|
...Tha lỗi cho tôi lá thời gian vèo bay
trên đất khách quê người
Cứu con trai tôi không làm sao được
Đến bây giờ trong bầu trời An Tai, vùng sơn cước
Tôi gặp được đứa con yêu
Hồ Trê Lếch mùa hè trời về chiều
Mặt nước hoang vu
Sáng bừng lên trong không gian kì ảo
Qua rừng sâu, qua kí ức tầm nhìn trong trẻo
Cuộc sống đổi thay thẩm thấu từng ngày
Tính chân thành cho ta mê say
Tất cả sẽ tốt hơn tôi cùng con trai thủ thỉ
Thà lặng im với tội đồ huyền bí
Dưới dốc chân trời
một mình con ngước lên trên
Tôi ngu ngơ nghĩ mình tội lỗi triền miên
Sa lầy trong hư ảo
Nỗi đau tôi bíu vào sau những điều không tưởng
Như vách đỉnh núi cao dựng đứng của con
Tôi ngù ngờ không hiểu gì về thế giới này hơn
Từ cánh rừng bầu trời An Tai ồn ã
Ngọn gió hoang vật vã
Ngước mắt nhìn
nơi đất khách quê người đứa con yêu là tất cả
Như rơi xuống vách sâu
trên hình bóng của con
Tia sáng này không phải của hoàng hôn
Tia sáng không bao giờ tắt...
Bukharaep
(Nga)
Tô Ngọc Thạch (Hải Phòng) dịch từ báo Văn học Nga
|