Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 91 khách Trực tuyến

Video Cửa Biển

Lý luận phê bình

Nam Phong tạp chí với chủ quyền quần đảo Hoàng Sa
PGS.TS Nguyễn Đức Thuận Cách nay 85 năm, trên Nam Phong tạp chí* số 172 tháng 5/1932 trong mục Thời đàm có đăng lại bài 1: “Nước Pháp muốn đòi đảo Tây-sa (Siosan) cho dân Việt-Nam ta” từ Ngọ-báo, và bài 2 lấy từ báo Tiếng-Dân đăng theo Hoa-tự-báo ngày 24/5/1932 với đầu đề “Chứng-minh chủ-quyền lãnh-thổ”. Do thời kỳ này, nước ta...
Nhà thơ Vân Long



Nhà thơ Vân Long

  • Tên thật: Nguyễn Văn Long.
  • Sinh ngày 6/ 3/ 1934 tại Hà Nội
  • Các bút danh Thi Nguyễn, Nguyên Phương
  • Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
  • Nguyên là nhạc công violon Nhà hát Giao hưởng Hợp xướng Ca múa kịch Việt Nam.
  • Đã từng công tác tại Sở Văn hóa Thông tin Hải Phòng
  • Trưởng ban Văn nghệ báo Ðộc lập
  • Biên tập viên thơ của Nhà xuất bản Hội Nhà văn.

 

Các tác phẩm chính:

  • Ðường vào tim (in chung với Lê Tám, Giang Quân) 1957
  • Tia nắng 1962
  • Thành phố tôi yêu (in chung với Văn Thinh) 1977
  • Qua những miền đất (in chung với Thi Nhị, Nguyễn Quang Tính) 1980
  • Gió và lửa (in chung với Nguyễn Bùi Vợi) 1983
  • Thành phố những ban mai 1987
  • Vào thu 1990
  • Những khối hình câm 1993
  • Dưới lá xanh 1999
  • Vân Long - hành trình thơ (tuyển tập) 2002
  • Sư tử xanh (tập truyện) 1979
  • Trai ngọc và sứa vật vờ (tập truyện) 1984
  • Làm ngọc (tập truyện) 1986
  • Ngàn cây số hoa (tập thơ) 1996
  • Rùa đá đi chơi (tập truyện) Tủ sách vàng NXB Kim Ðồng 1997
  • Xuân Quỳnh thơ và đời (biên soạn) 1996
  • Ngọn bút với thời gian (chân dung - tiểu luận) 1997
  • Mùa thu quê Việt (tuyển thơ) 1999
  • Thơ hay có lời bình (biên soạn) 2001

Giải thưởng

  • Giải thưởng Văn học công nhân 1975-1980
  • Giải nhì thơ 1985-1990 của Hội Văn học nghệ thuật Hà Nội
  • Giải thưởng thơ ủy ban toàn quốc các hội LHVHNT Việt Nam 2000
  • Giải thưởng hàng năm của Hội Nhà văn Hà Nội cho tác phẩm những gương mặt - những trang đời 2003.

 


Thơ Vân Long:

 

Thu cảm

Mở Cửa - Ðường thơm hoa sữa gọi
Phải bùng ra phố, phải đi thôi!
Hà Nội trời xanh màu cốm mới
Tôi nhập vào thu với mọi người

Mùa thu - Thu đến từng hơi thở
Thu đến từng thi tứ chín cây
Ai may áo mới cho Hà Nội
Vồng ngực ai căng đợi tỏ bầy

Em như con gió thổi qua ngang
Trẻ đến làm đau cả lá vàng
Lá phượng vụng về rơi mái tóc
Lại thành hoa rắc em mang

Như người chưa bao giờ được trẻ
Tôi đăm chiêu với mặt hồ đầy
Bước vào khoảng không em để lại
Một lần thêm trống trải nước mây

Bất giác đưa tay lên hất tóc
Bỏ quên đâu mái tóc xanh dầy
Xòe ra đôi sợi mang màu nắng
Bắt chợt mùa thu vương kẽ tay!

1987


Ngõ Tràng An

Tôi thả bước lơ ngơ
Trưa vàng ngõ cũ
In một bước tình cờ
Lên dấu chân ngày nhỏ

Chùa - Vẫn ngôi chùa cổ
Khói nhang xưa
Tôi lại gặp tôi
Luồn cột đèn đầu ngõ

Chiếc tầu bay giấy lượn lờ
Suốt năm mươi năm
Năm mươi năm
Cô bạn nhỏ chưa khô giọt lệ
Giận tôi vì một trái bàng!

Thêm dẫy nhà hai tầng
Ngõ đất thành ngõ gạch
Ngôi chùa càng chìm sâu
Bóng mít bóng cau
Chìm sâu thời thơ bé

Hoa đại đầu thế kỷ
Rụng vào tôi - bây - giờ...

5 /1988

 

Vào thu

Nắng như sánh hơn
Lá cây trong hơn
Tưởng nghe được mùa thu nhẹ bước
Lao xao trên thảm cỏ mềm

Một gánh ổi thơm vào phố
Chùm nhãn đung đưa tay trẻ nhỏ
Trái thị vàng một sắc dân gian

Gặp mùa thu lòng mình
Nửa thế kỷ - Gánh trên vai cái tuổi
Mùa thu vầng trán trầm tư

Lượng trời rộng sao lòng mình hẹp
Thiên nhiên không biết cũ già
Lá biếc, nghìn năm vẫn biếc
Tàn nở nghìn năm - vẫn hoa

Trận mưa thu ào qua
Nắng lại xòe diêm đầu lá ướt...

 

Ngọn cây

Những ngọn cây
Những ngọn cây cao
Cứ sục tìm chi khoảng biếc
Nõn lá tủa ra quyết liệt

Rồi cũng đến tầm ấy thôi
Làm sao có thể thành mây
Bay tới những miền chưa biết!

Lên đó để mà ngơ ngác
Lên đó để mà cô đơn
để mà run rẩy
Từng cơn lạnh thấu linh hồn!

 

Dưới lá xanh

Ðêm dài quá, nằm không ngủ
Ðời ngắn quá, yêu chưa đủ
Lặng đếm thời gian trôi

Loạt soạt nghìn trang gió thổi lạnh
Tay thì đã ngắn mong chi cánh
Chữ nghĩa xạc xào thua lá xanh

Mà bông hoa lạ cuối trời kia
Tới được chắc chi hoa vẫn thắm!

 

Ðu-bai

Thèm rời bỏ máy bay
Ðể cưỡi lạc đà
Nhấp nhô trên cát
Ðu-bai rung lục lạc
Vòm trời xanh mắt mèo

Chàng hoàng tử A - Rập
Mang đồng phục sân bay
Siêu thị đầy châu báu
Tôi thốt gọi:
Vừng ơi!

Con đường tơ lụa ấy
Sau vòm cong giáo đường
Những khối nhà hiện đại
Chờm mây cao vươn

Bay qua Vịnh Ba Tư
Tấm thảm thần hiện đại
Dừng cánh cho một lần nhớ mãi
Ðu-bai!

Ngã ba Á - Âu – Phi 10-10-1996

 

Tự vấn

Bận giáp những mặt người
Mặt mình, e quên mất!
Gương đâu cho anh soi!

Lơ mơ một đám khói
Mái tóc loà nhoà
Cái gì cháy vậy, em?
Trăm chuyện tầm phào ngày thường sao kể hết
Cuộc đời anh ngủn khói từng giây
Như dây mìn cháy chậm
Mìn sẽ nổ khẽ khàng không tiếng
Kim đồng hồ dừng lại thôi quay

Nếu anh đốt đời anh như điếu thuốc
Còn lại gì? Hay một chút tàn bay?

 

Người ấy

Thương một chiều để thương một đời
Vị sấu chua đọng mãi trên môi
Cho kẻ ở bồn chồn nỗi ở
Người đi chiều ấy, ngập ngừng đi...

Cái Ðẹp cuối đường như không thể...
Một bước gần thêm một bước xa
Em hài hoà đến như vô lý
Ðến mức như mình tưởng tượng ra!

Em đắng thơm với cà phê đắng
Hương của ly đời men rượu tăm
Mà vẫn chênh vênh loài sức bút
Câu ma chếnh choáng ngỡ câu thần

Thì thôi! Em cứ là khao khát
Không cùng như tháng năm...

 

Kỷ niệm

Không gian chao chát gió
Trời thu riêng lá thu bay
Ai khuất nẻo như sương khói
Ai bên tôi bóng nhỏ gầy?

Và em đồng hiện, em phân thân
Thời gian củ hành tôi bóc vỏ
Kỷ niệm làm trận gió
Ðụng dây đàn tiếng ngân

Lá thu bay những mảnh hồn thành phố
Những mảnh em xao xác sau vai
Tôi vơ vẩn làm người sầu xứ
Lượm tấm trăng non ở cuối ngày.

 

Triệu bông hồng

Triệu bông hồng em hát cứ như không
Con số triệu giòn tan dầu lưỡi
Một thời được yêu, một thời sôi nổi
Mặt trời mọc cho riêng em!

Ðừng trách tôi là gã xẻn xo
Yêu đến xót lòng từng ly mật đọng
Ghé triệu bông hồng, cánh ong cần mẫn
Chỉ chắt ra chút mật mà thôi!

Và xót xa để nhớ một thời
Tôi cần một bông tặng người buổi ấy
Hoa không có và em không chờ nổi
Tôi trở về hoang vắng cả mùa hoa!

 

Tư thế

Với hoạ sĩ Hoàng Ân

Sàn nhà vừa một khuôn tranh
Anh cúi xuống, choãi chân
Dập từng nhát cọ
Tư duy xoã mái đầu bốc lửa
Tư thế này hợp với anh hơn
Tư thế người cày!
Anh cày lên từng ấn tượng
Cày lên huyền thoại lửa
Cày lên cõi buồn xanh
Cày xới tâm linh
Ngất ngư ảo giác
hoang mạc
một mình

Anh đứng lên ghế
Anh nhẩy lên bàn
Lên nóc tủ
Ở góc độ thấy tranh mình dưới đáy
Tranh mình thẳm sâu địa ngục
Bất ngờ sao
Chúng lại hoá thiên đường!

 

Núi Ngũ Hành

Huyền Không động
Trời ở đây cực hiếm
Vệt nắng xuyên tuyệt bút của thiên nhiên
Ðá cắt trời như trẻ con cắt giấy

Ðứng bên ngoài: Núi thủy cũng thường thôi
Vào lòng núi bỗng sa mê hồn trận
Ðá ẩn hiện, đá thở và đá sống
Tự làm một cõi đời riêng.

Người ở đây nom cũng thường thôi
Mà bão đạn, bão trời mặt người không biến sắc
Sừng sững trước biển đông
Mặt người như đá tạc!

Không chiến trường

Ðất nước im súng bom
Lòng lại bày trận mạc
Tươi tắn thế chẳng lẽ em là giặc
Bất chợt mình chưa đánh đã mong thua.

 

Thành phố này, tôi yêu!

Thành phố này - Tôi yêu!
Từ một ô cửa sổ sơn xanh
Treo giò phong lan đuôi cáo
Thành phố với địa hình độc đáo
Biển gió ào ào sóng nước vây quanh.

Thành phố này - Tôi yêu!
Nơi trú ngụ những con tàu
Như đàn cá voi khổng lồ cặp bến
Sườn tàu còn ướt nồng vị biển
Ðêm ngủ còn nghe tiếng dây xích vặn mình.

Thành phố cần lao
Xăm xắn dáng đi người thợ
Ngoài sông - Từ chiếc cần cẩu nổi
Cũng mang dáng cái vạc cái cò ngày đêm lặn lội
Những tiếng động ì ầm dậy trước cả bình minh
Tôi quen nghe như tiếng tâm tình.

Thành phố này - Tôi yêu!
Một tình yêu kỳ lạ
Bằng cái đau của mái trường giặc phá
Bằng nỗi vui một buổi thông cầu
Cái trăn trở của không gian vùng bom nổ chậm
Cái hào hùng trong tiếng hát trầm sâu.

Thành phố của bộn bề sắt thép
Từng sơ tán cả một vùng công nghiệp
Chiếc cờ-lê cũng khăn gói đường dài
Cỗ máy khổng lồ bảy chục tấn trên vai.

Thành phố này - Tôi yêu!
Nơi bài học viết bằng lửa, sắt
Bằng tư thế siết cò, không chớp mắt
Dáng anh hùng sừng sững đến mai sau.

Thành phố này - Tôi yêu!
Nghe thiết tha mỗi sớm mỗi chiều
Tiếng rộn rã bước chân người thợ
Tiếng còi tàu - Tiếng trẻ con reo...

 

Vào tranh

Cái nhìn trầm tư của bạn
Tạo nên Tam Bạc mờ sương
Trên tranh dòng sông ẩn hiện
Trên sông xao một tâm hồn.

Mái rêu loi thoi gấp khúc
Như bao vất vả lo toan
Thuyền đậu lô xô mui liếp
Bão giông chèo chống bao lần.

Phố cong một vành trăng khuyết
Tháng năm mơ ước chưa đầy
Tôi trong chiêm bao lẽo đẽo
Ði về thương nhớ khôn khuây.

Bạn bè của tôi ở đấy
Mỗi thằng một dạng lo toan
Lật trang sách tiếng cá quẫy
Ðêm rơi đầy chiếc gạt tàn.

Một góc đời tôi ở đấy
Phố ôm da diết vòng tay
Một quán nước nghèo bên ấy
Bao nhiêu tâm sự vơi đầy.

Bạn vẽ lên tranh sương khói
Con sông lam lũ dáng thuyền
Bạn vẽ lòng tôi khắc khoải
Một vùng sóng nước không yên...



 
 
 
 
   
 
 

Tạp chí Cửa Biển số 192 (5/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 191 (4/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 190 (3/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 189 (2/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 187 (10/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)