Home Văn nghệ nước ngoài Chiếc xe Matscơvích
Chiếc xe Matscơvích

Trên đời này người đưa hối lộ với người nhận hối lộ nhiều không kể xiết, và thủ thuật đưa nhận của họ cũng thiên hình vạn dạng. Đơn giản nhất là cấp dưới bỏ tiền vào phong bì, tìm cơ hội thuận tiện đưa cho cấp trên trực tiếp bằng tay, hoặc kẹp phong bì tiền vào một cuốn sách rồi giả vờ “bỏ quên” trên bàn thủ trưởng. Hoặc giả, cấp dưới cho thủ trưởng vay một số tiền lớn vô thời hạn để “giúp đồng chí ấy qua cơn hoạn nạn”. Cấp dưới dò la xem bố mẹ thủ trưởng, ai đến kỳ sinh nhật thì đem quà tới mừng thọ, ai nhức đầu sổ mũi thì đem quà đến thăm hỏi, ai từ trần thì đem tiền đến phúng viếng. Cấp dưới còn phải biết chúc mừng vợ thủ trưởng nhân ngày Quốc tế phụ nữ, phải biết tặng quà cho con cái thủ trưởng mỗi khi nghe tin chúng nó được cấp giấy khen hoặc thi đỗ vào trường chuyên nghiệp,...

Nhưng tất cả những trò đưa hối lộ đó chỉ đúng cho những kẻ “non tay nghề”, còn đối với Côriuskin “một chuyên gia cự phách” trong việc này, thì có phương pháp độc đáo cực kỳ, đem ra áp dụng vào thực tế sẽ thu được hiệu quả to lớn. Có thể đặt tên cho nó là “phương pháp trúng xổ số”.

Một hôm Côriuskin đến gặp thủ trưởng cơ quan là Piốt Ec-mi-lôvich, hớn hở báo tin:

- Em lại trúng xổ số nữa, anh Piốt ạ. Lần này trúng đậm lắm!

Lẽ ra vị thủ trưởng đáng kính của chúng ta  mừng cho cấp dưới, thì ông lại buồn thiu:

- Cậu tháng nào cũng trúng, còn tớ thì toàn ném tiền xuống sông!

- Chắc vì số em năm nay hên, còn thủ trưởng năm nay đen đủi- Ngẫm nghĩ một lát, Côriuskin bất chợt cất cao giọng:

- à, hay là thế này... nếu thủ trưởng bằng lòng thì thủ trưởng cứ đi mua vé xổ số, rồi trao nó cho em để em đi so hộ. Biết đâu cái hên của em sẽ truyền sang thủ trưởng cũng nên đấy.

Piốt Ecmilôvich phá lên cười:

- Cậu tin vào số mệnh đến thế cơ à?

- Em tin vào số lắm chứ. Giày dép, cột điện còn có số nữa là con người. Thủ trưởng cứ nghe em đi. Biết đâu lại gặp may.

- Được, tớ nghe cậu. Lần này mà trượt chỏng vó nữa thì tớ thề sẽ cạch đến già- Vừa nói, Piốt vừa rút ví lấy ra một tấm vé số- Tớ mới mua lúc nãy đây, cậu so giúp tớ. Cầu chúc cho cái hên của cậu lần này lây sang tớ.

- Yên trí, lần này thủ trưởng không trượt nữa đâu. à, thủ trưởng có cần ghi lại số vé cho yên tâm không ?

- Chẳng cần. Mình không tin cậu thì tin ai.

Như có phép thần, từ đó mỗi tháng một lần, Côriuskin đều mang tin vui đến cho Piốt Ecmilôvich kèm theo tiếng reo vui: “Thủ trưởng trúng xổ số rồi nhé!”. “Piốt, một trăm rúp của anh đây”; “Lại gặp hên rồi, Ecmilôvich này”... Tình trạng ấy cứ lặp đi lặp lại đến sáu lần. Mỗi lần như thế, trái tim Piốt như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực: “Cái thằng Côriuskin này được việc và tốt bụng thật. Bao giờ có cơ hội thuận tiện, mình sẽ cất nhắc nó lên làm chánh văn phòng mới được”.

Sang đến tháng thứ bảy, thì Piốt không trúng xổ số nữa. Thực ra thì lần này mới trúng thật, còn mấy lần trước chẳng qua Côriuskin giả vờ trúng để hối lộ cho thủ trưởng mà thôi. Khốn nỗi, lần này lại trúng giải độc đắc, cả một chiếc ô tô Matxcơvich hảo hạng. Giải to thế mà trao cho ông ấy thì chỉ có phát rồ. Và Côriuskin lý giải. Mấy lần trước là tiền của mình tặng ông ta, thì bây giờ mình phải chiếm đoạt giải này để bù lại sự thiệt thòi đó chứ, luật bù trừ mà!

Trong lúc Côriuskin đang nghĩ ngợi một mình ở nhà riêng, thì bất ngờ Piốt Ecmilôvich đã tìm đến:

- Kết quả xổ số lần này khá đấy chứ?

Côriuskin vò đầu gãi tai:

- Buồn lắm! Lần này thì hết hên rồi, thủ trưởng ạ. Ta gắng chờ lần sau vậy.

- Nhưng tớ cần lần này cơ- Piốt hơi xẵng giọng.

Côriuskin mặt đã biến sắc:

- Em đã nói rồi đấy thôi. Lần này chúng ta mất hên mà!

- Lần này trúng cả một chiếc ô tô Matxcơvích mà bảo mất hên ư?

Piốt Ecmilôvich cười gằn, và lập tức thay đổi cách xưng hô:

- Mày tưởng tao không biết mình đã trúng giải độc đắc đấy à? Nên nhớ, trước khi trao vé cho mày, bà xã tao đã ghi lại số của nó rồi nhé. Thế chiếc xe ô tô của tao đâu? à hoá ra mày định biển thủ nó! Hoá ra mày còn là một thằng ăn cắp đểu giả  nữa cơ đấy!

Giả thử Piốt Ecmilôvich nói năng nhã nhặn một chút, kiểu như: “Người bạn tốt bụng của tớ, gã nhân viên mẫn cán của tớ ơi, cậu có nhầm nhọt gì không đấy”, thì biết đâu Côriuskin sẽ tỉnh ngộ mà lí nhí: “Có thể em đã trông gà hoá cuốc, thủ trưởng đợi em đối chiếu lại lần nữa đã nhé”. Khốn nỗi sau một loạt ngôn từ thiếu văn hoá như “đểu giả”, “thằng ăn cắp” của Piốt mới phun ra kia, Côriuskin biết chắc, nếu có thực sự hối cải, trả lại cho thủ trưởng chiếc xe tuyệt hảo kia,  thì mình cũng không thể làm thuộc hạ của ông ta được nữa rồi. Đến nước này Côriuskin chỉ còn một con đường là tiếp tục tiến lên, chứ không lùi lại, và lập tức đổi giọng:

- Ông vừa bảo bà nhà có ghi lại số hiệu của chiếc vé trúng giải độc đắc kia ư? Hề hề... chắc sau khi đã đọc trên bảng thông báo công bố giải của công ty xổ số rồi bà nhà mới ghi thôi. Ông có biết hành động ấy mang tội danh gì không? Tội cưỡng đoạt tài sản công dân đấy.

- Ai chà! Mày còn định lấy pháp luật ra để doạ tao nữa hả, thằng mất dạy! – Piốt Ecmilôvich gần như gầm lên!

- Xin ông đừng mày tao chi tớ kiểu đó mà thiên hạ cười cho là người thiếu văn hoá.

- Giỏi, giỏi, giỏi lắm. Tao sẽ đưa mày ra toà để mày biết văn hoá là thế nào.

- Ra toà ư? Hê hê hê... Ai sẽ làm chứng việc ông mua vé xổ số rồi nhờ tôi so hộ nào? Vợ ông hả? Nhân chứng vật chứng đều bố láo vậy cả mà ông đòi đưa tôi ra toà ư? Nói cho ông dè hồn, nếu ông kiện ra toà, thì tôi sẽ kiện lại ông tội vu cáo người lương thiện. Tôi có nhân chứng vật chứng rõ ràng, chắc chắn tôi thắng kiện!

Cuộc đôi co của Côriuskin lần này đã làm cho Piốt Ecmilôvich suýt bị tai biến mạch máu não. Tuy vậy, ông ta cũng lăn ra ốm và vào nằm viện mất nửa tháng. Thời gian đó ông luôn mê sảng, mơ thấy ô tô đủ mọi kiểu dáng. Rất may là sau đó sức khoẻ được hồi phục, ông trở lại làm việc. Vết thương tinh thần do Côriuskin gây ra cho ông cũng đã thành sẹo. Tuy vậy đôi lúc còn đau nhức nhối. Đặc biệt những khi đi dạo một mình dọc đường phố, chợt thấy chiếc Matscơvich màu cà phê sữa phanh lại ngay bên lề đường. Trong cabin xe, gã Côriuskin thò cái đầu đểu giả của hắn ra:

- Chào Piốt Ecmilôvich, mời thủ trưởng lên xe để chúng ta cùng dạo phố một chuyến cho vui.

 

                                                                                                      Hoàng Bình Trọng dịch

                                                                                                Qua bản tiếng Pháp đăng trong

                                                                                                      tập Truyện vui Nga

+/-
Viết nhận xét
Tên của bạn:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
UBBCode:
[b] [i] [u] [url] [quote] [code] [img] 
 
 
=)=D=(XD:dizzy:T_T:blush:^_^=_=-_-
:pout::angry:=Oo_O:snicker::eyebrow::sigh::sick::whisper::whistle:
:nuu::gah::flame::cool::shy::kawaii::notfunny::snooty::uhh:X_X
XB:talkbiz::grr::onoes::psychotic::scared::evil::nomnom::zombie::want:
:drunk::love::meow::music:
 
Nhập mã xác nhận
+/- Nhận xét
Nhận xét mới Tìm kiếm
Powered by Telet Solution
 
 

Video

Liên kết

bao_hp

 

cung_vntt_thanh_nien_hp
dang_cong_san_vn
thanh_pho_hp

 

Số người online

Hiện có 11 khách Trực tuyến
mod_vvisit_counterHôm nay111
mod_vvisit_counterHôm qua110
mod_vvisit_counterTrong tuần111
mod_vvisit_counterTrong tháng606
mod_vvisit_counterBạn là lượt truy cập44119