Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 124 khách Trực tuyến
Thơ
Khói trên đồng

Nguyễn Thanh Tuyên

 

Trời thu đón dải khói nồng

Mồ hôi tạm ráo, cánh đồng vươn vai

Sá cày lật đất nay mai

Chiêm mùa siết chặt dẻo dai kiếp người


Rạ rơm hóa khói về trời

Chạnh lòng, gốc rạ bông cời gió lay

Bồn chồn nửa tỉnh nửa say

Cháo khoai luễnh loãng... gợi cay mắt chiều


Chân trời góc bể phiêu diêu

Hạt cơm thầm nhắc bao điều đừng quên

Hiếm hoi mùi khói quanh bên

Nhớ sao bếp trấu mẹ nhen cuối ngày...

 

4/4/2017

 
Tôi yêu Hải Phòng

Trần Quốc Minh


Mẹ sinh tôi một ngày bão ngớt

Tiếng khóc tôi ngằn ngặt

Như dự báo điều gì

Mẹ ru niềm hạnh phúc đắng cay…

Tôi yêu Hải Phòng

Mối tình đầu không được nở

Vẫn tụ hương

Còn em như nỗi buồn định mệnh

Lời ca lênh đênh vượt sóng một mình

Tôi yêu Hải Phòng

Bạn bè đọc thơ nơi phố vắng

Thuộc từng hơi thở của nhau

Một thời chúng tôi giàu có

Những câu thơ như đứa trẻ tập đi

Cũng đã vào đại lộ

Thấm vào tôi vị biển màu mây

Những con sóng chở hy vọng một đời

Những thân phận giàu bản sắc

Nên con chữ có hồn.

 
Vẫn ngời ngời bóng mẹ

Nguyễn Đình Minh

 

Chiều nối chiều mẹ thắp nhang thơm

lòng theo khói mỏng manh tìm về miền vô định

dẫu chiến trường đã vùi sâu tiếng súng

lũ trẻ ở nơi đâu sao chúng chưa về?


Ngoài song rụng dần ngàn mảnh trăng khuya

mẹ vẫn gói nhớ thương gửi lời ru vào đêm vắng

đắp giấc nồng say cho các con

bây giờ đã thành cát lạnh,

những chấm lân tinh, thao thức giữa sương rừng.


Mũi kim cô đơn vẫn xuyên thấu qua lòng

vẫn xói buốt những mùa ngâu nước mắt

chỉ có trời xanh sẻ chia điều trái tim mẹ đập

đã thương yêu rồi

bỗng thành núi, thành sông.


Đất nước rộng dài, đất nước mênh mông

không có mẹ bỗng hình như hẹp lại

ngày đổ nắng, đêm dội mưa

giữa không gian đa chiều rung tiếng nổ

mẹ như cây lúa trời bền bỉ sinh bông.


Rồi vãn mùa, đồng vắng rỗng không

thân rạ trở về ấp iu mái rạ

xác rơm khô đốt đượm nồng bếp lửa

Tổ quốc còn những buổi chiều

nghe gió gọi cơm thơm.


Đã có đá vọng phu nào cắt ruột hiến dâng con

chân đất, lưng còng gánh ngàn cơn bão thổi?

và năm tháng dẫu chuyển vần

vẫn ngời ngời bóng mẹ

hồn cốt bồ đề trong dáng lúa ngàn năm.

 
Cô giáo trở lại trường, sau bão

Lê Anh Phong

(TP. Hồ Chí Minh)

 

Cô giáo trở lại trường, sau bão

Ba lô nặng thêm những sách vở, áo quần

Làm quà tặng học trò vùng rốn lũ

(Cô gom góp từ bè bạn, người thân)


Cô giáo trở lại trường, sau bão

Ngược cung đường lũ quét mấy ngày qua

Chợt bắt gặp bảng tên trên cửa lớp

Giữa dòng trôi…cô giáo khóc òa…


Cô giáo trở lại trường, sau bão

Ngược cung đường gian khó, tai ương

Bão trời tan, bão lòng cô trỗi dậy

Xót lũ học trò miền ngược…lắm yêu thương !


Cô giáo trở lại trường, sau bão

Bão trời tan, cô còn đó bão lòng

Người gieo chữ nơi rừng xanh suối đỏ

Luôn mang trong mình sức bão nhiệt tâm!

 
Mải

Nguyễn Siêu Phàm


Mẹ bảo ngày tháng mười

chưa kịp cười đã tối

nên ai cũng mê mải

kẻo chớp mắt hết ngày.


Thửa ruộng mải đường cày

cây ngô đông mải lớn

dưa mải leo lên giàn

trái cà chua mải chín.


Rơm thơm mải lên đồng

thóc vàng mải vào kho

gạch hồng mải ra lò

ông mặt trời mải nắng.


Bé đến trường mải học

mải múa hát vui chơi

sao bé cứ cười hoài

mà ông trời chưa tối ?

 
Nghĩ về Gạc Ma

Bùi Trọng Thể

Lòng ta vẫn nhói buốt Gạc Ma

Trận đánh ấy thành chấm than lịch sử

Sóng nước xoáy những vòng tròn giận dữ

Bọn tà tâm láng giềng nã pháo giết các anh


Sáu tư chiến sĩ nằm nôn nao biển xanh

Lũ cướp đảo lạ mà quen nhằm anh em mình tận diệt

Đau là đau bởi bọn người hai mặt

Nỗi uất nghẹn trào lên không thể nói bằng lời

 

Chưa bao giờ mình như thế các anh ơi!

Kẻ ăn cắp nỏ thần xưa lại hiện hình giặc cướp

Dẫu hy sinh chẳng bao giờ lùi bước

Vòng tay nhau dựng cột mốc chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa...

 

Đây huyết mạch tổ tiên

Là thân thể Việt Nam không thể khác

Ta đau đáu nhìn Gạc Ma sóng bạc

Chỗ các anh nằm nước mắt biển rưng rưng...

 

14/3/2017

 
Dưới trăng cùng Kazik

Ông ngồi lặng yên không nói gì

Mờ sương Mỹ Sơn trời khuya dần buông

Gió ru lời xưa cỏ cây điêu tàn

Tôi đâu có nói gì cùng Kazik

Mà sao đền tháp cứ nhìn tôi

Mà sao vũ nữ Chăm ngưng múa hát

Thần Shiva níu thời gian trôi dạt

Ông chạm vào đá hồi sinh

Những mất đi, sanh nở

Dưới lớp rêu mờ tỏ

Lấp lánh hơi ấm bàn tay Chămpa trong đó

Những đền tháp và những vụn nát

Giữa thung lũng trần gian

Như con tò vò chằm vá cần mẫn

Nỗi niềm say mê tạo tác

Phải chi tôi đừng nói gì

Vầng trăng kia sẽ trò chuyện cùng ông

Cổ tháp kia sẽ lặng lẽ cùng ông

Về những đổ vỡ trinh bạch

Những vụn nát đền đài

Ông ngồi lặng yên không nói gì

Nhìn vầng trăng trên tháp

Tạc câu ca Chăm lên ngực

Chạm vào điệu múa đất đai

Làm sao có thể kiệm lời

Trước thần Shiva và tượng mất đầu

Giữa hằng hà thiện ác.


Nguyễn Ngọc Hạnh (Đà Nẵng)

 
«Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối»

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL
 

Tạp chí Cửa Biển số 187 (10/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)