Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 14 khách Trực tuyến
Văn học
Những bài thơ còn mãi với thời gian

Trong hàng ngũ những người từng tham gia trên chiến trường chống Mỹ cứu nước, có những gương mặt đồng thời là cây bút trên lĩnh vực văn chương, trong đó phải kể đến là thơ ca. Cuộc đời cũng như  tác phẩm của họ luôn sống mãi cùng năm tháng. Nhân kỷ niệm 50 năm cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, Cửa Biển trân trọng giới thiệu hai thi phẩm tiêu biểu "Dáng đứng Việt Nam" và "Cuộc chia ly màu đỏ" của hai nhà thơ liệt sĩ Lê Anh Xuân và Nguyễn Mỹ.

 

Lê Anh Xuân

(1940-1968)

 

Dáng đứng Việt Nam


Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhất

Nhưng Anh gượng đứng lên tỳ súng trên xác trực thăng

Và Anh chết trong khi đang đứng bắn

Máu Anh phun theo lửa đạn cầu vồng.

 

Chợt thấy Anh, giặc hốt hoảng xin hàng

Có thằng sụp dưới chân Anh tránh đạn

Bởi Anh chết rồi nhưng lòng dũng cảm

Vẫn đứng đàng hoàng nổ súng tiến công.



Anh tên gì hỡi Anh yêu quý

Anh vẫn đứng lặng im như bức thành đồng

Như đôi dép dưới chân Anh giẫm lên bao xác Mỹ

Mà vẫn một màu bình dị sáng trong

 

Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ

Anh chẳng để lại gì cho riêng Anh trước lúc lên đường

Chỉ để lại cái dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ.

Anh là chiến sỹ Giải phóng quân.


Tên Anh đã thành tên đất nước

Ơi Anh Giải phóng quân!

Từ dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhất

Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân.

 

3/1968

 

Nguyễn Mỹ

(1935-1971)


Cuộc chia ly màu đỏ


Đó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ

Tươi như cánh nhạn lai hồng

Trưa một ngày sắp ngả sang đông

Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ


Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ

Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa

Chồng của cô sắp sửa đi xa

Cùng đi với nhiều đồng chí nữa


Chiếc áo đỏ rực như than lửa

Cháy không nguôi trước cảnh chia ly

Vườn cây xanh và chiếc nón trắng kia

Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy.

Không che được nước mắt cô đã chảy

Những giọt lonh lanh nóng bỏng sáng ngời

Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi

Và rạng đông đang bừng trên nét mặt

-  Một rạng đông với màu hồng ngọc

 

Cây si xanh gọi họ đến ngồi

Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai

Ngày mai sẽ là ngày sum họp

Đã tỏa sáng những tâm hồn cao đẹp!

Nắng vẫn còn ngời trên những lá cây si

Và người chồng ấy đã ra đi...


Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế

Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ

Gió nói tôi nghe những tiếng thì thào

"Khi Tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau..."


Tôi biết cái màu đỏ ấy

Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy

Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi

Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người

Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp

Một làng xa giữa đêm gió rét...

Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi

Như không hề có cuộc chia ly...

 
Mùa xuân không lạc lối

Truyện ngắn: Lê Trung Cường

Nhiều năm sống ở xứ Hàn buốt giá, năm nay Thúy mới lại được về đón xuân ở quê nhà. Thúy bồi hồi xúc động nghĩ đến cảnh vui vầy đầm ấm với gia đình trong bữa tất niên. Cậu con trai Kim Gin-Hyeon lần đầu tiên được đi xa hỏi luôn miệng về những cảnh vật phía ngoài cửa sổ máy bay. Kim Gin-Hyeon cũng nóng lòng về thăm quê ngoại, nó hỏi nhiều về nơi sắp đến. Xuống sân bay gặp mưa bụi Thúy cảm thấy gần gũi, tưởng như về tới nhà rồi. Con trai không quen khí hậu hắt hơi từng tràng dài. Nước mắt nó giàn giụa:

- Mẹ ơi về nhà mình thôi! Con nhớ ba lắm không muốn đi nữa đâu! Nội vừa nhìn con bảo phải về.

Kim Gin-Hyeon chỉ vào màn sương đục. Thúy nhìn theo bóng áo xanh lẫn vào dòng người. Thằng bé say máy bay nên nói sảng thôi. Thiếu gì người Hàn làm ăn  ở Việt Nam mặc theo kiểu ông nội của nó. Thúy động viên:

- Lát nữa mẹ đưa con về nhà bà ngoại. Mùa xuân ở đây đẹp lắm, chơi mấy ngày mẹ sẽ cho con về Hàn.

Tuy nóng lòng muốn thấy lại căn nhà xưa nhưng Thúy vẫn phải đưa con ghé qua Viện Nhiệt đới. Mang được con đi, Thúy muốn ở lại nhà không trở về Hàn Quốc nữa nhưng đứa con không quen khí hậu bắt Thúy phải suy nghĩ lại. Nó sinh ra ở xứ Hàn, nói tiếng Hàn và là người của nước Hàn… Sống trong nhung lụa nơi xứ người nhưng không khi nào Thúy nguôi nhớ quê hương. Đặc biệt là mỗi  mùa xuân về, Thúy nhớ những cơn mưa xuân, dầm dề dịu nhẹ. So với các loại mưa khác, mưa xuân êm đềm và gợi cảm hơn cả. Ở xứ Hàn, Thúy chưa thấy có những cơn mưa như thế này. Thúy về làm dâu xứ người cũng trong một ngày mùa xuân. Trời hôm đó không có mưa.

Mặc dù gia đình yêu cầu không tổ chức đón dâu rầm rộ nhưng giờ lành tới  cũng có ba chiếc ô tô hạng sang đón Thúy về khách sạn. Lấy chồng không có tình yêu, Thúy muốn ra đi âm thầm. Nhưng người làng vẫn biết, họ hướng  những con mắt săm soi nhìn cô dâu. Trong những cặp mắt đó có cả đôi mắt  buồn thăm thẳm của Phong. Tối khuya mở cửa sổ phòng ngủ, Thúy vẫn nhận ra Phong đứng dưới đường nhìn lên. Anh yêu cô thật lòng, nhưng vì căn bệnh của mẹ phải có tiền chạy chữa Thúy phải lấy chồng. Mẹ còn sống là còn gia đình, các em của Thúy không phải mồ côi. Dù ở đâu thì đời này Thúy cũng chỉ yêu mình Phong thôi. Đời con gái trinh trắng của cô đã tặng cho anh trước ngày đón dâu. Đứa con này sinh ra ở Hàn Quốc nhưng bản thân Thúy cũng không biết nó là con ai.  Lần này về quê Thúy sẽ lấy  trộm tóc của Phong đi thử AND. Kết quả thế nào thì cũng chỉ mình cô được biết. Chú rể đêm tân hôn ở khách sạn cũng không phải là chồng Thúy. Hắn chỉ là người đi lấy vợ giúp em họ của mình. Trong lúc ông chú quá chén, hắn đã muốn nẫng tay trên cái ngàn vàng của đứa em khuyết tật. Bởi vậy khi biết Thúy không còn là con gái hắn vẫn phải lặng im. Trong vai người chồng hắn diễn rất đạt. Mặc dù không nói được tiếng Việt nhưng hắn hiểu Thúy muốn gì. Cô được nhận những món quà mà do điều kiện kinh tế khó khăn, Phong chưa từng mua tặng người yêu. Về tới nước Hàn, Thúy mới biết đó không phải là vị phu quân của mình. Bán thân cho gia đình họ rồi, ngủ với ai thì cũng thế thôi, không lấy được người yêu, đời Thúy coi như đã hết. Thúy choáng váng khi gặp người mình sẽ phải sống cả đời. Cặp mắt của anh ngây thơ như  một đứa trẻ. Vợ chồng ông Kim Seung-gyu  chuẩn bị cho  con dâu mới không thiếu thứ gì. Họ muốn bù đắp những thiệt thòi mà Thúy phải gánh chịu. Vì quá  thương con, nên họ mới phải đưa Thúy vào việc đã rồi. Hai vợ  chồng ông  muốn Thúy chấp nhận đứa con trai tật nguyền của mình. Họ tự nói với Thúy bằng tiếng Việt: “Khi nào làm mẹ con sẽ hiểu.” Cá trong chậu, chim trong lồng, Thúy đâu có đường thoát thân mà không chấp nhận? Nếu gia đình đối xử với Thúy như cô đã từng đọc trên báo thì cũng chẳng có đường lui. Ngôn ngữ và chữ Hàn chưa biết, đường ngang ngõ tắt cũng không thì trốn đi hướng nào? Thôi cũng là cái số ông trời sắp đặt. Thúy đã từng cam chịu như vậy nhưng giờ mọi thứ đã thay đổi. Thúy thạo ngôn ngữ và chữ viết như một người Hàn. Cô sống và làm việc như một người bản địa. Được tiếp cận với xã hội văn minh Thúy mới thấy mình phải chịu rất nhiều thiệt thòi. Cô muốn thoát ra khỏi  ràng buộc. Nhưng tấm lòng của bố mẹ chồng khiến Thúy phải dằn vặt.

Với chồng, Thúy không có tình yêu nhưng có tình thương. Anh họ ngủ  với vợ ngay trong nhà mình  mà không biết. Mỗi lần mây mưa xong hắn  ra về, Thúy lại tự nhủ đây là lần cuối cùng nhưng cô không cưỡng nổi bản năng của đàn bà và cánh tay khỏe mạnh của hắn. Dù sao Thúy cũng chỉ là một con người với những nhu cầu tầm thường như bao kẻ khác. Từ khi bố mẹ chồng qua đời, Thúy vừa là người vợ, vừa là người mẹ của chồng. Biết vợ về  quê ăn tết anh cũng chỉ biết buồn mà không ngăn cản. Sự chuẩn bị cho chuyến đi xa của Thúy, là kẻ bình thường sẽ nhận ra ngay cô đi không hẹn ngày về. Chồng Thúy không hiểu, lăng xăng giúp vợ những việc cô sai bảo.  Thúy không thể gắn bó cả đời với một kẻ chậm trí tuệ. Thời gian vừa đi qua cũng là quá đủ với một người phụ nữ. Sống bên  chồng nhiều năm không khi nào cô cảm thấy có hạnh phúc. Chồng Thúy như một cỗ máy lập trình. Anh không có sự  âu yếm yêu thương, không có những lời ngọt ngào, bỡn cợt, không có cái hôn nồng thắm, không biết xiết chặt vòng tay… Thúy thèm được chồng chở đi chơi. Cô muốn được cùng anh đi siêu thị và  thích được nhận những bó hoa trong ngày sinh nhật… Mấy năm nay vắng bóng bố mẹ chồng, Thúy phải tự lo cho mình tất cả. Chẳng có ai chia sẻ quan tâm đến mẹ con cô. Với Thúy, một lời thăm hỏi của chồng thôi cũng là quá đủ để giữ chân cô lại.

Minh họa: Đặng Tiến

Sản nghiệp cả đời của bố mẹ chồng giờ đứng tên con trai Thúy. Kim Jin-Hyeon còn nhỏ, cô có thể toàn quyền quyết định. Thúy có thể chuyển một nửa số tiền đó về Việt Nam.  Ngần nấy thôi cũng đủ hai mẹ con sống một đời nhung lụa. Thúy tự thấy mình xứng đáng được hưởng vì nhiều năm qua cô đã gắn bó với gia đình không nửa lời trách móc. Thúy cam chịu bổn phận làm vợ và làm con. Giờ là lúc cô được bay nhảy, giờ là lúc Thúy được đền bù. Mưa xuân rắc nhẹ trên mái tóc, vai áo, trên gương mặt tươi vui của  mỗi người đi trên phố, để lại cảm giác mát mẻ, trong lành. Không đâu bằng quê mình. Từ khi có con trai, ông Kim Seung-gyu cũng cho Thúy đôi lần về thăm quê nhưng lúc nào cũng có người nhà cùng đi. Ông cũng lo Thúy sẽ ở lại Việt Nam không về Hàn nữa. Không quen thời tiết, Kim Gin-Hyeon ho suốt đêm, mặt trời lên Thúy cho con ra sân đón tia nắng ấm. Thằng bé nhớ nhà, nhớ ba nó đòi về. Ở đây với Kim Hyeon luôn cảm thấy lạc lõng. Phong đã có một gia đình riêng hạnh phúc. Thúy về là anh tới chơi ngay. Phong hứa sẽ li hôn vợ để quay về với Thúy nếu cô đồng ý ở lại quê nhà. Vô tình nghe được chuyện mẹ Thúy phản đối ngay:  “Con phải trở lại xứ Hàn làm tròn nghĩa vụ mà bố mẹ chồng giao phó. Con người quý nhất là cái tình, cái nghĩa.” Mẹ đâu hiểu nỗi khổ của Thúy bao năm qua. Thúy cũng chỉ là một người đàn bà, cô cũng cần được yêu thương chiều chuộc. Như cái  nhành non cần sự âu yếm vuốt ve của những tia nắng.

Dưới ánh nắng ban mai tinh khiết, mưa xuân đọng dọc theo nhánh lá trông giống như chuỗi ngọc lấp lánh bảy sắc cầu vồng. Thúy hờ hững ngắm cảnh. Mẹ đi bên động viên: “Không có người ta mẹ đâu còn được sống tới ngày hôm nay. Phụ nữ là phải chịu đựng thiệt thòi. Hơn mười năm, ông Kim Seung-gyu chưa tháng nào quên gửi tiền về giúp đỡ gia đình. Nhờ đó mà các em con được học hành thành đạt.” Đúng là vậy nhưng cái  giá của những đồng tiền đó với Thúy cũng không nhỏ. Ai có thể sống lâu như thế với một người chồng làm việc theo bản năng. Ngay cả việc chiều vợ cũng phải dạy bảo nhắc nhở. Thấy người khác giới trong phòng riêng của vợ cũng không một chút ghen tuông. Thúy khao khát chồng mình có một chút bản lĩnh của đàn ông. Thà anh cứ mắng chửi Thúy hay đánh đập cô còn cảm thấy thoải mái hơn gương mặt tươi cười đón kẻ tình địch. Anh có hiểu hai người làm gì trong căn phòng khép cửa không? Một kẻ như thế Thúy phải gọi là chồng khác nào cực hình. Con trai họ như vậy nên phải quan tâm tới gia đình lấy lòng con dâu cũng đúng thôi. Nghe mẹ nói Thúy mới nhớ từ khi ông Kim Seung-gyu qua đời, cô chưa một lần gửi tiền về cho mẹ. Hai đứa em của Thúy giờ cũng khá giả, mẹ đâu cần tiền của Thúy. Mẹ chỉ cần tình cảm, bà bay cả sang Hàn chơi với con gái.

Mưa xuân đậu trên mạng nhện chăng trên vệ cỏ ven đường khiến chúng giống như những mảnh ren mỏng nhẹ sáng long lanh. Tự nhiên Thúy thấy nhớ những bông tuyết xứ Hàn. Miền đất ấy giờ có nhiều người đàn bà đang hướng về quê hương. Theo bố chồng về nông thôn làm từ thiện, Thúy đã gặp những người phụ nữ Việt phải làm lụng quanh năm suốt tháng trên cánh đồng bông. Họ rơi nước mắt khi nhận được những bộ quần áo cũ. Họ không biết đến những trang phục đắt tiền, những siêu thị mĩ phẩm. Họ không nhớ ngày sinh của mình. Lấy chồng Hàn Quốc đâu phải ai cũng có hạnh phúc.

Mẹ chồng cô cũng là người Việt. Ông Kim Seung-gyu thuộc đội quân của Hàn Quốc, đánh thuê cho quân đội Hoa Kì trong chiến tranh Việt Nam. Ông gặp bà trong một trận càn. Lợi dụng lúc hỗn loạn hai người trốn sang  Lào rồi  chuyển tới Thái Lan. Họ trở về Hàn khi chiến tranh kết thúc.  Đứa con duy nhất của vợ chồng ra đời là người khuyết tật, bà ở lại Hàn chăm con, chưa một lần trở lại quê nhà. Ông Kim Seung-gyu bị   phơi nhiễm chất da cam nên họ không dám sinh đứa con thứ hai. Cả bà nữa, trước khi đi theo ông, ngôi làng tựa núi Trường Sơn của bà cũng bị chất diệt cỏ phát quang. Trong  chuyến về Việt Nam lấy vợ cho con, ông cũng về ngôi làng đó tìm lại người thân của vợ nhưng không còn ai nhớ đến bà.

Mưa xuân lất phất bay xen trong những sợi nắng vàng tươi. Phong bảnh bao trong bộ quần áo mới của Thúy tặng, anh ngỏ ý muốn đưa hai mẹ  con cô đi thăm một số nơi trong tỉnh. Ánh mắt của mẹ đã bảo Thúy từ chối: “Phong đang có một gia đình hạnh phúc, Thúy chen vào là nhẫn tâm. Dù sao thì cũng  cùng chung số phận đàn bà với vợ của Phong.” Mẹ già lạc hậu. Thời nay như thế là chuyện thường. Những hàng cây hoa sữa, cơm nguội, những mái phố nhấp nhô. Những con đường nhộn nhịp người xe qua lại… đều nhạt nhoà, lãng đãng trong mưa. Thúy không tận hưởng  tuổi xuân và ngày xuân thì chẳng mấy lại đi qua. Một ngày gần đây thôi Thúy sẽ già như mẹ, sẽ phải hối tiếc. Nhưng sức khỏe Kim Gin-Hyeon không được tốt, Thúy lại phải đưa con về Hà Nội. Gián đoạn  ngày vui cùng với người tình. Không biết  ở lâu Kim Gin-Hyeon có quen được không? Còn ngôn ngữ nữa chứ, khi nào thì con nói sõi  tiếng Việt để tới trường? Thúy rất lo vì mình mà Kim Gin-Hyeon phải gián đoạn học hành. Nó là cuộc đời là tương lai của Thúy. Ngày vui rồi sẽ tàn chỉ có gia đình và tình thương là bền vững. Trái tim người mẹ rung lên khi nghĩ đến con.

Thúy cảm thấy quá ích kỉ vì chỉ nghĩ cho bản thân mình. Cô tự lái xe chở con đi thăm làng hoa để cho nó không còn đòi về nhà. Trẻ con mau quên. Thúy sẽ mua một ngôi nhà hai mẹ con ở. Gửi giấy ra tòa li dị với ba nó. Chế độ phúc lợi của Hàn Quốc cao, ba của Kim Gin-Hyeon trở thành người độc thân sẽ được nhà nước chăm sóc. Trong vườn hoa, nụ đào, nụ hồng chúm chím sung sướng đón nhận mưa xuân, đợi lúc khoe hương, khoe sắc… Kim Gin-Hyeon không chịu ngắm cảnh, nó vẫn đòi về nhà.  Con Thúy luôn nhìn thấy ông nội ẩn trong màn sương nhắc nó phải về. Ngôi nhà của nó là ở xứ Hàn, có người ba hiền lành chưa một lần mắng con, có những người bạn nói cùng thứ tiếng, có thể nô đùa cùng Kim Gin-Hyeon. Dường như nó không cảm nhận được vẻ đẹp của mùa xuân quê mẹ. Từ hôm về quê ngoại, ngoài Thúy ra con không nói chuyện được với ai. Thúy phải tạm gửi con vào trường quốc tế cho nó có bạn, đỡ nhớ nhà. Trốn mẹ đi chơi cùng Phong, vạn vật lúc hiển hiện, lúc mơ hồ, đẹp như một bức tranh thuỷ mặc. Hai kẻ yêu nhau lâu ngày mới được gặp lại, họ quấn lấy nhau thắm thiết như cơn khát của cỏ cây với hạt mưa. Nhiều lúc tưởng như thế giới chỉ có hai người. Thúy không còn nhớ mình có một gia đình. Cô không còn nhớ mình có đứa con. Thúy mê đi trong niềm hạnh phúc. Mọi thứ đều đẹp như một giấc mơ.

Tiếng chuông điện thoại đưa Thúy về thực tại, trường quốc tế  thông báo Kim Gin-Hyeon  lại ốm. Bác sĩ khuyên Thúy nên đưa con trở lại Hàn. Mối lo nhất của Thúy bây giờ là Kim Gin-Hyeon không thích nghi được với khí hậu Việt Nam. Trở lại Hàn, Thúy lại phải gắn bó với một người khuyết tật trí tuệ, chỉ biết làm việc theo chỉ dẫn của  vợ. Nụ cười luôn thường trực trên môi nhưng vô hồn. Trở lại Hàn, Thúy phải xa người tình, Phong có đủ những thứ Thúy khao khát mà chồng cô không  bao giờ có được. Mặc dù từ khi Thúy chính thức làm chủ gia đình, người anh họ của chồng trốn vợ tới thường xuyên nhưng Thúy không có cảm giác ngọt ngào như ở bên Phong.  Sợ gia đình phát giác hắn luôn vội vàng gấp gáp. Ngần nấy năm lén lút, vụng trộm, sợ vợ, sợ  ông chú hắn cũng chưa mua cho Thúy được một món quà. Cần nhất với Thúy hiện giờ là sự quan tâm yêu thương san sẻ những chuyện buồn vui. Gần đây hắn bị tiểu đường, phục vụ vợ chưa xong, sức khỏe đâu dành cho kẻ khác. Những chuyến thăm hỏi quan tâm của hắn tới nhà Thúy trở thành đúng nghĩa của người trong gia tộc. Trở lại Hàn cơ hội có những mùa xuân tươi đẹp như năm nay sẽ rất hiếm hoi. Dưới mưa xuân, muôn loài hoa bừng nở. Mùa xuân xứ Hàn cũng đẹp nhưng Thúy không thể cảm thụ được. Mùa xuân nơi đất khách quê người cô  nhớ nhà nhiều hơn, nhớ xuân nơi mình đã sinh ra và lớn lên. Nhớ cỏ cây hoa lá có một chút lành lạnh của gió xuân, một chút ẩm ướt của mưa xuân, một chút âm ấm của nắng xuân,  mấy hôm  lá non đã lên mơn mởn và nhiều loài hoa toả ngát hương thơm quyến rũ bướm ong. Hơn mười năm nay mới lại thấy Thúy không muốn trở về sớm. Còn bộ ngực vạm vỡ của Phong, cánh tay chắc khỏe của anh, cặp đùi mềm mại gân guốc, con mắt luôn hiểu Thúy muốn gì, bờ môi nóng bỏng tràn sức sống, vẫn đang nồng nàn mời gọi.

Mưa xuân đem đến cho mỗi nụ hoa, cành lá, ngọn cỏ… dòng nhựa căng đầy sức sống. Mùa xuân vạn  vật giao hòa để sinh sôi. Cái cây phải được  tưới tắm bằng những hạt mưa, Thúy phải được bồi bổ bằng những phút thăng hoa với người tình. Chưa khi nào Thúy có một mùa xuân viên mãn như năm nay. No đủ về vật chất, thỏa mãn tâm lý trong vòng tay người yêu. Nếu không có sự ngăn cản của mẹ và sức khỏe của con thì mùa xuân này đẹp biết bao. Mưa xuân khiến cho cảnh vật thiên nhiên trở nên đẹp đẽ làm mê đắm lòng người. Tâm trạng của Thúy rạo rực, xao xuyến như thời con gái mới biết yêu. Nhưng cô luôn bị những cuộc điện thoại của mẹ và của Kim Gin-Hyeon quấy rầy. Cả người giúp việc trong nhà ở xứ Hàn, họ bảo từ khi hai mẹ con trở về Việt Nam, ông chủ buồn không thiết ăn uống gì. Nhiều năm ba của Kim Gin-Hyeon  nhận sự chăm sóc của vợ như là một người mẹ. Anh có khuyết tật như vậy mới phụ thuộc hẳn vào Thúy. Anh có như vậy gia đình mới  đưa Thúy về làm vợ. Nếu anh là một người bình thường thì với kinh tế và địa vị của gia đình, anh thừa khả năng lấy được gái Hàn. Anh là người khuyết tật, gia sản của gia đình mới về tay cô. Phong bảo: “Chỉ cần một liều thuốc ngủ là ba của Kim Gin-Hyeon sẽ mãi mãi không còn là chướng ngại vật ngăn cản bước chân của Thúy.”

Trở thành người tự do, Thúy được tự do vui chơi, thỏa mái đưa những người mình yêu mến về nhà. Hợp pháp chi tiêu số tài sản con trai của Thúy đang đứng tên.  Nhưng nội dung bản di chúc thứ hai ở văn phòng luật sư của ông Kim Seung-gyu như thế nào Thúy vẫn chưa biết. Trong bản di chúc Thúy cầm ghi rõ chỉ khi nào Kim Gin-Hyeon tròn  mười tám tuổi mới được mở. Khoa học công nghệ  cao, luật pháp điều tra rất kĩ những cái chết đột ngột, Thúy sẽ phải ngồi tù về tội sát nhân. Mặc dù Thúy có qua được con mắt của luật pháp đi nữa nhưng lương tâm sẽ bị cắn rứt cả đời. Linh hồn những người quá cố sẽ trở về giày vò cô… Kim Gin-Hyeon có tha thứ cho mẹ khi biết chuyện? Chẳng có việc gì giữ kín được hết đời. Khi vui hay khi buồn buột miệng nói ra thì sẽ thế nào? Nhìn ra cửa sổ nhà nghỉ Thúy thấy ông Kim Seung-gyu đang nhìn cô bằng con mắt van xin: “Đừng giết con tôi! Nó không có tội.” Thúy cảm thấy thất vọng khi nghe Phong nói. Không  ngờ anh cũng là một người hèn hạ đến thế?  Bóng áo xanh biến mất khi ngọn đèn được bật sáng. Phong bàn với Thúy như vậy có phải là quá yêu cô không?

Thúy về trường quốc tế đón con. Cái lạnh trong ngọn gió xuân hây hẩy và trong làn nắng xuân mới hé làm hồng thêm đôi má trẻ thơ. Nhiều người Việt có điều kiện kinh tế khá họ gửi con ra nước ngoài học. Con Thúy có điều kiện học ở một trường tốt của xứ Hàn tại sao lại phải trở về đây. Bất đồng ngôn ngữ khiến nó không thể có một cuộc sống vui vẻ. Nhiều người mẹ ra thành phố làm mướn, làm thuê nuôi con ăn học. Nhiều người mẹ còn cắt một phần cơ thể cấy ghép cho con được sống. Thúy không thể vì bản thân mình mà quên đi tương lai của đứa con. Nó là con ai thì cũng là con của Thúy. Kim Gin-Hyeon là con của thằng anh khôn hay đứa em đần thì cũng là dòng máu của gia tộc ông Kim Seung-gyu. Nó phải được thừa hưởng những gì là của mình. Trong không gian rời rợi sắc xuân,  buổi sớm Thúy bừng tỉnh, thấy mưa xuân giăng giăng. Mưa xuân đến với đất trời và con người thật êm đềm, lặng lẽ. Cuộc sống yên bình đáng quý biết bao. Nếu Thúy trở về tay không, xấu xí, hôi hám, như nhiều người lấy chồng xứ Hàn thì Phong có còn yêu cô nữa không?

Nếu ông Kim Seung-gyu  không giữ đúng lời hứa thì liệu gia đình cô có được như ngày hôm nay? Nếu ông không mời giáo viên về nhà dạy con dâu tiếng Hàn, không cho Thúy tham gia các hoạt động của công ty thì cô vẫn bó hẹp trong những bức tường của gia đình? Lấy chồng Hàn Quốc là vì kinh tế. Trong làng mấy người được như Thúy. Đó là nhận xét của người ngoài, còn bên trong ai biết sống với một người khuyết tật trí tuệ khổ đến mức nào? Anh không tự nấu được cơm ăn, không ngắm được cho vợ cái váy đẹp, không thể cùng vợ đi chơi xuân. Mưa xuân bao phủ vạn vật trong một màn sương khói huyền ảo kết bằng muôn vạn bụi nước li ti màu trắng đục, bay vẩn vơ trong gió nhẹ. Phong chờ ở cổng đón Thúy đi chơi! Những tin nhắn giục giã hiện lên màn hình điện thoại liên tiếp. Thúy  lưỡng lự rồi cô dứt khoát trả lời. Thúy  muốn được đưa con đi chơi cùng Phong. Nhưng còn vợ anh và hai đứa con, họ cũng muốn được đi chơi với cả gia đình.  Nếu yêu Thúy thật lòng  thì sao anh không đợi cô trở về. Nhiều kẻ yêu nhau chờ đợi năm-mười năm là chuyện thường. Ở nơi buốt giá Thúy đã viết thư về nói với  Phong về cái thai có nhiều khả năng sẽ là con anh, về người  chồng khuyết tật trí tuệ không cho cô có những giây phút mặn nồng nhưng không nhận được một lời hồi đáp. Phong giờ cũng chỉ quan tâm đến Thúy mà không mấy nghĩ đến con của cô. Nếu gia đình họ li dị thì  một trong hai đứa con sẽ phải sống với bố. Nếu Phong và Thúy trở thành người một gia đình thì Thúy sẽ phải là một bà mẹ ghẻ. Thúy sẽ phải chia sẻ tình cảm của con mình cho một đứa trẻ khác. Vợ  chồng thì phải có con làm sợi dây  ràng buộc, Thúy sẽ phải có con  chung với Phong. Cô sẽ phải trói mình vào gia đình. Những khoản lợi tức của ông nội Kim Gin-Hyeon có đủ cho ngần nấy người chi tiêu. Kim Gin-Hyeon sẽ trở về Hàn khi  có đủ  lông cánh. Nó sẽ không thông cảm với mẹ, Thúy lại mất con. Mặc dù chồng Thúy hiện nay không được như Phong nhưng anh cũng là một con người. Ở đâu cũng có người nọ kẻ kia, họ tộc nhà chồng cũng có nhiều người tôn trọng Thúy và thấu hiểu nỗi khổ của cô. Mùa xuân ở đâu cũng có một vẻ đẹp riêng. Thúy sẽ tự đưa con đi chơi, như những ngày mùa xuân nơi xứ Hàn. Những con phố Hà Nội đang đợi Thúy, những khu du lịch sang  trọng đang chờ cô nhưng sức khỏe của con không cho phép Thúy đi chơi.

Mẹ chồng cô đã hi sinh cả đời cho đứa con tật nguyền. Bà cũng đẹp và có đủ điều kiện đi chơi. Nếu Thúy làm dâu một gia đình nông dân ở xứ Hàn với người chồng lực điền khỏe mạnh liệu cô có được về quê như hôm nay.  Bà ngoại Kim Gin-Hyeon muốn đưa cháu ngoại đi thăm hỏi họ hàng, bà muốn Thúy cùng đi phiên dịch cho con. Thúy đồng ý với đề nghị của mẹ. Dắt con đi trong nắng xuân cô thấy lâng lâng thanh thản và tràn ngập một niềm vui, niềm tin vào những điều tốt lành.  Chỉ có sống bằng tình mới nhận lại được cái tình. Giữ nguyên gia đình như hiện nay, mỗi khi mùa xuân trở về Thúy vẫn có thể đưa con về thăm quê và cả người chồng tật nguyền nữa. Thúy sẽ đưa anh về quê vợ một lần. Để cả gia đình thấy cái giá của những đồng tiền gửi về nhà bấy lâu nay. Để dân làng  thấy Thúy không phải là kẻ bạc tình. Để họ tộc nhà chồng thấy con cháu mình tuy là người khuyết tật nhưng vẫn được vợ tôn trọng. Xa hơn là để Kim Gin-Hyeon khi lớn lên cảm phục và tôn trọng mẹ.

Mùa xuân khởi đầu cho một năm, mùa xuân này là khởi đầu cho cuộc đời mới của Thúy. Cô sẽ trở về  Hàn cho con kịp tới trường.

 
Trang thơ các nữ tác giả đất Cảng

Từ trước đến nay, trong sự phát triển của thơ ca, những đóng góp của các tác giả nữ chiếm một vị trí quan trọng.  Đội ngũ các cây bút nữ luôn được quan tâm, bổ sung và lớn mạnh. Có tác giả lâu năm và đã thành danh, có tác giả trẻ trung, sung sức nhiều triển vọng  và có tác giả còn bỡ ngỡ  xuất hiện trên thi đàn.

Kỷ niệm 108 năm Ngày Phụ nữ quốc tế 8/3, Cửa Biển trân trọng giới thiệu trang thơ một số nữ tác giả đất Cảng cùng bạn đọc.

 

Trần Ngọc Mỹ

 

Thưa cha

 

Tết về cửa ngõ rồi cha

Khóe môi đào thắm mặn mà như xưa

Lá non lắc rắc hạt mưa

Đất nâu vá víu đủ vừa hun cây


Rượu nồng chưa uống thoáng say

Pháo hoa không đốt xác bay đầy trời

Lá dong xanh mắt nằm phơi

Chỏng chơ bó lạt chờ người tẽ đôi


Còn đây ấm một chỗ ngồi

Khói nhang sùi sụt, xa xôi nẻo nào...

Gõ thềm tiếng gió chênh chao

Tết về cửa ngõ, cồn cào nhớ thương...

 

Trần Thị Bảo Thư

(Hội viên mới)

 

Cõi người


Dạo này mẹ có khỏe không

Còn đi mót lúa cánh đồng làng trên?

Mùa này mưa gió triền miên,

Dải mây trắng cũng về miền xa xôi.


Phía đông lúa đã gặt rồi,

Phía tây rơm rạ nằm phơi giữa đồng.

Mẹ qua bao khúc đường cong

Vẫn chưa tới nổi ngày không muộn phiền.


Cánh đồng như một cõi thiền,

Mẹ lần từng hạt rải trên kinh đời.

Con lang thang chốn xa vời

Hành trang đầy ắp những lời ngô nghê,


Ngỡ như mẹ ở lối về

Hay là bóng nắng bên lề cơn mưa?

Tháng này trời chẳng có trưa

Vài bông lúa sót cũng vừa bật nanh...


Minh Luyện

 

Viết từ Minh Đức

 

Tôi đào tứ thơ

Từ trong lòng đất

Nơi tổ tiên phất cờ giữ nuớc

Trước thềm cuộn sóng Bạch Đằng giang

Tứ thơ bay lên

Sừng sững hiên ngang

Dãy Tràng Kênh hùng vĩ

Ngực chắn bão giông

Qua  từng thế kỷ

Đất Thủy Nguyên ấm áp mặn nồng

Cây trái đơm bông

Tình nguời son sắt

Lời mẹ ru ngọt ngào trong vắt

Cánh cò bay bát ngát trưa hè

Tôi lắng nghe

Tình thơ

Nơi công trường dang dở

Quê hương tôi rộng mở những công trình

Nhiệt điện Tam Hưng

Xi măng Minh Đức

Thị trấn bừng lên mặt trời đỏ rực

Theo con tàu vuợt nẻo trùng dương

Bao ước mơ đã hóa nhịp đời thường

Câu thơ yêu thương bay lên từ lòng đất.

 

Hải Quỳnh

 

Vũ nữ Chàm

 

Bụi tháng năm phủ lên vũ điệu Chàm

Apsara huyền thoại

Thành trì còn đây mà thế giới xưa xa ngái

Tĩnh lặng cùng thời gian.

Này là huyền bí tháp Kalan

Này là yoni và linga phồn thực

Tượng đá thâm trầm ngàn năm đâu biết

Một vương triều suy vong.

Nghe rộn rã bước chân

Nghe mười ngón tay cong vun

như chồi non mới nhú

Nghe sức sống bật căng hai bầu vú

Nghe bắp chân tròn và eo thon.

Thôi!

Chẳng ước được thanh tân

như vũ nữ Chàm

Mãi cô đơn, son trẻ

Chỉ muốn được yêu anh,

lấy anh và làm mẹ

Sống cuộc đời trăm năm...

 

Phạm Thúy Nga

 

Mẹ về nhà mới


Mẹ ơi gian bếp chênh vênh

Bù hong bù hóng cứ dềnh mắt con

Năm nay trời cấy gió đông

Con xây nhà mới trên đồng đất xưa.


Mo cau mẹ buộc chớm vừa

Chum sành hứng cả cơn mưa Chạp gầy

Cái kèo cây cột vá may

Võ vàng nói với cúc ngày nở hoa.


Mẹ về nhà mới hôm qua

Con dao, cái chạn vỡ òa lời ru

Gốc xoài lũ kiến thôi bu

Chân trần cháu bước mỏng thu thềm ngoài.


Gừng cay muối mặn vần xoay

Chợ người đơm đặt dối bày nhọ nhem

Mẹ ơi! Tiếng guốc nhà bên

Thềm rêu võng lại ướm mềm tim con.


Rối ren mẹ gột vuông tròn

Vữa vôi tãi những chon von xuân này

Cầu mong trời đất ngả say

Thềm rêu mọc kén mai thay phận thềm...

 
«Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối»

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL
 

Tạp chí Cửa Biển số 203 (5/2019)

Tạp chí Cửa Biển số 202 (4/2019)

Tạp chí Cửa Biển số 201 (3/2019)

Tạp chí Cửa Biển số 199,200 (1,2/2019)

Tạp chí Cửa Biển số 198 (12/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 197 (10/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 196 (9/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 195 (8/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 194 (7/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 193 (6/2018)


Tạp chí Cửa Biển số 192 (5/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 191 (4/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 190 (3/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 189 (2/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 187 (10/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)