Home Văn nghệ nước ngoài
Văn nghệ nước ngoài
Bầu trời con trai tôi

...Tha lỗi cho tôi lá thời gian vèo bay

trên đất khách quê người

Cứu con trai tôi không làm sao được

Đến bây giờ trong bầu trời An Tai, vùng sơn cước

Tôi gặp được đứa con yêu

Hồ Trê Lếch mùa hè trời về chiều

Mặt nước hoang vu

Sáng bừng lên trong không gian kì ảo

Qua rừng sâu, qua kí ức tầm nhìn trong trẻo

Cuộc sống đổi thay thẩm thấu từng ngày

Tính chân thành cho ta mê say

Tất cả sẽ tốt hơn tôi cùng con trai thủ thỉ

Thà lặng im với tội đồ huyền bí

Dưới dốc chân trời

một mình con ngước lên trên

Tôi ngu ngơ nghĩ mình tội lỗi triền miên

Sa lầy trong hư ảo

Nỗi đau tôi bíu vào sau những điều không tưởng

Như vách đỉnh núi cao dựng đứng của con

Tôi ngù ngờ không hiểu gì về thế giới này hơn

Từ cánh rừng bầu trời An Tai ồn ã

Ngọn gió hoang vật vã

Ngước mắt nhìn

nơi đất khách quê người đứa con yêu là tất cả

Như rơi xuống vách sâu

trên hình bóng của con

Tia sáng này không phải của hoàng hôn

Tia sáng không bao giờ tắt...


Bukharaep

(Nga)

Tô Ngọc Thạch (Hải Phòng) dịch từ báo Văn học Nga

 
Đại Tây Dương

...Tôi sinh ra ở Bạch Nga

Anh nói đùa rằng:

“ Trên đe dưới búa”

Không

Giữa tình yêu:

Muộn và sớm...

Tình yêu sớm: Nước Nga

Tình yêu muộn: Ba Lan kiêu sa

Còn ở giữa tình yêu đó: Bạch Nga

Tổ quốc tôi!

Victor Sutkevich

(Nga)

 
Buổi chiều

Con đường chạy dài

Sang phải, theo hướng thẳng

Con đường chạy dài sáng láng

Về nhà, về nhà, về nhà

Con đường chạy dài sáng láng

Sang phải, theo hướng thẳng

Con đường tỏa sáng em

Mùa hè như mùa đông

Con đường toả sáng em

Trong mưa, trong băng tuyết

Con đường toả sáng mùa xuân da diết

Con đường dẫn đến vườn treo.

Blađimia Kruxco

(Nga)

 
Tranh cử thượng đế
Trên tờ “Thiên Đường nhật báo” gần đây có đăng tải Thông báo do Thượng đế tự tay soạn thảo, nội dung như sau:

“Thông cáo tuyển hiền

Trẫm đảm đương chức thượng đế đã mấy ngàn năm nay, hàng ngày xử lý bộn bề công việc của nhân loại, thường cảm thấy tinh thần lao lung, sức lực thậm mỏi, tự cảm thấy không thể đảm đương chức vụ này nữa, muốn thoái vị nhường chức cho người hiền tài. Phàm là những người phù hợp những điều kiện dưới đây đều có thể ghi tên tham gia tranh cử:

 

Điều kiện tham gia tranh cử:

1. Không phân biệt nam nữ, tuổi tác không hạn chế;

2. Không phân biệt trình độ, không phân biệt văn bằng;

3. Không cần tài hoa xuất chúng, chỉ cần chí công vô tư, đại nghĩa đường hoàng, một tấm lòng son.

 

Phương thức tranh cử:

Tất cả những người tham gia đều phải viết lên giấy một bài diễn văn, gửi đến Dinh Thượng đế, số nhà 86, đại lộ Thiên Đường, hòm thư: 38902658.

Qua sự bình chọn đánh giá của Trẫm, kết quả đăng trên “Thiên Đường nhật báo” số 5020.000.009, hy vọng mọi người hăng hái tham gia và mọi người cũng có thể tiến cử lẫn nhau.”

 

*

 

Một năm sau công bố kết quả. Nhân dịp này, Thượng đế viết thư sau:

“Trăm họ đáng yêu của Trẫm:

Cảm ơn mọi người từ trước đến nay luôn luôn ủng hộ và tín nhiệm công việc của Trẫm, đồng thời cũng cảm tạ mọi người đã tích cực tham gia cuộc tranh cử lần này.

 

Từ sau khi đăng Thông cáo, Trẫm đã nhận được vô số lá thư trong hoàn vũ.

 

Mở đầu thư, đại đa số đều viết như thế này: “Thưa thượng đế tôn kính! Tiểu nhân tự cảm thấy hổ thẹn không phù hợp với yêu cầu làm Thượng đế, song tiểu nhân có thế tiến cử với ngài một người,…”

Điều đó khiến Trẫm rất thất vọng.

Giữa lúc Trẫm thở dài ngán ngẩm nghĩ rằng vì sao loài người lại tự đánh giá thấp mình như vậy, thì Trẫm đọc đến một lá thư viết như thế này:

Thưa Thượng đế tôn kính!

Tại hạ là Đỗ Hoa Nhiên, sinh ra và lớn lên tại “thôn Mâm Báu” núi sông thơ mộng, địa linh nhân kiệt, có thể Bệ hạ chưa từng nghe đến cái tên làng này. Đây là một nơi nhỏ nhoi như một cái chậu rửa chân, cho nên dân sở tại gọi là “thôn Chậu Rửa”. Song, tiểu nhân lại thích gọi tên làng mình là “thôn Mâm Báu”, bởi vì tiểu nhân tin chắc rằng với sự nỗ lực của tiểu nhân, trong tương lai không lâu “chậu rửa” cũng có thể biến thành “mâm báu”!

 

Cho nên, tiểu nhân tự chọn mình làm Thượng đế. Tuy tiểu nhân biết tiểu nhân có thể chỉ được một lá phiếu bầu, nhưng không sao, chỉ như vậy thôi cũng đủ rồi. Tuy không thể làm Thượng đế của thế giới, nhưng tiểu nhân tối thiểu cũng là Thượng đế trong lòng mình, tuy không thể làm Chúa tể vạn vật, nhưng chí ít cũng có thể làm chủ vận mệnh của mình.

 

Trẫm tuyên bố: Đồ Hoa Nhiên trúng cử làm Thượng đế khóa mới của nhân loại.

 

Trẫm nghĩ: Một con người cho dù anh ta có hùng tài đại lược bao trùm cả thiên hạ như thế nào, nếu như ngay đến vận mệnh của mình cũng không thể nắm được, thì dựa vào cái gì mà làm chúa tể thế giới chứ? Trái lại, một con người có thế xoay vần được vận mệnh của mình, thì cái thế giới nhỏ nhoi này có đáng gì chứ!

Ngày…tháng…năm…

Thượng đế yêu thương mọi người.”

 

Truyện mini: LƯU LÊ LÊ (Trung Quốc)


Vũ Phong Tạo (Hà Nội) dịch (Theo Bán nguyệt san “Truyện mini chọn lọc”, TQ)



 
Thiên sứ tình yêu

Lại một cái Tết nữa sắp đến. Hôm đó một người bạn học của vợ chồng tôi đem biếu đôi gà rừng, nói rằng do người dân miền núi nơi họ ở bắt được bằng lưới. Anh nhốt chúng vào chiếc lồng che kín và mang đến, chúng tôi chỉ nghe thấy tiếng kêu quắc quắc vọng ra.
Người bạn còn cho biết chú gà trống rất khoẻ, bất kỳ ai thò tay chạm vào là nó chống cự quyết liệt, anh còn giơ cánh tay đã bị trầy xước  để minh chứng.
Gần tối chồng tôi đi làm về, tiện trên tay còn đeo đôi găng bảo hộ,  anh nhanh nhẹn thò tay túm được chúng và nhốt vào một chuồng gà bằng sắt cũ trong sân nhà. Anh nói vẻ đắc ý: “Thật tuyệt, nhà ta sẽ được một bữa súp gà thật ngon vào đêm 30 Tết…”. Đêm hôm đó tiếng kêu cứu và tiếng đạp lồng tìm lối thoát của đôi gà khiến tôi trằn trọc không ngủ.
Sáng dậy, tôi vội mang thức ăn cho chúng, vừa mở cửa, tôi giật thót mình thấy một bóng đen hình con gà in trước cửa. Tôi ngước lên nhìn thì ra con gà trống đêm qua đã phá được cửa chuồng bay ra đậu ngay đầu hồi nhà. “Hỏng rồi, con gà trống sổng chuồng rồi”. Tôi vội vàng kêu to, chồng và con trai tôi đang ngủ cũng chồm dậy lao ra cửa để truy bắt kẻ “vượt ngục”. Hai bố con tìm đủ mọi cách mà không tài nào bắt được, nó bay mất hút. Trước tình thế không an toàn ấy, ngay tức thì chồng tôi  gia cố lại chuồng, chằng thêm dây thép xung quanh, cẩn thận hơn, anh ấy còn dùng dây buộc nốt chân con gà mái lại, vừa làm vừa tự an ủi: “Còn mày, chạy đằng trời! Thôi thì còn một con mái này cũng đủ ăn Tết”.
Thế rồi chúng tôi mỗi người một  việc. Chập tối đi làm về, việc đầu tiên là tôi vào kiểm tra chuồng gà. Thật kỳ lạ, dưới chân tôi lại hiện lên bóng đen con gà trống sáng nay “vượt ngục”. Không hiểu tại sao gà trống lại quay trở lại, tôi trân trân đứng nhìn nó mà trong lòng bao thắc mắc lạ kỳ.
Rồi tôi chợt phán đoán. Nó bay trở lại không phải nơi đây có thức ăn no đủ hơn nơi nó đang sống! Càng không phải nó quay lại để tìm cuộc sống trong “ngục tù”. Phải chăng vì nó không nỡ bỏ rơi bạn gái đang bị giam cầm và sắp phải đương đầu với cái chết được báo trước. Có lẽ nó cũng hiểu rằng trước khi giã biệt cõi đời, cô bạn gà mái xinh đẹp kia đang phải sống trong sự cô đơn thảm thương đến nhường nào!
Trong thế giới thiên nhiên chỉ con người được Thượng đế ban tặng có thêm chức năng “ý thức” để được cảm xúc sinh động về tình yêu, hận thù, hờn ghen… nhưng lạ thay hiện hữu trước mắt tôi hôm nay, chú gà rừng kia cũng mang trong mình một trái tim của sức mạnh tình yêu mãnh liệt. Sẵn sàng đương đầu với hiểm hoạ để bảo vệ người tình. Biết đâu nơi rừng núi xanh thẳm kia, chúng là một đôi tình nhân, một đôi uyên ương hay một cặp vợ chồng đang tuần trăng mật…
Tôi lặng lẽ ngắm nhìn chú gà trống đang thế thủ trên đầu hồi nhà, trong lòng xốn xang. Như chợt tỉnh, tôi vào nhà lấy rổ thức ăn và một chậu nước sạch cho cả đôi gà ăn, chắc chúng đã bị đói suốt ngày hôm qua.
“Lại có chuyện gì vậy, con gà trống quay lại phải không?”. Chồng tôi chạy lại xem đầu đuôi ra sao, anh há hốc miệng vẻ kinh ngạc vì sự thể đúng như vậy! Chú gà trống cứ nhảy lên lại nhảy xuống từ đầu hồi nhà đến khúc gỗ gác lên nóc chuồng, nửa muốn tiến đến gần cửa chuồng, nửa vẫn như cảnh giác để tự bảo vệ mình. Đoán được ý định, chồng tôi liền mở cửa chuồng và để ngỏ, chúng tôi lánh ra một chỗ chờ đợi, vài phút sau chú gà trống quả cảm lao xuống cửa và chui vào  chuồng. Nó áp mình bên cạnh cô gà mái, dùng thân và đôi cánh dang rộng che chở. Cô gà mái tìm thấy hơi ấm người bạn đời, nó run rẩy dũi mình nép vào thân gà trống. Có lẽ cô ta đang có được sự che chở mạnh mẽ và đầy tin tưởng. Chú gà trống cất tiếng kêu “Ri, ri…” giọng trầm ấm như an ủi người bạn gái: “Chúng ta sẽ không bao giờ li biệt”.
Tối hôm đó gia đình chúng tôi không ngớt bàn luận về tình cảnh của đôi gà. Ai cũng cảm thấy trong lòng vướng mắc khi chứng kiến được tình yêu thiêng liêng mà chúng dành cho nhau. Điều đó khiến trong mỗi chúng tôi đều muốn cưỡng lại ý định giết chúng để ăn thịt. Miếng thịt gà đó thật thơm ngon đối với bất kỳ ai có nhu cầu hưởng thụ, nhưng sẽ đắng ngắt và khó nuốt trôi khi biết rằng mình đang huỷ diệt một tình yêu cao thượng. Chồng tôi chợt nói trong sâu lắng: “Có lẽ…” Anh dừng lời ở đó nhưng tôi và cậu con trai như chung một dòng suy nghĩ cùng bật lên: “Có lẽ chúng ta không thể giết thịt chúng để ăn phải không ạ!”- “Đúng vậy!” Anh khẽ nói. Kể từ giây phút này chúng tôi sẽ trả lại cho thiên nhiên một mắt xích liên hoàn của sự sinh tồn trên trái đất, nó đã dành cho chúng tôi sự cảm kích thiêng liêng- đó là cảm xúc lương tâm.
Ai ngờ đêm xuống lại xảy ra một chuyện kinh hoàng. Khoảng quá nửa đêm một gã mèo hoang to khoẻ móng vuốt sắc nhọn, đôi mắt hung dữ, xuất hiện trong sân nhà tôi. Cách đây hơn một tháng con mèo hoang này đã từng ăn thịt một con thỏ mà chúng tôi nhốt trong lồng để ngoài sân. Đêm nay có lẽ mèo hoang đánh hơi thấy mùi thịt mới, nó rón rén như kẻ săn mồi lành nghề, trườn tới cửa chuồng gà thò đôi chân móng vuốt sắc nhọn bất ngờ quặp chặt đúng cổ gà mái, tiếng kêu thảm thiết của gà mái làm chấn động màn đêm khiến chúng tôi bừng tỉnh chạy ra sân. ánh đèn pin của chúng tôi quét về phía mèo hoang, nó đang dùng răng cậy cửa chuồng. Quả thực ánh mắt của mèo sắc lạnh trong một đêm tuyết rơi rét thấu xương. Chúng tôi không thể làm gì hơn. Chúng tôi chỉ đám đứng từ xa dùng đèn quét lia lịa đánh động đuổi mèo hoang, một mặt muốn gà trống cùng chúng tôi phản kích để bảo vệ sự sống cho chúng. Quả nhiên gà trống bật tung mình dùng đôi cánh chắc khoẻ lao  về phía mèo, vỗ đập tới tấp chống trả quyết liệt để bảo vệ con mái. Đôi móng cựa của gà trống lách qua những khe chuồng như lò xo vồ vào mắt mèo hoang. Bị đánh trả  quyết liệt, mèo hoang bị thương tích đau đớn đành bỏ lại con mồi chạy hút bóng đêm.
Sáng hôm sau, chúng tôi lại nghe hàng xóm xôn xao không biết nhà ai có con gà trống đêm qua bị mèo hoang ăn thịt mất một nửa, còn một nửa nó bỏ lại rặng tre. Con gà trống này được gia chủ nuôi nấng đầy đủ, nên to cao đến nửa mét, đôi cánh rộng như cánh đại bàng, màu sắc đẹp lộng lẫy như đuôi công. Sáng nào nó cũng ngạo nghễ đi trên đường làng cất tiếng gáy vang khoe mẽ khiến những cô gà mái trong làng nhìn thấy đầy vẻ ngưỡng mộ thèm khát, vậy mà nó chịu để lại một nửa thân xác thảm hại trước móng vuốt của kẻ săn mồi đêm qua.
Nhìn đám tuyết trên sân nhà, còn đỏ những vệt máu của mèo hoang bị thương trước sự trống trả quyết liệt của đôi gà rừng đêm qua càng thôi thúc vợ chồng tôi quyết định dứt khoát trả lại cho chúng bầu trời tự do, nơi mà tạo hoá ban quyền cho chúng được hưởng trọn.
Đúng vào sáng 30 Tết, hai vợ chồng tôi dậy từ sớm. Việc đầu tiên chúng tôi mang thức ăn vào cho đôi gà, khi nhìn vào cửa chuồng, tôi thấy đôi mắt của chúng nhìn chúng tôi vẻ căng thẳng lo âu. Phải chăng chúng ngỡ đoán đây là bữa ăn cuối cùng trước khi bị con người hoá kiếp. Sau khi chúng ăn xong, chồng tôi bắt đôi gà cho vào chiếc lồng tre. Chúng tôi ngồi trên thuyền xuôi theo dòng sông hướng về nơi mà người bạn đã mang gà biếu. Đi được nửa đường, nhìn bên bờ sông hiện lên một dãy núi với những cánh rừng xanhngát hùng vĩ. Chồng tôi dừng thuyền, anh trầm ngâm ngắm một lúc và bảo tôi xách lồng gà cùng
leo lên núi. Bầu trời xanh ngát, gió rừng rào rạt điệp trùng, những cành lá lay động nghiêng ngả như vẫy chào chúng tôi… Tôi mở nắp lồng, đôi gà rừng trống, mái ngỡ ngàng không bay ra ngay, ngừng một lát chúng như mới chợt hiểu và từ từ vỗ cánh chui ra khỏi lồng. Chúng không bay ngay mà đậu trước mắt chúng tôi, hướng đôi mắt trong vắt như rớm lệ hàm ơn rồi mới vỗ cánh bay xa… Bóng đôi gà nhỏ dần và khuất vào màu xanh bạt ngàn. Trước khi quay về, chúng tôi còn kịp nhìn thấy trên mặt tuyết, nơi đôi gà vừa đứng, dấu chân chúng tôi để lại như một ấn tích liên hệ sự sống còn giữa con người với thiên nhiên, như ghi lại dấu ấn một Thiên sứ Tình yêu…

                                                               

                                                                Truyện ngắn: Anh Tử (Trung Quốc)
                                                                  Tạ Đỗ Hiền (Hải Phòng) dịch

 
«Bắt đầuLùi123Tiếp theoCuối»

Trang 1 của 3
 

Video

Liên kết

bao_hp

 

cung_vntt_thanh_nien_hp
dang_cong_san_vn
thanh_pho_hp

 

Số người online

Hiện có 1 khách Trực tuyến
mod_vvisit_counterHôm nay95
mod_vvisit_counterHôm qua110
mod_vvisit_counterTrong tuần95
mod_vvisit_counterTrong tháng590
mod_vvisit_counterBạn là lượt truy cập44103