Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 18 khách Trực tuyến
Thơ
Đền Tam Kỳ*

Sơn Thủy

 

Đền Tam Kỳ nhả khói hương nghi ngút

Tiếng kinh cầu cuốn hút khách thập phương

Tọa ven sông lộng lẫy mấy cung đường

Công viên mới lung linh chiều góc phố


Hải Phòng ơi đã qua thời gian khổ

Tam Bạc nay soi bóng những tầng cao

Dải trung tâm dẫn bước thẳng lối vào

Ngắm Tam Kỳ đền thiêng nâng cánh sóng.


Đã bao người vươn khơi ngày gió lộng

Lúc chia xa không quên ghé thăm đền

Bùa tâm linh bảo trợ được bình yên

Đền che chở đời mưu sinh chèo chống.


Xuân đã qua chớm nắng hè xao động

Khúc giao mùa dang rộng nối vòng tay

Đường du lịch phượng đỏ thắm từng ngày

Gió thủ thỉ nhắc Tam Kỳ đón khách.


Hải Phòng 2018

* Đền Tam Kỳ có từ thời Lý để ghi công những người ra khơi gìn giữ biển đảo. Đền nằm trong khuôn viên vườn hoa Tam Bạc.

 
Mê say Cát Bà

Nguyễn Thị Hiền

(Tác giả mới)

 

Qua thăng trầm bể dâu

Cát Bà đó muôn đời vẫn trẻ

Vẫn hiên ngang vươn mình chắn gió

Cho những làng chài,

những đoàn thuyền ắp cá tự khơi xa

Như nàng tiên từ trời xa biển lạ

Say đắm nơi này kỷ vật gửi làm tin

Hòn Guốc bập bềnh còn đó vẹn nguyên

Cát Cò trắng mịn màng như làn da con gái

Gió mát trăng thanh nước xanh mời gọi

Những lứa đôi hò hẹn đến nơi này

Ao Ếch, Áng Làng, Hà Sen trong mây

Bến Gót, Phù Long, Hang Luồn, Việt Hải

Những dấu tích từ ngàn xưa để lại

Vẫn hằn sâu trong thớ đá Cái Bèo

Rừng nguyên sinh trên ngọn núi cheo leo

Đàn voọc sống bao đời bạc tóc

Trên cành cây chuốt thành đôi đũa ngọc

Mọc giữa rừng già thẳng tắp kim giao

Nước nổi sóng cồn mùa cá cơm xôn xao

Muối Đồng Bài xưa vẫn trắng phau mùa nắng

Quyện trong nhau tình sâu nghĩa nặng

Thơm thơm vị đượm bữa cơm nhà

Mực khô nướng Cát Bà

thành đặc sản nhà hàng sang trọng

Từ góc bếp thuyền chài bồng bềnh trên sóng

Đốm lửa bập bùng sưởi ấm làn môi

Cát Bà của ta nay khác xưa rồi

Giầu và đẹp càng trào dâng khát vọng

Nghe trong mưa, trong bão giông

Có sóng gầm biển động

Có vị mặn mòi của máu lẫn mồ hôi

Của những con người yêu đảo suốt cuộc đời

Dù ngày mai, hôm nay và thời ấy xa rồi

Vẫn rừng vàng biển bạc

Vẫn đảo Ngọc rạng ngời

Ta mê say

mê say lắm

Cát Bà ơi!

 
Đồ Sơn!

Bùi Văn Thanh

(Hà Nội)

 

Đồ Sơn!

Đường phượng đỏ chơi vơi nơi mép biển

Đồi thông  mơ màng tiếng sóng

Hàng dừa uống xanh gió mặn

Ngôi chùa thiền trong nắng mai

Bóng em dâng ngập biển chiều!


Đồ Sơn!

Hàng vạn năm vẫn ngập tràn tiếng sóng

Hàng triệu năm vẫn đầy ắp gió, trăng

Biển yêu em chẳng đổi dòng

Người yêu em đâu kể tuổi

Anh mãi thấy một Đồ Sơn xanh biếc


Một Đồ Sơn bạt ngàn sóng nước gió mây

Ngọn gió nào đưa em đến chiều nay?

Con đường này dẫn về đâu em nhỉ?

Sóng vỗ đến bờ, sóng nghỉ

Gió thổi qua rừng, gió im

Biển có ngày đục, ngày trong


Trời dẫu khi mưa, khi nắng

Em vẫn xanh như cây

Em vẫn mềm như sóng

Em vẫn tươi như nắng

Ngày ngày

Đồ Sơn!

 
Với Hải Phòng

Nguyễn Lâm Cẩn

 

Ơi sông Tam Bạc đừng trôi

Để ta vớt giọt mồ hôi bao đời

Chất lên cao đến tận trời

Thấm vào từng chữ, từng lời vua ban


Còi tầm rúc bến lầm than

Tiếng kêu thân phận, cơ hàn ngày xưa

Âm thanh đầy ắp nắng mưa

Ta nghe như thiếu như thừa thời gian

Tám Bính ơi!*


Hết cơ hàn?

Nguyên Hồng nước mắt còn chan vị đời?

Từng trang “Bỉ Vỏ” cất lời

Cứ như đào huyệt khắp nơi bần cùng!

 

Lắng nghe

Cầu Đất

Nhà Chung...

Nhỏ nhoi chân bước mà rung đất trời

Trạng Trình sấm?

Mạc lên ngôi?

Thanh đao cây kiếm sắc lời dân đen


Phượng chưa đốt lửa đỏ đèn

Vòm xanh mượt khoảng Nhà Kèn ta qua

Bao giờ phượng cháy đường hoa

Hải Phòng gọi nhớ

Lòng xa bồn chồn.

Hải Phòng 26/3/2017

 

* Nhân vật trong truyện “Bỉ Vỏ” của Nguyên Hồng

 
Rồng biển vươn mình

Trần Sơn Phu

 

Có một cây cầu mang dáng hình rồng biển

Bắc qua thời gian, tạc vào không gian

Nối ngày xưa với ngày mai rạng rỡ

Tuyệt tác hôm nay còn mãi muôn đời!


Những trụ cầu mọc lên từ đất nền kỳ tích

“Đằng Giang tự cổ huyết do hồng”!

Tầm vóc cây cầu hiện thân niềm khát vọng

Từ “Hải tần phòng thủ” đã ngàn năm!


Nhịp cầu dài bước qua muôn ngọn sóng

Mặt cầu rộng êm như trải thảm lụa mềm

Đón đôi bàn chân bầu bạn

Từ bốn phương trời sải bước cùng ta!


Cây cầu là điểm đến, nơi đi

Của những con đường ra phía trước

Hải Phòng hôm nay

Rồng biển đã vươn mình.


Tháng 10/2017

 
Trở lại Hải Phòng

Vũ Thành Chung

 

Bao năm đi…

Tôi trở lại Hải Phòng

Thành phố - Người yêu tôi vẫn đợi

Gió nồng mặn, khói con tàu vồi vội


Em kiêu sa, hào phóng, chân tình…

Tôi nhuộm hồn mình

Xóm nhỏ, áo thợ xanh đường phố

Cha mẹ lệch ca, ngày gặp nhau nửa bữa


Tôi dông dài, trèo sấu bắt ve choai

Tuổi thơ quăng mình cửa Nam Triệu rộng dài

Bùn đất phù sa ngấm vào máu thịt

Sóng đưa võng, chao nghiêng biển biếc


Cánh tay trần - Săn cột buồm lên.

Chiều Cầu Rào tôi biết yêu em

Cánh phượng hồng e ấp điều muốn nói

Em ngúng nguẩy vào ca bối rối


Bỏ tôi bên đường, chao chát gió ào qua…

Biển vào đêm ru thành phố khơi xa

Thành phố của tôi trước cuộc đời giông bão

Em vẫn em - Trẻ trung huyền ảo

Cánh phượng hồng -   Thành phố tôi yêu!

 
Tự hào thành phố hoa phượng đỏ

Vũ Nhang


Từ ngàn xưa lập trang An Biên mở cõi

Nữ tướng Lê Chân đã nhìn ra dải đất này

Rồi đổ bao mồ hôi, máu và nước mắt

Cùng với thanh gươm của người lính trong tay

Trải ngàn năm cực khổ đắng cay

Đất đã hóa nên làng, nên xóm

Đất đã hóa nhà cao và các công trình lớn.

Nhìn Hải Phòng rực rỡ hôm nay

Ta cứ ngỡ như một chàng lính biển

Đứng giữa mũi thuyền trước bão táp phong ba

Với đôi cánh tay vươn cao thần Phù Đổng

Giữ vững quê hương Tổ quốc sơn hà.

Những con sông như dòng sữa mẹ

Đây Bạch Đằng, sông Cấm đỏ phù sa

Cho chúng ta những đồng lúa chín

Cho chúng ta cá tôm, cùng ta đánh giặc.

Hải Phòng ơi ở đó có mẹ cha ta

Bao cực khổ của một thời mất nước

Biển không còn tăm tối chẳng lối ra

Cha lên rừng đốn củi.

Mẹ xuống sông mò cua bắt ốc

Những Bến Bính, Xi măng, Tam Bạc

Người công nhân máu đổ oằn da

Từ bùn đen nghe theo lời Đảng gọi

Cùng nhau vùng lên đánh đuổi diệt xâm lăng.


Những con tàu không số

Đường Hồ Chí Minh trên biển

đã đi vào huyền thoại

Mặc thủy lôi quân thù như bẫy giăng

Quân, dân Hải Phòng đâu có sợ

Với trí thông minh anh hùng bất khuất

Cùng tổ tiên viết thêm trang sử Bạch Đằng.

Chiến tranh đi qua, bước lên từ đổ nát

Vết thương kia đã hóa những cao tầng

Mẹ cha ta không còn đói rách

Kể chuyện xưa mà nước mắt rưng rưng.

Giờ ung dung bước trên cầu Tân Vũ

Thấy Hải Phòng ta càng đẹp vô cùng

Biển rộng lớn, nhưng không bằng chí lớn

Ngàn cánh tay thần muôn trượng của lòng dân.

Em yêu ơi ta tự hào biết mấy

Thành phố quê mình hoa phượng đỏ rực tháng năm.

 
«Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối»

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL
 

Tạp chí Cửa Biển số 192 (5/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 191 (4/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 190 (3/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 189 (2/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 187 (10/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)