Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 24 khách Trực tuyến
Những bài thơ còn mãi với thời gian

Trong thơ ca xưa nay, có biết bao bài thơ về ly biệt, nhưng hiếm có bài như “Tống biệt hành” của Thâm Tâm. Với chất bi tráng, thấm đẫm tình cảm và hơi hướng mãnh liệt, mang khí vị cổ xưa, đây là bài thơ hay nhất của tác giả, được dư luận ưa thích trong Phong trào Thơ mới. Ở phía ngược lại, sự trở về là nỗi ám ảnh của bao tâm hồn thi sỹ, một trong số đó là bài “Chiều” của Hồ Dzếnh. Bài thơ  phảng phất mối sầu muôn thuở, mong manh sương khói, thể hiện nỗi buồn u trầm, bi thiết của một tâm hồn lữ khách xa xứ, nhiều truân chuyên trong cuộc đời.

Chuyên mục “Những bài thơ còn mãi với thời gian” xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

 

THÂM TÂM

(1917-1950)

 

Tống biệt hành


Đưa người, ta không đưa qua sông

Sao có tiếng sóng ở trong lòng?

Bóng chiều không thắm, không vàng vọt

Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong ?

Đưa người ta chỉ đưa người ấy

Một giã gia đình, một dửng dưng…


- Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ

Chí lớn chưa về bàn tay không

Thì không bao giờ nói trở lại

Ba năm mẹ già cũng đừng mong!


Ta biết người buồn chiều hôm trước

Bây giờ mùa hạ sen nở nốt

Một chị, hai chị cùng như sen

Khuyên nốt em trai dòng lệ sót


Ta biết người buồn sáng hôm nay:

Giời chưa mùa thu, tươi lắm thay

Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biếc

Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay…


Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực!

Mẹ thà coi như chiếc lá bay

Chị thà coi như là hạt bụi

Em thà coi như hơi rượu say…


Mây thu đầu núi, giá lên trăng

Cơn lạnh chiều nao đổ bóng thầm

Ngừng ở ven trời nghe tiếng khóc

Tiếng đời xô động, tiếng lòng câm.

 

HỒ DZẾCH

(1916-1991)

 

Chiều


Trên đường về nhớ đầy

Chiều chậm đưa chân ngày

Tiếng buồn vang trong mây

Chim rừng quên cất cánh

Gió say tình ngây ngây


Có phải sầu vạn cổ

Chết trong hồn chiều nay?


Tôi là người lữ khách

Mây chiều khó làm khuây

Ngỡ lòng mình là rừng

Ngỡ hồn mình là mây


Nhớ nhà châm điếu thuốc

Khói huyền bay lên cây.

 
 

Tạp chí Cửa Biển số 197 (10/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 196 (9/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 195 (8/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 194 (7/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 193 (6/2018)


Tạp chí Cửa Biển số 192 (5/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 191 (4/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 190 (3/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 189 (2/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 187 (10/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)