Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 43 khách Trực tuyến
Lễ hội Hoa phượng đỏ Hải Phòng 2017

Thành phố tháng năm

Tản văn: Thanh An

Mới cuối tháng tư, thỉnh thoảng vẫn còn những đợt gió lạnh nhẹ làm không khí thành phổ cửa biển mát mẻ dễ chịu. Thấp thoáng đây đó đã có những cây phượng nở hoa đỏ chói đón chào mùa hạ, đón chào Lễ hội Hoa phượng đỏ Hải Phòng.

Phượng vĩ còn có những cái tên thật đặc biệt: xoan tây, điệp tây, hoa nắng; còn người Trung Quốc gọi nó là phượng hoàng mộc hay hoa kim hoàng. Tôi băn khoăn sao lại là “kim hoàng”, nhưng tìm hiểu kĩ, quả thật có một cánh hoa thẳng lên thường có xen màu vàng, có nhiều bông phượng cũng mang màu vàng đỏ. Vào tháng năm, thành phố Hải Phòng phượng vĩ rực rỡ, không  phải chỉ là một đóa, một cây mà cả một trời phượng. Đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, đường Phạm Văn Đồng, dải trung tâm thành phố…, những con đường hoa phượng lộng lẫy. Cùng với cái nắng chói chang đầu hạ, phượng trải lòng nồng nàn dưới bầu trời xanh thắm. Có những cây phượng hoa rực đỏ căng đầy như một mâm xôi gấc khổng lồ, trông thật hấp dẫn và quyến rũ. Không phải chỉ có Hải Phòng mới có phượng nhưng có lẽ chỉ mảnh đất cửa biển này mới nhiều phượng với màu đỏ đặc trưng như thế. Buổi chiều bách bộ trên những vỉa hè sạch sẽ, thoáng mát chiêm ngưỡng phượng đỏ soi bóng lung linh dưới dòng Tam Bạc, lòng tôi trào dâng bao cảm xúc. Chưa bao giờ tôi cảm nhận rõ hơn tình yêu  tha thiết của mình với thành phố thân thương.

Xem lịch sử Hải Phòng xưa, tôi biết trước cửa Nhà hát lớn, nối với hồ Tam Bạc là một dải sông đào thông thẳng ra sông Cấm. Hôm nay, sải bước trên con đường hoa phượng, gió biển thổi mát rượi, thỉnh thoảng một cánh phượng hồng rơi xuống, không phải hoa mà là những giọt nắng. Nắng của tháng năm, của ngàn xưa và của hôm nay… bỗng thấy trái tim bồi hồi, rạo rực, tự hào. Cả thành phố đang chuyển mình mạnh mẽ, đang thay da đổi thịt từng ngày để vươn mình ra biển đón sóng gió đại dương. Thành phố cửa biển thân yêu của tôi…

Tôi dừng lại bên một gốc phượng non tơ vẫn còn những cành lá xanh mướt mới lác đác đốm hoa đỏ. Màu xanh của lá phượng đan xen màu đỏ trông giống như cô chim công mềm mại, sặc sỡ khoe mình dưới ánh nắng hồng tươi tắn. Phải chăng vì thế mà người ta đặt tên cho loài hoa đáng yêu này là Phượng vĩ. Chưa đến ngày lễ hội nhưng cả thành phố đã tưng bừng khởi sắc, băng rôn, khẩu hiệu, đèn, cờ rực rỡ…hòa trong sắc phượng tháng năm. Du khách khắp nơi đang đến với thành phố Cảng để ru mình trong sóng biển Đồ Sơn, Cát Bà. Nhưng chắc chắn ai cũng muốn đến đắm mình trong sắc đỏ hoa phượng Hải Phòng.

Người Hải Phòng ăn sóng nói gió, người ta vẫn thường nói vậy. Nhưng người Hải Phòng cũng thật thân thiện, cởi mở, chân tình. Đến thành phố tháng năm, ai cũng sẽ nặng lòng thương nhớ, sẽ mang về màu đỏ sắt son của tình yêu, của sự mong chờ…


Nhìn ra biển lớn

Bùi Trọng Thể

Thành phố dáng con tàu

Vươn ra biển lớn

Chân sóng Hải Phòng

Đỉnh sóng Thái Bình dương

Mở cửa bốn phương

Tấp nập sắc màu thủy thủ

Tiếng còi tàu một thời đâu đã cũ

Vội vã ngả đường chật màu áo thợ

Trắng khói xi măng sông Cấm bay lên

Tên gọi năm xưa ai đó đã quên

Bạn bè ta còn nhắc về một thành phố Cảng?

Khác Hạ Long, Vũng Tàu, Nha Trang... phố biển

Đây sóng gió Hải Phòng

Giữ con đường huyết mạch phía Đông

Dẫu ngổn ngang chật chội bến sông

Nhỏ bé những âu tầu

Đi đâu, đến đâu

Chỉ có mắt hải đăng mới biết

Ý chí thép kiên cường lẫm liệt

Con tàu Hải Phòng cảm tử vượt thủy lôi...

Biển không dang tay, sông nước chẳng gọi mời

Thành phố lớn lên trên mặt sóng

Cái nghèo khó dạy người ta năng động

Lối đi lấp biển khơi luồng

Mở lòng mình đón đại đương

Trong mắt ta mọc những tuyến đường

Vừa sinh ra đã vươn thành cao tốc

Đường xuyên biển dài theo mặt nước

Công trình, dự án đánh thức đảo Vũ Yên

Ngỡ ngàng cầu ra Lạch Huyện

Cảng nước sâu

Muốt trắng những con tàu

Lấp loáng cánh hải âu

Lướt trên thành phố sóng reo

Nhữngc căn nhà vạn tấn

Sừng sững buông neo...

 

Nữ tướng Lê Chân

Phạm Ngọc Bảo

(Tác giả mới)

 

Nghi ngút khói hương nhớ Bà xưa

Ngàn năm vang vọng mãi bây giờ

Hiên ngang Nữ tướng hào khí Việt

Biên thùy trấn ải giữ cõi bờ

Từ bến Vân Đồn đến Hải Phòng

Một vùng lãnh hải cửa biển Đông

Đôi mắt sáng ngời tia lửa điện

Tay ghì đốc kiếm chí kiên trung

Cô gái An Biên tự thuở nào

Tòng chinh giết giặc đẹp biết bao

Khi giặc đến nhà đàn bà đánh

Khí phách nữ nhi mãi tự hào

Hơn mười thế kỉ đã đi qua

Hồn thiêng non nước mãi không già

Dáng đứng Việt Nam lòng son sắt

Muôn đời còn mãi khúc hùng ca

Đây đất An Biên đất quê nhà

Hải Tần phòng thủ nhớ ơn Bà

Dựng tượng tri ân lòng trung hiếu

Dâng nén tâm nhang những đóa hoa.

 

 

Đài hoa thắp lửa

Chào mừng Lễ hội Hoa phượng đỏ

Hà Thúc Quả


Đài thơm năm cánh ngát bờ môi

Mùa - Hát - Hoa - Em nở thắm lời

Nếu không thắp lửa lời yêu ấy

Làm sao phượng cháy đỏ tim tôi!

 

Tìm nhau mùa hoa phượng

Đào Trọng

 

Ta về sông Hóa thưở xưa

Tìm con đò nhỏ nắng mưa vơi đầy

Phượng già minh chứng còn đây

Với bao biến đổi những ngày xa quê

Lúa ngô xanh mướt ven đê

Đôi bờ sông trải bốn bề phù sa

Cải non rồi cải đơm hoa

Đi vào câu hát dân ca quê mình

Đò xưa đã nặng ân tình

Người đi mắc nợ nhân sinh với đời

Nhớ nhau, lòng dạ khôn nguôi

Yêu thương tím một khoảng trời bến quê

Bao năm  nay mới tìm về

Giữa mùa hoa phượng lập lòe bến sông

Nặng lòng muôn nỗi chờ mong

Tìm nhau khi bóng đổ trong ráng chiều…!

Phượng còn thắp lửa mùa yêu

Ta còn mắc nợ câu Kiều ngày xưa

Quay về, trời lất phất mưa

Con đò rời bến, người vừa sang sông…!

 

Thành phố tôi yêu

Đỗ Thị Bích Hạnh (TP. Hồ Chí Minh)

 

Hải Phòng! Mới nhắc thôi đã nhớ

Nơi tôi sinh, nơi quê mẹ thân thương

Nơi tôi chọn tình yêu duy nhất

Dù ngọt thơm, cay đắng, giận hờn...

Thoáng gió mùa thu trong lòng phố Cảng

Mỗi con đường, bao dấu chân qua

Như trở lại những ngày thơ dại

Với mái trường xưa, với tuổi học trò

Rực rỡ phượng hồng râm ran tiếng ve

Khói xi măng giăng mờ xóm thợ

Sông Lấp ơi! Chảy trong lòng phố

Mang theo biển mặn tới muôn nhà.

Nhớ Bến Bính, Thủy Nguyên, Lưu Kiếm...

Thương Bàng La muối trắng Đồ Sơn

Nhớ còi tàu cập bến hoàng hôn

Heo may lạnh, nhớ những chiều trở gió

Trở về đây, năm tháng qua mấy độ

Mái tóc xanh ngả bóng thời gian

Vầng trăng nghiêng, biển lấp lánh sao xanh

Mãi trong tôi những ngày xưa đó

Những thăng trầm quê hương hoa phượng đỏ

Tôi vẫn vẹn tròn tình yêu xưa

Dù xa cách mà bao gần gũi

Hải Phòng ơi! Tôi yêu như chưa thế bao giờ.

 

 

Bâng khuâng đầu hạ

Nguyễn Thị Thúy Ngoan

 

Năm nay thời tiết đã vào hè mà đất trời còn se lạnh, lất phất mưa bay rồi lại tạnh, nhường cho những vạt nắng non tơ mơ màng trên cành lá, những bông hoa hồng nhung đỏ thắm kiêu sa nuối tiếc mùa xuân đã đi qua!

Giữa chốn thị thành ồn ào, những tiếng còi xe xuôi ngược, những lời chào bỏ qua chiều vội vã. Bỗng thấy lòng bâng khuâng kì lạ. Nhớ về những kỉ niệm đã xa… Những kỉ niệm còn xanh nguyên dưới vòm cây đầu hạ. Mùi hương hoa sữa như còn vương trên mái tóc em thơm bao chiều ngược gió. Bóng ai trong màu xanh phong nhã? Đợi chờ bước chân tìm nhau rộn rã, nhịp tim bồi hồi như trẻ lại tuổi đôi mươi.

Mùa hạ này, trong sớm tinh khôi. Thành phố biển gió thổi về những con đường xanh ngút ngát, những hàng phượng xòe bóng mát, e ấp từng chùm nụ non như búp tay trẻ thơ vẫy gọi! Chờ nắng bừng lên là nở rực một khoảng trời.

Em đứng tựa dưới gốc phượng già bên dòng sông Tam Bạc. Giật mình, gió tạt qua gương mặt đã phủ lớp bụi thời gian, mà tâm hồn mãi dạt dào như con sóng kia thương nhớ bến bờ!...

1/5/2017

 

Vào tranh

Tặng hoạ sĩ T.V

Vân Long (Hà Nội)

 

Cái nhìn trầm tư của bạn

Tạo nên Tam Bạc mờ sương

Trên tranh, dòng sông ẩn hiện

Trên sông, xao một tâm hồn

Mái rêu loi thoi gấp khúc

Như bao vất vả lo toan

Thuyền đậu lô xô mui liếp

Bão giông chèo chống bao lần

Phố cong một vành trăng khuyết

Tháng năm mơ ước chưa đầy

Tôi trong chiêm bao lẽo đẽo

Đi về thương nhớ khôn khuây

Bạn bè của tôi ở đấy

Mỗi thằng một dạng lo toan

Lật trang sách tiếng cá quẫy

Đêm rơi đầy chiếc gạt tàn

Một góc đời tôi ở đấy

Phố ôm tha thiết vòng tay

Một quán nước nghèo bến ấy

Bao nhiêu tâm sự vơi đầy

Bạn vẽ lên tranh sương khói

Con sông lam lũ dáng thuyền

Bạn vẽ lòng tôi khắc khoải

Một vùng sóng nước không yên...

Tam Bạc

Ngô Thế Trường (Hà Nội)

 

Con sông cong chảy từ ruột phố

Chảy từ tình yêu mỗi con người...

Sông đắm mình ôm phố ngàn năm

Muốn mang đi những ngôi nhà

nhấp nhô xóm khói

Khung cửa gió rập rình sóng mặn

Đoàn thuyền về chi chít hoàng hôn...

Những cầu tàu trẻ nằm huýt gió

Chiếc xe bò đi suốt nắng mưa

Trong âm thanh dàn búa xưởng tàu

Trong ánh sáng lửa hàn con gái

Sông dịu dàng ôm hết trời xanh...

Tôi lớn lên cùng những chiếc xà lan

Cánh buồm mới vá

Những trận bom một thời đánh Mỹ

Phố Hoa kiều tha thiết tiếng đàn tranh..

Bao gian lao, vất vả hy sinh

Sông lặng lẽ như người thợ cả

Đong nước biển, gọi mặt trời mỗi sớm

Sông ghìm neo qua bão gian lao...

Chiều hạ vàng trở lại

Sông cạn đáy mùa trăng chưa gọi nước

Những con còng váng sóng xa khơi

Sông có nhận bóng người câu thủa trước

Gió cồn cào vạt sú phù sa

Tam Bạc! Tam Bạc! Tam Bạc đây!

 

Lễ hội làng biển

Minh Quyền

 

Dù ai buôn đâu bán đâu

Mùng mười tháng sáu rủ nhau cùng về…

Lưới nhâm* đã kịp hội làng

đầy vơi gửi ngọn nồm Nam - em về

muộn màng một đậu trăng quê

buộc ngang bãi sứa, bộn bề đầm cua*.

Nữ quan phấn lộc, hương chùa

tế nghiêng mắt phượng, chầu đưa mày ngài

kiệu bay đua sắc thi tài

bắt con cá sủ, cá chai về làng.

Ngựa tung đáy* ngọc, xăm* vàng

phàng reo*, trống giục, âm vang ngư trường

cờ hoa sắc phượng đỏ đường

tình sông, nghĩa biển, thập phương đổ về.

Hội tan xin lộc, sắm nghề

tôi còn tìm đậu trăng quê hồn làng.

 


 

* Tên những nghề khai thác thủy sản vùng biển Cát Hải, Hải Phòng

 

 

Em có về Hải Phòng với anh không?

Vũ Trọng Thái

 

Em có về Hải Phòng với anh không?

Sông Lấp mùa này duềnh lên nỗi nhớ

Chợ Sắt ngày nào như hội mở

Cứ xôn xao, tấp nập chốn đi về


Em có về Hải Phòng với anh không?

Đường Hồ Sen phượng cháy trưa hè

Gốc phượng nào ăm ắp bao kỉ niệm

Tuổi học trò ngong ngóng một tiếng ve?


Em có về Hải Phòng với anh không?

Nhớ tiếng còi u u bến cảng

Phố lúc nào cũng xanh màu áo thợ

Để làm nên riêng chất một Hải Phòng


Em có về Hải Phòng với anh không?

Thăm Đình Vũ in dấu chân lấn biển

Đường phố mới thênh thênh, đô thị mới

Đã vươn cao dáng vóc của Hải Phòng


Thành phố này bốn phía những dòng sông

Mỗi bước chân cũng chênh chao sóng biển

Nhưng lòng ai vẫn nguyên câu ước hẹn:

Em có về Hải Phòng với anh không?

 

 

Khúc tự sự dưới màu hoa phượng *

Dâng tặng quận Ngô Quyền, Hải Phòng

Nguyễn Đình Tâm

 

Khúc một:

Dọc đường Trần Phú

tôi đi về phía Cảng

phía có tiếng sóng đại dương

phía bè bạn năm châu cập bến Tổ quốc mình


Nơi ấy

tháng mười năm một chín bốn sáu

sau hội nghị Phôngtenbơlô

bước xuống từ chiến hạm(1)

Bác đi giữa hai hàng quân danh dự

một bên là Vệ quốc đoàn

một bên là Hải quân Pháp

người Hải Phòng hồ hởi, rưng rưng

nườm nượp cờ hoa tung vẫy

cả dân tộc hân hoan đón Bác trở về


Nơi ấy

ngày trước có một ngôi trường biển(2)

tiễn những người con tìm đến chân trời

tiễn những người con đi vào chiến dịch

VT5, Thu-Đông, Đông-Xuân, Đông-Bắc

tiếp viện cho chiến trường


Nơi ấy

có những người thủy thủ

tự truy điệu mình trước lúc ra đi

họ đi rà phá thủy lôi

bằng lòng dũng cảm

bằng lòng yêu nước

bằng nhiệt huyết tuổi thanh xuân

(ngày ấy chưa có phương tiện

rà phá bom từ trường trên biển)

Nơi ấy

tôi bước lên tàu cùng đồng đội

hướng về phía chiến trường

người còn, tóc bạc cả rồi

lặng lẽ nhắc tên người đã khuất


Nơi ấy

có khúc sông đã lấp

có bãi bóng đá Bonnan

có người bạn lớn

của những người cùng khổ

chiều chiều ngồi bệt xuống cỏ

thả hồn theo những đường ban

tôi cầm cặp bản thảo cho ông

nhà văn Nguyên Hồng.


Nơi ấy

có những người công nhân bốc vác

mồ hôi không kịp vuốt

mà nụ cười nở vội ngẩng chào tôi


Nơi ấy

tôi cùng bạn thơ màu áo thợ

”dưới màu hoa như lửa cháy khát khao”(3)

dâng thành phố những vần thơ, hồn nhạc

con đường phượng hết mình đỏ rực

nở dọc hồn tôi


Khúc hai:

Ngày tôi đặt chân đến nơi đây

quận này chưa đầy ba tuổi

tôi chập chững theo đất này để lớn

để đất này thành quê ngoại các con


Tiếng còi tàu đánh thức tiềm năng

dòng sông Cấm ôm tròn vồng ngực trẻ

những số phận nổi chìm lặng lẽ

căng cánh buồm đón gió hướng xa khơi


Tôi cầm tay các con tôi

vun từng con chữ

các con lớn lên theo phố theo phường

các con lớn lên theo từng mùa hoa phượng

có tiếng sóng vỗ vào giấc mơ

có tiếng còi tàu cập cảng

và tiếng còi tàu rời ga bình yên, mới mẻ


Những đốm nắng đậu trên ngực trẻ

đủ cho các con xao động tuổi dậy thì

bụi phấn trắng bay âm thầm lặng lẽ

tiếng thầy cô vọng về

theo những bước chân đi


Khúc ba:

Em đang hát câu gì

mà “tháng năm rợp trời hoa phượng đỏ”(4)

mà ửng hồng đôi má

nhớ người xa


Những con đường ngày ngày ta qua

nối ngã năm, ngã sáu

nối những tên phố, tên phường

dân dã thân thương

Cầu Rào, Cầu Đất, Cầu Tre,

Máy Chai, Máy Tơ, Lạc Viên…

Kỷ niệm theo bước chân tỏa đi mọi ngả

ngả nối liền sân bay

ngả đi về bến cảng

ngả đi ra ga tàu

ngả đi tới cung thể thao

ngả tới cung văn hóa, thiếu nhi

ngả mang hoa dâng hương đài liệt sĩ

ngả bước đến các trường đại học

ngả ngày xưa thầm giấu nụ hôn đầu


Những con người đi qua

hai cuộc chiến tranh

ánh sáng ngời lên từ ngọn đèn hạt đỗ

đã làm nên thành phố


Lớp trẻ lớn lên như lộc biếc chồi non

thản nhiên xanh điệp trùng sóng vỗ

thản nhiên nở như màu hoa đỏ

nối giai điệu yêu thương

giai điệu tự hào

để đi xa trái tim luôn thầm nhớ

về Hải Phòng yêu thương

về quận quê hương

mang tên người anh hùng

đại phá hai vạn quân Nam Hán

chấm dứt một ngàn năm Bắc thuộc

Ngô Quyền!

 

Tháng 5/2016.

 


 

* Giải nhất cuộc thi thơ “Đất và người quận Ngô Quyền” 2016

(1) Chiến hạm ĐuymôngĐuếcvinlơ đưa Bác trở về nước sau hội nghị Phôngtenbơlô 10/1946.

(2) Trường Hàng hải ở số 8 Trần Phú

(3) Lời thơ trong ca khúc Thời hoa đỏ

(4) Lời thơ trong ca khúc Thành phố Hoa phượng đỏ

 

 

Mẹ Hải Phòng

Bùi Nguyễn (Tác giả mới)

 

Như con tàu lênh đênh bao tháng năm tìm về bến cảng

Tôi trở về Hải Phòng thương nhớ như máu trở về tim


Tuổi ấu thơ tôi yêu Hải Phòng bằng tình yêu con trẻ

Yêu người mẹ nghèo vất vả sớm hôm

Mắt mẹ canh chừng sóng, gió biển Đồ Sơn

Chân mưa nắng bước Thủy Nguyên, bước An Dương, Tiên Lãng

Trái tim người luôn đập nơi bến cảng

Đôi cánh tay vươn ra biển lớn

Tay Cát Bà, tay Bạch Long Vĩ yêu thương


Hạt gạo quê nghèo trải qua bao gió sương

Mẹ mỏi mòn nuôi các con khôn lớn

Lời hát ru, khúc dân ca sâu lắng

Dòng sữa tháng ngày nuôi dưỡng tuổi thơ tôi


Tôi lớn lên mải kiếm sống muôn nơi

Tất bật lợi danh, đua chen hơn thiệt

Bao kỷ niệm tuổi thơ dần phai nhạt

Tôi dần lãng quên miền đất mẹ Hải Phòng


Nhưng chiều nay thu bỗng chuyển sang đông

Gió lạnh đầu mùa tràn về nỗi nhớ

Hải Phòng hiện lên thân thương dáng mẹ

Nụ cười rạng rỡ, giọt lệ rơi!


Tóc bạc nửa đầu mới gặp lại Hải Phòng ơi!

Dòng sông chảy vắt ngang thành phố biển

Dãy phố cổ cất giữ bao kỷ niệm

Những cây cầu nối dài con đường lớn

Đến ngoại ô bao nhà máy mới mọc lên

Tiếng còi tàu xa vắng trong đêm

Câu hát thầm tìm về trong nỗi nhớ

“Tháng năm rợp trời hoa phượng đỏ

Ơi Hải Phòng thành phố quê hương”*

Quá khứ vẫn còn nguyên những kỷ niệm tuổi thơ

Hiện tại đã mở ra như giấc mơ có thực

Một Hải Phòng đang thay da, đổi thịt

Với con đường xuyên biển nối đảo xa**

Năm cửa sông giang tay đón tàu bè

Những bến cảng hàng vào ra không nghỉ

Hải Phòng ngang trời, sừng sững bên biển cả

Xây lên từ bùn lầy, nước đọng, đầm hoang

Lịch sử chọn nơi này để dựng xây lên

Thành phố cảng nguy nga, hiện đại

Nếu nữ tướng Lê Chân hôm nay sống lại

Người đâu ngờ trang An Biên xưa, nay đã hóa Hải Phòng***


Tôi yêu Hải Phòng như con cá nhỏ yêu sông

Như ngọn cỏ yêu mùa xuân, như con thơ yêu mẹ

Như cánh hải âu yêu biển cả

Một tình yêu như máu chảy trong người


Dẫu mai sau như cỏ biếc bên trời

Tôi xin được ở mãi cùng thành phố Cảng.

 


 

*Bài hát Thành phố Hoa phượng đỏ

** Đường Tân Vũ – Lạch Huyện

***Nữ tướng Lê Chân có công chiêu dân lập trang An Biên - vùng đất cổ của thành phố Hải Phòng

 
 

Tạp chí Cửa Biển số 187 (10/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)