết ở quê mẹ còn chân vấp, nón mê ra đồng vội vàng cấy nốt cho xong mấy đon mạ mót ở trong sương mù
Cánh đồng chia khoảnh, chia khu vẫn liền chân mạ, vẫn như bao đời gió ơi, đừng thổi rỗng trời đồng không ai biết mẹ tôi nhọc nhằn
Ngày cùng, tháng tận bao năm còn lo manh áo, cái ăn xuân về bao người như mẹ ở quê chiều ba mươi vẫn nón mê ra đồng
Một đời cấy mãi chưa xong mẹ đi lui đến lưng còng còn lui nhẹ nhàng đon mạ ấy thôi mà bao gồng gánh, khóc cười đăm đăm
Tháng mười vui với tháng năm nào ai gặt hái xa xăm có nhìn đồng quê bóng mẹ hút chìm chiều ba mươi vẫn đi tìm mùa xuân
Cho sang năm hết nợ nần mẹ tin rảnh mạ đang cầm trên tay là bình minh của một ngày là giao thừa của xưa nay giao thừa.
Nguyễn Hưng Hải (Phú Thọ)
Xông đất
Nhấp môi rượu lộc chả say Giận mình nuốt quả ớt cay cho vừa Cành đào nghiêng ngả đung đưa Em không say! Chỉ giao thừa đổ nghiêng...
Một mình cạn chén vô duyên Và bao cay đắng ưu phiền cho qua Tự mình mở cửa xông nhà Mấy mươi năm ấy, một ta một mình !
Nguyễn Thị Thúy Ngoan
Xuân về bên sông Hoá
Xuân này ngược dòng sông Hoá Tìm về bến cũ đò xưa Con sông đong đầy tuổi trẻ Nhớ thương biết mấy cho vừa
Trăng đã bao mùa tròn khuyết Dòng sông khi cạn khi đầy Thương em phong phanh áo mỏng Nửa đời muối mặn gừng cay
Bến xưa, chàng trai ra trận Người thương gửi lại làng quê Xuân nay mẹ ngồi tựa cửa Chờ con đi mãi chưa về...
Xuân này ngược dòng sông Hoá Tìm về cái thuở nằm nôi Lời ru “Cánh cò...” của mẹ Tôi mang theo suốt cuộc đời.
Đào Trọng
Lời mùa xuân
Chợt nghe gió thoảng đâu đây Phập phồng đất thở dâng đầy hương xuân Mây trôi tóc xõa trắng ngần Đánh rơi dải lụa phù vân lưng trời Nắng còn tham chút vàng tươi Ngập ngừng xuân vội nói lời biếc xanh Mưa choàng tơ mịn mong manh Mắt đào ủ lửa đầu cành đong đưa Âm dương thời khắc chuyển mùa Men say chuyếnh choáng, giao thừa... sang xuân. Nguyễn Thị Hoàng Hà (Quảng Ninh)
Về tết muộn
Đi qua một thời bon chen đầy nước mắt Đi qua một thời thương trường đầy mồ hôi Toan tính, âu lo như hành xác Thế chấp cả chính mình Tạm ứng cả với thiếu thừa thiện ác Tựa lưng vào những tấm bảng vàng Lòng đau buốt Giật mình! Ra Giêng Về quê nơi có mẹ trong lũy tre làng Ngái nồng mùi phù sa hương đất Tiếng nhị ai đưa trong vắt Màu áo the thâm Qua ngõ lên chùa. Hoa gạo nghe xuân yểm bùa Thành nến đỏ cháy trong mưa lất phất Mẹ cười như bà tiên tóc bạc Cầm những phong giấy điều Mừng tuổi cháu con. Bếp đượm hồng Ba hòn đầu rau chụm lặng im Nghe củi khô lách tách. Xóm làng ngày xuân Ai cũng là khách Câu chúc mộc mạc Y nguyên một thuở xa xôi Những bày tay ấm lửa tình người Và nụ cười bừng lên ánh sáng thứ thiệt trong veo lóng lánh hồn quê nồng nàn lưu giữ trong hương lúa, bóng tre Chưng cất từ dãi dầu mưa nắng. Tôi cúi đầu yên lặng Hương trầm mang về một không gian Cái không gian xa lắc Một thời Vội vã nghe chiều xúc đổ vào đêm.
Nguyễn Đình Minh
|