Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 250 khách Trực tuyến
Văn học
Khói trên đồng

Nguyễn Thanh Tuyên

 

Trời thu đón dải khói nồng

Mồ hôi tạm ráo, cánh đồng vươn vai

Sá cày lật đất nay mai

Chiêm mùa siết chặt dẻo dai kiếp người


Rạ rơm hóa khói về trời

Chạnh lòng, gốc rạ bông cời gió lay

Bồn chồn nửa tỉnh nửa say

Cháo khoai luễnh loãng... gợi cay mắt chiều


Chân trời góc bể phiêu diêu

Hạt cơm thầm nhắc bao điều đừng quên

Hiếm hoi mùi khói quanh bên

Nhớ sao bếp trấu mẹ nhen cuối ngày...

 

4/4/2017

 
Tôi yêu Hải Phòng

Trần Quốc Minh


Mẹ sinh tôi một ngày bão ngớt

Tiếng khóc tôi ngằn ngặt

Như dự báo điều gì

Mẹ ru niềm hạnh phúc đắng cay…

Tôi yêu Hải Phòng

Mối tình đầu không được nở

Vẫn tụ hương

Còn em như nỗi buồn định mệnh

Lời ca lênh đênh vượt sóng một mình

Tôi yêu Hải Phòng

Bạn bè đọc thơ nơi phố vắng

Thuộc từng hơi thở của nhau

Một thời chúng tôi giàu có

Những câu thơ như đứa trẻ tập đi

Cũng đã vào đại lộ

Thấm vào tôi vị biển màu mây

Những con sóng chở hy vọng một đời

Những thân phận giàu bản sắc

Nên con chữ có hồn.

 
Vẫn ngời ngời bóng mẹ

Nguyễn Đình Minh

 

Chiều nối chiều mẹ thắp nhang thơm

lòng theo khói mỏng manh tìm về miền vô định

dẫu chiến trường đã vùi sâu tiếng súng

lũ trẻ ở nơi đâu sao chúng chưa về?


Ngoài song rụng dần ngàn mảnh trăng khuya

mẹ vẫn gói nhớ thương gửi lời ru vào đêm vắng

đắp giấc nồng say cho các con

bây giờ đã thành cát lạnh,

những chấm lân tinh, thao thức giữa sương rừng.


Mũi kim cô đơn vẫn xuyên thấu qua lòng

vẫn xói buốt những mùa ngâu nước mắt

chỉ có trời xanh sẻ chia điều trái tim mẹ đập

đã thương yêu rồi

bỗng thành núi, thành sông.


Đất nước rộng dài, đất nước mênh mông

không có mẹ bỗng hình như hẹp lại

ngày đổ nắng, đêm dội mưa

giữa không gian đa chiều rung tiếng nổ

mẹ như cây lúa trời bền bỉ sinh bông.


Rồi vãn mùa, đồng vắng rỗng không

thân rạ trở về ấp iu mái rạ

xác rơm khô đốt đượm nồng bếp lửa

Tổ quốc còn những buổi chiều

nghe gió gọi cơm thơm.


Đã có đá vọng phu nào cắt ruột hiến dâng con

chân đất, lưng còng gánh ngàn cơn bão thổi?

và năm tháng dẫu chuyển vần

vẫn ngời ngời bóng mẹ

hồn cốt bồ đề trong dáng lúa ngàn năm.

 
«Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối»

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL
 

Tạp chí Cửa Biển số 187 (10/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)