Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 16 khách Trực tuyến
Thơ
Đồng khóc

LÊ PHƯƠNG LIÊN

(Tác giả mới)

Hưởng ứng Ngày Môi trường

Em lặng lẽ trên triền đê vắng

Gió thung thăng, nắng dùng dằng chân ở chân đi

Cánh đồng xưa giờ già nua, đâu rồi thời bố cu mẹ hĩm

Vạ vật lăn lóc lọ chai bình phun thuốc,

đồng quê mắt đỏ ngầu ốm o nhiễm độc

Đâu cả rồi hỡi đồng xanh mênh mang cánh cò bạc thếch

Dìu tháng năm vào cõi mơ hồ xa lắc xa lơ

Hạ buồn chơ vơ, ếch không làm mà vũng bùn ruộng cạn

Cua chẳng ngôm lên ngọn lúa tự tình

Lúa thì con gái trát lên má môi phấn son thật giả ngỡ đẹp xinh

Quả cà cuộng rau chẳng giòn chẳng tan như ngàn năm vẫn vậy

Bát canh mẹ nấu hăng hắc mùi hôi tăng trọng tăng sinh

Đồng khóc thương mình, thương kiếp nhân gian…

Thương mùa xưa hương đồng gió nội

Cua ốc đầm mình cò vạc lang thang…

Tình lỡ làng em gục đầu bên mô rạ khóc

Hạt thóc thì thầm tỏa hương thơm mềm mái tóc ô mai…

Năm tháng nhạt phai

Đâu còn nỗi nhớ thương ngọt ngào mùa cũ

Người xa rồi rơm rạ chết mùi hương

Ôi còn đâu má thắm môi hường

Đồng vương nỗi u hoài biết tỏ cùng ai…?

Em lặng lẽ rơi vào cõi xưa thời trẻ trâu ngủ vùi trên bãi bồi sông vắng

Nắng táp mưa chan đồng cười lúa hát

Chợt giật mình bừng tỉnh, bông cỏ may lay gọi

Em phải về thôi

Mặn chát mắt môi nghe đồng khóc

Trời chiều…

 
Đoàn Lê, nữ sĩ đa tài

VIẾT LIÊN


Nén tâm hương cho ngày giỗ đầu


Biển Đồ Sơn vẫn ào ào sóng cả

Cơn gió nồng phả vị mặn biển khơi

Men theo hàng phi lao trải lòng thảnh thơi

Sau những nhọc nhằn tháng ngày nắng gắt

Nữ sĩ dửng dưng trước hoàng hôn tím ngắt

Cho tâm mình thai nghén những vần thơ

Bao viên gạch lát hè đường thờ ơ

In dấu chân qua từng con phố

Định mệnh trớ trêu bạn nghề biết rõ

Nữ sĩ đa tài ủ bệnh nhiều năm

Biết sức tàn cố vật vã trở trăn

Gồng suy nghĩ vẫn chưa ngừng buông bút

Bản thảo văn thơ dở dang trang viết

Đậm dấu tay người “nuôi” Hoàng Lân Ngư*


Đồ Sơn hôm ấy biển cũng trầm tư

Sóng xô bờ tựa nhiều viền khăn trắng

Vỗ rì rầm lời nguyện cầu văng vẳng

Cho siêu thoát linh hồn một tài hoa.


3/10/2018



* Tên loài cá trong phim “Nước mắt của biển” của Truyền hình Hải Phòng do Đoàn Lê đạo diễn

 
Với mùa thu

TRẦN SƠN PHU


Tháng bảy đầu thu mưa ngâu lã chã

Trắng trời thương nhớ nước mắt rơi

Nức nở ngàn năm rồi vẫn thế

Chức Nữ - Ngưu Lang tiếng khóc nao lòng!


Rồi gặp lại giữa mùa tháng Tám

Trời trong xanh thăm thẳm đến vô cùng

Dẫu nắng vàng rám làn da trái bưởi

Mà ánh trăng rằm tròn vạnh giữa tinh khôi!


Tháng chín cuối thu chiều hôm xao xác gió

Lá ngả vàng trong sắc nắng ban trưa

Mùi quả chín hương thơm vừa đến độ

Cho tình yêu mãi mãi vẫn đong đầy!


Mùa thu về trời đất cũng bừng say

Trong học trò nồng nàn nhịp thở

Dòng sông xanh sóng vỗ về rất nhẹ

Gió vô tình nâng mái tóc em bay


Quay trở về thu ấy chiều nay

Gặp lại nắng ngày xưa em hẳn nhớ

Gặp lại gió như lời yêu muốn ngỏ

Dẫu một mình về lại với mùa thu!

 
Bảng Cõi

TÔ NGỌC THẠCH

 

Có thần y thông thái thuở thiếu niên(1)

Tuổi đôi mươi đã lừng danh khoa bảng

Trời làng Am ngôi sao mai ló rạng

Bừng thức muôn nhà vệt sáng lung linh


Dòng Hóa giang vẫn luênh loáng nhớ thương

Cơn gió hồng hoang lành hơn tình mẹ

Vạt nắng chiều dát vàng quê như lụa

Mưa đầu mùa dúng dắng bóng thời gian


Pho sách của thần tựa giấc mơ xanh

Ngành dưỡng sinh mở chân trời ao ước

Cỏ cây vô tri biến thành nam dược

Huyền thoại cuộc đời nước mắt rưng rưng


Ba danh nhân cùng quê gốc xứ Đông(2)

Đã làm nên nghề y cổ truyền xán lạn

“Đức Thánh thuốc nam, Hội Am - Vĩnh Lại”(3)

Danh bất hư truyền vằng vặc sao mai...

 


(1) Danh y Đào Công Chính quê làng Cõi (thôn Hội Am, xã Cao Minh, huyện Vĩnh Bảo, TP Hải Phòng), năm 13 tuổi đậu Hương cống,năm 23 tuổi đỗ Bảng nhãn. Tên ông được đặt cho con phố ở nội đô Đà Nẵng.

(2) Tuệ Tĩnh, Đào Công Chính, Hải Thượng Lãn Ông.

(3) Châm ngôn về danh y Đào Công Chính

 
Những bài thơ còn mãi với thời gian

Trong thơ ca xưa nay, có biết bao bài thơ về ly biệt, nhưng hiếm có bài như “Tống biệt hành” của Thâm Tâm. Với chất bi tráng, thấm đẫm tình cảm và hơi hướng mãnh liệt, mang khí vị cổ xưa, đây là bài thơ hay nhất của tác giả, được dư luận ưa thích trong Phong trào Thơ mới. Ở phía ngược lại, sự trở về là nỗi ám ảnh của bao tâm hồn thi sỹ, một trong số đó là bài “Chiều” của Hồ Dzếnh. Bài thơ  phảng phất mối sầu muôn thuở, mong manh sương khói, thể hiện nỗi buồn u trầm, bi thiết của một tâm hồn lữ khách xa xứ, nhiều truân chuyên trong cuộc đời.

Chuyên mục “Những bài thơ còn mãi với thời gian” xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

 

THÂM TÂM

(1917-1950)

 

Tống biệt hành


Đưa người, ta không đưa qua sông

Sao có tiếng sóng ở trong lòng?

Bóng chiều không thắm, không vàng vọt

Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong ?

Đưa người ta chỉ đưa người ấy

Một giã gia đình, một dửng dưng…


- Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ

Chí lớn chưa về bàn tay không

Thì không bao giờ nói trở lại

Ba năm mẹ già cũng đừng mong!


Ta biết người buồn chiều hôm trước

Bây giờ mùa hạ sen nở nốt

Một chị, hai chị cùng như sen

Khuyên nốt em trai dòng lệ sót


Ta biết người buồn sáng hôm nay:

Giời chưa mùa thu, tươi lắm thay

Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biếc

Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay…


Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực!

Mẹ thà coi như chiếc lá bay

Chị thà coi như là hạt bụi

Em thà coi như hơi rượu say…


Mây thu đầu núi, giá lên trăng

Cơn lạnh chiều nao đổ bóng thầm

Ngừng ở ven trời nghe tiếng khóc

Tiếng đời xô động, tiếng lòng câm.

 

HỒ DZẾCH

(1916-1991)

 

Chiều


Trên đường về nhớ đầy

Chiều chậm đưa chân ngày

Tiếng buồn vang trong mây

Chim rừng quên cất cánh

Gió say tình ngây ngây


Có phải sầu vạn cổ

Chết trong hồn chiều nay?


Tôi là người lữ khách

Mây chiều khó làm khuây

Ngỡ lòng mình là rừng

Ngỡ hồn mình là mây


Nhớ nhà châm điếu thuốc

Khói huyền bay lên cây.

 
HÌnh ảnh người phụ nữ Việt Nam trong thơ

Hình ảnh người phụ nữ luôn chiếm vị trí quan trọng trong sáng tác. Đó là những con người “giỏi việc nước, đảm việc nhà”.  Nhân Ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, Cửa Biển giới thiệu một số bài thơ viết người phụ nữ Việt Nam yêu quý của chúng ta.

 

LÃ ĐẮC PHƯỚC

 

Cuộc đời của mẹ


Làm ăn tối mặt tối mày

Theo trâu kịp bước đường cày gian truân

Trĩu vai nặng gánh phong trần

Gánh mạ gánh cả trăng ngân ra đồng

Mặt trời vừa mới hừng đông

Mạ đêm mẹ đã cấy xong rạng ngày

Cuộc đời như kiếp cối xay

Xiết tan vỏ trấu trắng tay hạt mùa

Vắt vai sợi nắng sợi mưa

Nón mê rách nát che chưa kín đầu

Váy nâu ngụp nước ruộng sâu

Bạc tay năm tháng, phai màu tóc xanh

Mẹ cho con được học hành

Đói rách mẹ chịu, no lành cho con

Nghèo luôn giữ tấm lòng son

Rách thơm mụn vá, đói ngon rau cần

Mẹ như giọt nước mưa nhuần

Con như  hạt giống mùa xuân ươm chồi

Mẹ nuôi con lớn nên người

Bằng bao giọt mắt mồ hôi chảy ròng

Sông đời khúc đục khúc trong

Sông trong lòng mẹ vẫn không vương bùn

Gương đời mẹ dạy cho con

Nghèo thanh, nghèo sạch giữ tròn đạo nhân.

 

 

NGUYỄN VIẾT LỢI

(Nghệ An)

 

Thương lời rao bánh cúc


Dậy đi từ mờ đất

Bước chân đẫm sương trời

Phố phường còn ngái ngủ

Đời thưa thớt mưa rơi.


Thương lời rao bánh cúc

Đêm đêm rải khắp đường

Tiếng chào mời khản giọng

Ế chợ lời nhuốm sương.


Chị gánh cả đời con

Tuổi xuân mòn câu ví

Chị gánh cả đời chồng

Tật nguyền năm đánh Mỹ.


Thương lời rao bánh cúc

Mải mê rơi cháy lòng

Bán buôn đời bầm dập

Mom sông còn long đong.

 


NGUYỄN NGUYÊN ÁNH VINH

(Quảng Nam)

 

Nhớ mẹ


Một mình conđứng dầm mưa

Mới thương đời mẹ sớm trưa gánh gồng

Nửa đời con vẫn lông ngông

Còn mẹ lặn lội trên đồng dưới sông


Bàn tay mẹ chắn bão giông

Mái tranh ấm giữa mùa đông dãi dầu

Ngân Hà nước chảy về đâu

Cho ta gạn chút mỡ màu phù sa


Nuôi xanh đồng lúa quanh nhà

Vườn rau, nương sắn, luống cà mẹ tôi

Bây giờ phải sống mồ côi

Khát thèm được thấm mồ hôi mẹ hiền


Hàng cau lặng đứng ưu phiền

Giàn trầu héo úa, đào tiên mất còn

Con đi chân cứng đá mòn

Chưa thấu lòng mẹ thương con thế nào…

 


KAI HOÀNG

(Bà Rịa-Vũng Tàu)

 

Cánh đồng mẹ


Khi những mắt nắng rơi đầy cánh lá

con trôi về con đường có bóng mẹ đổ chông chênh

kí ức mảnh khảnh


lời ru hôm qua còn mắc cạn thềm ngày

từ cánh đồng ấu thơ

những hạt mầm là câu chuyện cổ tích

mẹ gieo vào đêm giấc con ngủ quên trên tay hiền


ngọn đèn dầu chưa một lần tắt sớm

con mang tuổi thơ ra vườn xưa soi bóng

nhặt lại đời mình bằng tóc mẹ lỗ chỗ trắng đen

mùa cỗi cằn trên nếp nhăn trũng sâu


mùa con xanh trên cánh đồng đời mẹ còm cõi

một lần mơ được nép vào vòng tay mẹ

những cánh tay trổ đồi mồi cơn mưa nỗi nhớ ru êm.

 

 

PHẠM THẾ LUẬT

 

Mẹ


Mẹ ngồi chong đèn kể chuyện ngày xưa

Thời thanh xuân dưới mưa bom, bão đạn

Nơi dãy Trường Sơn sườn tây nắng hạn

Cùng đồng đội đêm ngày san lấp hố bom…


Cái chết trực chờ sức lực gầy nhom

Mà đâu nản bẩy bao hòn đá tảng

Thông đường xe qua trước khi trời rạng

Phút ngơi tay bên lán lá rừng che


Ngô sắn thay cơm, tóc rối vàng hoe

Cùng đồng đội vững niềm tin phơi phới

Sạch giặc thù hoan ca mừng thắng lợi

Bên người thân niềm sung sướng xiết bao.


Ngày trở về khuya sớm với ruộng, ao

Vui với đồng xanh, dựng xây hạnh phúc

Chuyển mùa vết thương, chẳng hề lùi bước

Với quê hương son sắt một miền yêu.

 

 

NGUYỄN TIẾP

(Tác giả mới)

 

Mẹ tôi


Mẹ tôi gánh cả trời quê

Nắng mưa đời mẹ bộn bề tháng năm

Mắt thầm giọt nắng xa xăm

Má hồng gửi lại gió trăng thuở nào


Đong đầy bao nỗi gian lao

Chắt chiu, tần tảo thân hao mỏi mòn

Công mẹ trời biển, vàng son

Đội mây gánh bão, nuôi con tháng ngày


Sớm nay con trở về đây

Khói nhang dáng mẹ,mây bay bão lòng

Mẹ thường vẫn đợi chờ mong

Con ngoan của mẹ,thỏa lòng mẹ ơi


Mẹ cho con cả cuộc đời

Cơm no,đèn sách nên người hôm nay

Hương trầm khói tỏa mây bay

Con xin cúi lạy, đong đầy nhớ thương


Mẹ giờ cõi Phật, Tây phương

Cho con gửi mẹ, nhớ thương hiếu thành.

 

19/8/2018

 

ĐÀO TRỌNG

 

Dì tôi


Nhà dì ở ngã ba sông

Cá tôm thì ít, rêu rong lại nhiều

Dì đi mót tép đồng chiều

Đường về xóm Bãi liêu xiêu thân cò

Đêm khuya trăng níu mạn đò

Một khoang thuyền nhỏ dành cho người về

Chồng con chiến đấu xa quê

Một thuyền một bến bốn bề đơn côi

Sông thì vẫn một dòng trôi

Ngã ba sông cứ lở bồi như xưa

Nằm nghe gió lật phên thưa

Thương người đi mãi mà chưa thấy về

Nửa đời mưa nắng dãi dề

Thủy chung giữ trọn lời thề sắt son

Hôm nay trên quãng đường mòn

Bóng dì nghiêng tựa dáng hòn vọng phu.

 

Lời ru bên thềm


Trăng non đầu tháng vừa lên

Anh ngồi gom gió bên thềm ru em

Trải bao vất vả bon chen

Tình quê vẫn vẹn chẳng hoen bụi đời

Nhớ con biết mấy thu rồi

Sớm chiều canh giữ biển trời Trường Sa

Thương em năm tháng xa nhà

Ngày về bụi phấn thoa ra trắng đầu

Có gì hơn thế trao nhau

Những lời ước hẹn đằm sâu ân tình

Dẫu rằng chưa thật hiển vinh

Nhưng so với bạn đời mình còn may

Đêm dài giấc ngủ chẳng say

Anh ngồi tựa bóng trăng gầy ru em.

 

NGUYỄN NGỌC TUNG

(Vĩnh Phúc)

 

Những người đàn bà ngoại ô


Những người đàn bà đi qua cổng làng

gánh tinh mơ gió sương

cấy mồ hôi và gieo thơ trên ruộng

ì ùm tát cạn trăng.


Những người đàn bà chân trần

gặt mùa vàng gặt cả ca dao

vung cây néo mặt trời tóa thóc

sàng ánh trăng, gạo sáng như sao.


Những người đàn bà áo nâu

không phấn son, mồ hôi ửng má đào

gánh sao hôm sao mai, gánh tiếng gà vào phố

giọng quê mùa đánh thức cả bình minh.


Những người đàn bà đến từ lũy tre xanh

không để móng tay, tóc dài lá lúa

bán ngọt bùi, thơm thảo cánh đồng

mua về làng chút thị thành thanh lịch.


Những người đàn bà yếm đào váy lĩnh

nhún trời xanh bay bổng cây đu

trong hội xuân có người thành phố

nghiêng theo mái đình ngẩn ngơ.


Những người đàn bà ngoại ô

bước vào tranh thành những nàng tố nữ.

 

MAI PHƯƠNG

(Quảng Ninh)

 

Che em


Anh ngồi phía nắng che em

Phía mưa che ướt, phía đêm che buồn


Phía xa che những tủi hờn

Che cơn ác mộng chập chờn hiện ra.


Che sương nhỏ dột mái nhà

Che dông bão ngàn trùng xa rập rình


Che em đẹp nét môi xinh

Và đôi mắt biếc và trinh trắng lòng


Che từ đổ núi nghiêng sông

Em về xin mẹ lấy chồng...là anh


Đón dâu gom nhặt lá cành

Với chùm hoa đỏ kết thành lọng che.

 

 

Không em

Tặng Bích

 

Em đi rồi trời không xanh nữa

Nắng đã không mà gió cũng không

Bếp vắng người bếp hồng ánh lửa

Trời đang hè sao lạnh tựa chiều đông?


Ôi! Có thể một ngày em không trở lại

Sớm ta mà chiều tối chỉ mình ta

Câu thơ hồng bỗng đổi màu tím tái

Người đang gần phút chốc trở nên xa


Chiều không em cơn giận đã thôi buồn

Vi vút gió trời phai dần sắc nắng

Ta đã hiểu thế nào ngày em vắng

Và thế nào ngày tháng nếu không em?

 
Vụ nam

TRẦN THÚY HOÀN

(Tác giả mới)

 

Nồm nam cá ẩn xa bờ

Ta say hồn biển đợi chờ vụ nam

Dịu dàng tấm lưới em đan

Trăm công ngàn việc chu toàn em lo


Mười hai con nước dặn dò

Biển cho nỗi nhớ, đời cho ân tình


Ngọn nam khoáng đạt phiêu bồng

Buồm ta vươn ngực uống vồng nồm nam

Tình người trước biển mênh mang

Đầy vơi con nước trải dàn tâm tư

Người ra biển tự bao giờ

Biết luồng lạch, hiểu tóc tơ cá đàn?

Nhọc nhằn con cá vụ nam

Mặn tình đất mẹ, xóm làng, người thân…


Biển xa – em vẫn kề gần

Thầm thì vỏ ốc – thì thầm lời em

Lưới tơ bởi ngón tay mềm

Chân nương nhẹ bởi dịu êm cát vàng

Nhớ anh ngắm đóa muống nàng*

Lá hình tim nhỏ mơ màng bến quê…

 

* Muống nàng: Muống biển

 
«Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối»

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL
 

Tạp chí Cửa Biển số 197 (10/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 196 (9/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 195 (8/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 194 (7/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 193 (6/2018)


Tạp chí Cửa Biển số 192 (5/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 191 (4/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 190 (3/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 189 (2/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 187 (10/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)