Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 24 khách Trực tuyến
Truyện ngắn
Buông...

Truyện ngắn: NGUYỄN HOÀNG LƯỢC

Ngày nghỉ! Phong dậy muộn. Vệ sinh cá nhân xong anh vào bếp ôm ngang lưng vợ. Đêm qua hai người đã có một cuộc yêu thật nồng nhiệt và say đắm. Lâu lắm rồi Huệ mới chủ động đòi hỏi chồng. Sau phút giây ngạc nhiên anh chồm người lên vợ hưởng ứng nhiệt tình như những ngày chưa cưới.

Hồi Huệ còn học đại học, Phong đã ra trường và đang phấn đấu khẳng định mình trong bước đường công danh. Huệ là con gái thầy giáo cũ. Phong được thầy nhờ đưa đón khi cô lên Thủ đô thi đại học. Rồi tình yêu đến thay thế cho tình anh em. Họ cũng yêu “chay” hai năm, “chuyện ấy” đến sau một cơn mưa lớn bất chợt. Cô bạn cùng phòng về quê từ chiều nên khi Phong đến chơi Huệ đã để anh ngủ lại phòng trọ của mình. Đêm lạnh dần. Ban đầu Phong nằm dưới đất, Huệ trên giường thủ thỉ nói chuyện với nhau. Sau anh kêu lạnh trèo lên giường đắp chăn chung với Huệ. Ban đầu còn có cái gối ôm ở giữa hai người. Tay nắm tay. Rồi môi tìm môi. Cuối cùng thì cái gối bị quẳng xuống đất…..

Chuyện gì có lần đầu thì lần sau cũng dễ. Chung chạ nhiều khi bất tiện nên Phong thuê luôn một phòng trọ mới tươm tất hơn đón Huệ về góp gạo thổi cơm chung như rất nhiều cặp đôi tỉnh lẻ khác. Đằng nào thì khi Huệ học xong hai người cũng cưới nhau. Anh đã xin phép và được gia đình thầy coi như con rể. Gia đình anh cũng coi Huệ là một thành viên nên cúng giỗ đám xá gì cũng nhắn anh chở cô về. Bạn bè thân thiết thường đùa: “Con thầy, em bạn, gái cơ quan” nên tránh xa vì yêu là phải cưới không yêu chơi được đâu? Phong chỉ cười khì khì. Trong tâm anh chưa bao giờ nghĩ sẽ bỏ Huệ để lấy người khác…

Vậy mà cưới nhau mười năm rồi Huệ vẫn chưa có con. Gia đình Phong chỉ năm thứ hai sau đám cưới đã sôi lên sùng sục vì anh là con út nhưng lại là trai duy nhất trong nhà. Đưa vợ đi khám, bác sĩ kết luận Huệ rất khó có thai vì ..đã từng nạo hút quá nhiều? Cô khóc ngất. Lần đầu tiên ân ái với Phong cô đã dính bầu. Sau khi Phong đưa cô đến phòng khám sản để làm cái việc mà cô không dám gọi tên ấy xong về đến nhà Huệ ốm mất cả tháng trời…Chuyện xấu hổ ấy chỉ có cô và Phong biết với nhau. Đến đứa bạn gái thân thiết cùng phòng cô cũng giấu. Rồi sau Phong thuê phòng trọ khác hai người về sống chung thì dù cô và Phong cũng có ý thức giữ gìn nhưng rồi chuyện ngoài ý muốn vẫn xẩy ra..

Đã lâu rồi Huệ luôn bị ám ảnh bời mấy cái biển hiệu nhạy cảm người ta trưng ra đầy đường ở những khu phố gần bệnh viện. Tối đến đèn xanh đỏ còn nhấp nháy lập lòe càng nổi bật những dòng chữ màu đỏ như máu. Cứ nhìn thấy chữ khám sản phụ khoa, siêu âm 3 chiều, 4 chiều... là tim cô đập thình thịch. Dù đường có xa thêm đến mấy thì cô cũng luôn tránh đi qua những nơi mà trước đây bất đắc dĩ cô phải đến. Phải chăng những sinh linh bé nhỏ đã bị cô từ chối đang chờ cô đi qua để túm lấy cô hỏi tội? Tại sao mẹ bỏ con? Tại sao chúng con là kết tinh của tình yêu mà không được đón nhận? Tại sao và tại sao? Những câu hỏi ấy cứ quẩn quanh trong đầu cô...Nhớ lần cuối cô đã trì hoãn mãi định không làm nhưng Phong lại bảo: “Lần này nữa thôi em ạ. Chờ anh hoàn tất thủ tục mua nhà xong, tháng tám mình cưới là em tha hồ đẻ. Chứ giờ mà để đến tháng tám thì em bụng to như cái trống mặc váy cô dâu xấu lắm. Hơn nữa bố mẹ em là nhà giáo sợ không chịu được điều tiếng này…”.Có lẽ ông trời đã trừng phạt tội lỗi của cô. Mười lăm năm bên nhau cô đã quá mệt mỏi vì áp lực phải sinh con từ phía gia đình Phong. Mệt mỏi vì phải ra vào bệnh viện làm thụ tinh nhân tạo bao lần mà đều thất bại... Phong thương cô nhiều bởi anh hiểu vì đâu cô phải chịu cái hình phạt gớm ghiếc ấy. Nhưng anh đam mê công việc và đam mê kiếm tiền. Anh không có ý định bỏ cô dù mỗi khi ra ngoài anh vẫn có những người đàn bà khác. Cô biết điều đó nhưng kiên quyết giữ ý định sở hữu chồng cùng những của cải vật chất mà anh kiếm được đến cùng. Cô còn biết anh có con riêng với một người đàn bà nào đó và cô chấp nhận. Miễn là anh đừng bao giờ để cô phải gặp họ. Bên nội có cúng giỗ cưới cheo gì mà cô về được thì người đàn bà kia hiển nhiên phải tránh mặt. Cô ta cũng được gia đình nhà Phong chấp nhận như con dâu dù hai người không có hôn thú.

 

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Vài năm nữa Huệ mới bốn mươi mà tóc cô đã có sợi khác màu. Sức khỏe giảm sút, huyết áp lúc tăng lúc tụt. Phong thuê một người đàn bà tên Mại cũng trạc tuổi vợ đến làm người giúp việc để cô có người bầu bạn và chăm sóc Huệ lúc ốm đau. Chị Mại có ba đứa con đang tuổi ăn tuổi học. Chồng làm thợ mộc ở quê. Còn chị phải lên thành phố làm nghề giúp việc để kiếm thêm tiền trang trải cho cuộc sống gia đình. Huệ quý người đàn bà nhà quê tuệch toạc ấy. Chị Mại nghĩ gì là nói nấy không mấy khi suy nghĩ trước sau. Ban đầu, nhiều lúc Huệ cũng thấy khó chịu với cái tính thật thà của chị. Ví như có hôm chồng hẹn về ăn cơm, Huệ chờ mãi không thấy đâu cứ ngồi im lìm bên bàn ăn đầy ngồn ngồn lạnh tanh chờ chồng đến khuya. Chị Mại đã ngủ được một giấc dậy thấy cô chủ nhà vẫn thức thì vừa dọn bàn vừa ca cẩm: “ Giời ạ. Cô điên hay sao mà còn chờ chú ấy? Giờ này không về thì chỉ có đang ôm nhau dập dình với con nào thôi! Cô ngủ đi không mai lại kêu đau đầu!”. Huệ muốn gào lên khi chị ta cứ xát muối vào vết thương lòng của cô. Cô là nhà giáo, ăn nói luôn suy nghĩ trước sau nên nói gì cũng cứ phải dè chừng sợ phật lòng người khác. Ban đầu tính cho chị ta nghỉ, tìm người khác. Nhưng rồi chính cái sự ăn nói thật thà bốp chát như xát muối vào lòng người khác ấy lại làm cô đôi lúc thấy mình như tỉnh ra. Lắm lúc lại muốn được ăn nói bạt mạng như chị ta mà không phải nghĩ ngợi gì. Nói ra điều ấy thì chị Mại cười hinh hích: Đời lạ thật đấy. Cô ăn cao lương mỹ vị thì lại thèm cơm hẩm cá khô? Tôi đói rách thì chỉ mong được ăn no mặc ấm. Nhưng rồi ngẫm ngợi một hồi chị lại bảo: Nhưng nói thật tôi mà phải sống không chồng không con trong cái nhà đẹp mà lạnh lẽo này cả đời chắc tôi phát điên mất. Có lúc tôi bảo chồng tôi: Cô chủ như nàng công chúa bị cầm tù trong lâu đài cô đơn.... Hàng tuần, Huệ cho chị về thăm chồng con. Nhà chị cách thành phố gần năm chục cây số. Mỗi khi đến chiều thứ sáu chị vui như trẻ con chờ Tết. Chị lăng xăng gói ghém đủ thứ nhà chủ cho mang về quê làm quà. Khi là bộ com lê hay đôi giầy cũ của ông chủ gửi về cho chồng chị. Khi là mớ cơm nguội ăn thừa chị chịu khó mang lên ban công phơi nắng cho nỏ giòn. Chị bảo lũ trẻ nhà chị rất thích ăn cơm khô rang với đường? Nhìn gương mặt rạng ngời hạnh phúc của người đàn bà có gia cảnh khó khăn Huệ thấy thèm muốn quá. Niềm vui, hạnh phúc của họ thật giản đơn, trong sáng. Vắng chồng, rỗi việc cô đăng ký đi học thiền, học yoga để cải thiện sức khỏe. Đọc nhiều sách về đạo Phật và khi ngấm dần cô nhận thấy những thứ mình đang sở hữu thật hư vô? Tiền bạc, nhà cửa, xe cộ và một người chồng không toàn tâm toàn ý với mình? Để giữ chồng cô rất chăm làm đẹp nên ai cũng bảo cô trẻ đẹp nhiều hơn so với tuổi nhưng những điều đó với cô giờ đây có nghĩa gì? Một người đàn bà đẹp ăn mặc sang trọng đi một chiếc xe đắt tiền? Tất cả chỉ để ngụy trang cho một tâm hồn sứt sẹo, đau đớn? Những đêm dài không ngủ chờ chồng dù thừa biết anh ở bên người đàn bà khác. Những món ăn ngon được bày biện cầu kỳ trong những cái đĩa, cái tô đắt tiền luôn bị đổ đi vì không có người thưởng thức? Vậy mà chiều thứ bảy nào cô cũng đi chợ mua đồ tươi về lại tự nấu nướng để chờ chồng. Hai năm nay từ ngày được làm cha Phong càng ít về nhà hơn. Anh tuyên bố với bạn bè, họ hàng thậm chí với cả cô vợ hai rằng Huệ mãi mãi là vợ chính thức của anh không bao giờ anh bỏ cô? Đàn ông thật tham lam. Họ chỉ muốn thêm chứ không muốn bớt? Anh không buông tay thì cô buông tay trước vậy. Và cô cũng bỏ lại tất cả những thứ mà bao năm qua cô giữ khư khư: cái két sắt chứa tất cả tài sản của chồng: bìa đỏ đất đai, vàng bạc, sổ tiết kiệm rồi cả hàng xấp tiền đô, tiền Việt…và một tờ đơn ly hôn cô đã ký sẵn. Sau cuộc yêu lần cuối cùng trong đời với người đàn ông hơn mười lăm năm qua cô gọi là chồng và bữa cơm sáng thịnh soạn hơn thường lệ, chờ lúc Phong ra ngoài uống cà phê với bạn, Huệ gọi tắc xi ra bến ô tô…

Có ngôi trường đơn sơ với những em nhỏ mặt mũi lem luốc nhưng mắt sáng trong như ngọc, đang chờ cô ở một nơi mặt trời lúc nào cũng chói chang rực rỡ….

N.H.L

 
Ngôi sao lấp lánh

Truyện ngắn: TRẦN NGỌC MỸ

Mùa mưa đến, con ngõ nhỏ nhà Thiên nước chảy lênh láng như một nhánh sông ngoằn ngoèo, khi tạnh mưa ngồi trong nhà vẫn nghe thấy tiếng lõm bõm của những hạt mưa sót lại đâu đó rơi xuống. Nước ngoài đường ngõ đã ngập gần chạm mép cửa, may sao trời lại tạnh nhưng chắc chỉ ngớt chút thôi, cơn mưa khác mà kéo đến thì chẳng mấy chốc nước dâng lên tràn vào trong nhà, ngập ngụa các tủ, các kệ và cuốn trôi bất cứ thứ gì có thể. Thiên ngó đầu ra cửa xem trời đất thế nào, tình hình này nước thoát không kịp là cái chắc. Lòng Thiên như lửa đốt, mẹ còn sốt ruột hơn, cứ thấp thỏm đứng ngồi. Bố đi đâu mãi không về nhỉ, Thiên chẳng thích nghe mẹ cằn nhằn tí nào, lại điệp khúc “ việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng”. Thiên thấy, bố chưa bao giờ nhác việc gì, thậm chí bố chăm chỉ quá ấy chứ. Khi bỏ bộ trang phục uy nghiêm ra, bố xắn tay ngay vào công việc của ông đầu bếp hay bác thợ sửa điện, sửa xe...Tất tần tật việc gì có thể làm, bố sẵn sàng làm hết, trừ khi bố bận.

Mẹ vừa kiếm đâu ra vài viên gạch, hì hục chèn dưới chân tủ lạnh, mặt nhăn nhó, miệng càu nhàu:

- Bố mày lạ thật đấy, biết hôm nay trời mưa to bão lớn mà không về xem xét nhà cửa thế nào. Bận gì lúc nào cũng bận.

- Mẹ để con, để con!

Thiên vội vã chạy vào nâng giúp mẹ một tay, mắt vẫn ngóng ra cửa.

Hai mẹ con loay hoay một lúc, kê tàm tạm xong các chỗ cần thiết. Nếu nước tràn vào nhà dâng lên khoảng gang tay vẫn ok, còn hơn nữa thì hai mẹ con bó tay đấy. Thiên vừa ngồi xuống thở phào cái thì trời mưa. Thiên vỗ đùi đẹt một cái:

- Con đã bảo mà, trời sẽ mưa trở lại.

- Sướng lắm hả? Sao vỗ đùi đắc ý vậy, chút nữa tha hồ xắn quần bắt cá rô trong nhà đấy cô nương ạ.

Mẹ lừ lừ lườm Thiên rồi đi lên tầng.

Thiên e dè nhìn theo mẹ, giọng lí nhí:

- Bố về giờ, mẹ yên tâm!

Mẹ lúc nào cũng khắt khe với bố một cách quá đáng. Không biết có phải con gái thường hợp với bố hơn nên Thiên luôn đứng về phe bố. Thiên thương làn da sạm nắng gió của bố, Thiên xót mái đầu đã phơ phất sợi tóc bạc của bố. Thiên bảo miệng bố cười tươi rói nhưng đôi mắt thì sâu thăm thẳm, bố đang lo lắng hay suy nghĩ Thiên chẳng thể nào nắm bắt được. Bố ghẹo lại Thiên, trêu  con gái bố thành thiếu nữ rồi nên hay suy đoán này nọ, chứ bố nghĩ gì đâu.

Bố về giữa lúc ngoài trời mưa ào ào. Thiên chạy ra cửa rối rít hỏi bố có sao không. Người bố ướt nhẹp từ đầu tới chân dù có mặc áo mưa, bố cười, bố ở cơ quan về chứ đi đánh trận về đâu sao con gái lo lắng thế? Bố dựng xe vào ngó nghiêng trong nhà, xoa đầu khen con gái bố giỏi, không có bố mà sắp xếp mọi thứ trong nhà đâu vào đấy. Nếu nước dâng cao hơn bố sẽ đưa đồ lên tầng hai sau, giờ bố sang giúp bà Dung trước, mỗi mình bà với đôi chân tàn tật chẳng thể nào xoay xở khi lụt, để nước mưa ngấm vào đồ đạc mai bà lấy gì dùng. Thiên thấy phải gật gật đầu đồng tình, giục bố sang bà Dung ngay.

Mưa mỗi lúc một to hơn, mưa dai dẳng chẳng chịu ngớt chút nào. Thiên quan sát độ dâng của nước không chớp mắt. Nước nuốt chửng viên gạch thứ nhất và sắp nuốt chửng viên gạch thứ hai mà lúc nãy hai mẹ con Thiên đã chèn vào những chỗ cần thiết. Tình thế gấp gáp. Thiên nhảy tưng tưng: “Mẹ ơi, làm gì bây giờ?”. “Gọi bố mày về mà khuân đồ lên tầng chứ mẹ chịu rồi”. Thiên biết mẹ chịu thật, vì sức mẹ hay Thiên đều không thể bê được những đồ đạc nặng. Bố ngắt cầu dao điện ngay lúc về nên Thiên đi lại bì bõm trong nhà thoải mái. Thiên bê quạt, kệ nhỏ lên cầu thang. Định chạy ra cửa xem tình hình bên nhà bà Dung thế nào thì may sao bố xuất hiện. Bố kêu Thiên lên gác, mọi chuyện cứ để bố lo. Thiên lừng chừng, bố liền dọa nước cống vào nhà, mang theo rắn rết khiếp lắm đấy. Thiên chạy vụt lên. Bố cười ha ha vì dọa được Thiên thành công.

Bố không cho mẹ và Thiên xuống tầng dưới từ lúc đó, tối bố nấu cơm bưng lên tận phòng cho hai mẹ con ăn. Cả xóm nhốn nháo vì ngập lụt, nhìn đâu cũng cảnh nhếch nhác, bẩn thỉu. Dép guốc trôi lềnh phềnh từ đầu ngõ đến cuối ngõ. Trạng thái lướp tướp vậy, chả trách mọi người đều nhăn nhó, khó chịu là phải, chẳng mấy ai giữ được nụ cười lạc quan như bố. Thiên nhìn bố tất bật dọn cơm, khen bố tuyệt vời nhất trên đời, hai bố con nhìn nhau cười cười. Mẹ nguýt dài một cái.

Thu dọn hậu quả của ngập lụt còn mệt hơn cả lúc ngập lụt. Vậy mà hai mẹ con Thiên tỉnh giấc nhà cửa đã gọn gàng, không khí quang đãng mát mẻ, nước đã rút từ bao giờ. Hóa ra đêm bố chỉ chợp mắt ít phút. Bố thức canh nhà cửa, nước rút đến đâu bố quét đến đấy. Tính bố cẩn thận, quét sạch sành sanh cặn bã bẩn xong, bố còn dội lại nước máy , đánh rửa lau nền kỹ càng nên nhà Thiên sạch bong, không còn dấu vết ngập lụt. Mặt trời lên rạng rỡ, ngày mới trong xanh như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mẹ thảnh thơi đi làm, Thiên vui vẻ đến trường khi bố vẫn còn lụi hụi bên nhà bà Dung.

Thiên nghe bà con lối xóm khen ngợi bố nức nở, Thiên cũng mát lòng. Sao mẹ cứ không vui. Mẹ cằn nhằn vài câu là chuyện thường, nhưng gần đây mẹ khác lạ, thỉnh thoảng Thiên bắt gặp ánh mắt mẹ nhìn xa xăm đăm chiêu suy nghĩ, gương mặt mẹ hiện rõ nét héo úa, âu sầu. Thiên đoán già đoán non mẹ có chuyện gì đó. Gặng hỏi thì mẹ chối đây đẩy. Thiên bênh bố ra mặt nhưng luôn thương mẹ vô cùng. Thiên hiểu tính chất công việc bố đi đêm hôm, bận bịu bất cứ lúc nào thì phần thiệt thòi vẫn thuộc về mẹ.

Thiên thường đội chiếc mũ công an của bố ngắm mình trước gương thích thú, tự nhủ: “Sau lớn mình cũng thích làm công an như bố. Mình thích được mặc bộ quân phục như vậy, thích đội chiếc mũ có ngôi sao vàng lấp lánh”. Những ngày được bố đón ở cổng trường Thiên hãnh diện với lũ bạn lắm, đi bên bố, Thiên cảm giác mình được che chở trọn vẹn. Hôm nay, bọn bạn túm tụm ở góc lớp nhỏ to cái gì thế nhỉ? Hình như bọn bạn cứ lén lút nhìn Thiên. Bực cả mình, Thiên chạy đến trước chúng:

- Này, các cậu lạ thật đấy, cứ nhìn người ta rồi xì xào to nhỏ là sao? Có gì thì nói thẳng ra xem nào. Mặt tớ có nhọ chắc?

Một bạn gái thỏ thẻ:

- Bọn tớ không hiểu, sao cậu có thể vui vẻ, thản nhiên như thế?

Thiên trố mắt:

- Ơ, cậu nói hay nhỉ? Sao tớ lại không được vui vẻ?

- Thì…bố cậu có con riêng, bố cậu chăm sóc con riêng như vậy cậu không buồn sao?

- Cậu nói vớ vấn gì thế? Đừng có bịa chuyện linh tinh.

- Tớ không nói linh tinh đâu. Ngày nào bố cậu cũng đón thằng bé ấy. Nó mới học cấp I thôi, thằng bé đẹp trai mũm mĩm. Bố cậu cưng nó lắm. Tớ và Hùng lần đầu nhìn thấy cũng rất ngạc nhiên, bọn tớ đạp xe theo sau, về đến ngôi nhà màu xanh đầu phố, một người phụ nữ tươi cười đón bố cậu và nó. Nếu bố cậu không phải bố nó, sao chiều nào cũng thấy đón nó. Bọn tớ để ý mấy hôm nay rồi.

Mặt Thiên đỏ gay gắt, mắt long lanh. Thiên quay sang Hùng hỏi như gắt:

- Cậu nói thật đi, bạn ấy đang bịa chuyện đúng không?

- Bạn ấy…bạn ấy…nói thật. Cùng trong một thành phố, tớ tưởng bạn cũng biết chuyện bố mình có con riêng.

- Cậu im đi. Đấy không phải sự thật!

Thiên hét lên rồi chạy vụt ra khỏi lớp. Thiên vơ cái xe đạp, luống cuống đưa cho bác bảo vệ chiếc vé xe, rồi đạp như điên như dại về nhà. Nước mắt Thiên quấn quanh cổ từ lúc nào, áo cũng sũng ướt mồ hôi. Thiên chẳng cảm thấy gì ngoài cảm giác đang bị xúc phạm, cơn ức nghẹn không tài nào nguôi xuống. Vừa vào phòng, Thiên văng phập chiếc cặp xuống giường. Nhất định là do bọn bạn ghen tị với Thiên nên bịa chuyện, nhưng sao chúng có thể nghĩ ra cái trò chết tiệt đó, bố Thiên không bao giờ như vậy, không bao giờ, Thiên tin bố tuyệt đối, đừng hòng làm lung lay lòng tin của Thiên với bố. Thiên chột dạ, sao hôm nay nhà mình lại mở cửa tầm này, làm gì có ai ở nhà. Cơn tức tối khiến Thiên không để ý mình đã đi thẳng tuột vào nhà chẳng cần dùng khóa mở cửa. Hình như từ phòng bố mẹ vọng ra tiếng khóc thút thít. Thiên sờ sợ. Hai chân khẽ khàng tiến gần cửa, một tay vơ lấy cái cốc ở trên mặt bàn, Thiên đẩy cửa nhẹ nhất có thể. Ơ, sao lại là mẹ.

- Mẹ, mẹ làm sao thế?

Mẹ giật mình. Có lẽ tại Thiên xuất hiện đường đột quá. Mẹ ngẩng lên nhìn con gái mà hai mắt vẫn ầng ậc nước, lần này thì mẹ không giấu được Thiên.

Người kể câu chuyện cho Thiên nghe bây giờ là mẹ thân yêu, đâu phải lũ bạn ở lớp nữa, làm sao Thiên gạt phắt lời mẹ nói được. Hơn nữa, mẹ bịa chuyện bố có người đàn bà khác, có con riêng làm gì. Thiên thấy nhoi nhói trong ngực. Nước mắt Thiên ứa ra theo lời mẹ kể.

- Sao mẹ biết chắc chắn như vậy?

- Mẹ nghe người ta nói lại, lúc đầu, mẹ làm sao tin được. Rồi mẹ theo dõi bố con, mẹ đã chứng kiến tận mắt. Người đàn bà ấy đâu phải họ hàng, người quen hay đồng nghiệp gì của bố, đón đưa thằng bé đều đặn như vậy thì…còn là gì nữa?...

Mẹ lại khóc nấc. Thiên vòng tay ôm mẹ:

- Sao mẹ không cho người đàn bà trơ trẽn ấy một trận. Đồ đi cướp chồng người khác.

- Mẹ định đến trước mặt họ, nhưng rồi mẹ chẳng biết mẹ sẽ phải đối diện với họ như nào, mẹ sẽ nói gì đây. Có phải tại mẹ hay cằn nhằn nên bố con thành ra như thế không? Người đàn bà ấy còn sinh được thằng bé trai cho bố con cơ.

- Mẹ không thể nghĩ như thế được. Mẹ chẳng làm gì có lỗi cả, sao mẹ phải chịu điều tồi tệ này.  Ngày mai mẹ dẫn con theo dấu bố, đến chỗ mẹ con người đàn bà xấu xa ấy xem thế nào. Con sẽ không để yên chuyện này đâu.

Đêm. Mẹ và Thiên đều trằn trọc, khó ngủ. Bố thẽ thọt bước chân như mọi lần về nhà giữa đêm. Thiên thở dài thườn thượt, ấm ức. Hồi trước, Thiên cứ nghĩ bố đi làm ca, đêm hôm vất vả, Thiên còn thương xót bố nữa. Thiên tự thấy tội nghiệp cho bản thân khi rơi vào cảnh này, bố lừa Thiên bao lâu nay. Thiên đấm thùm thụp vào chiếc gối. Nước mắt Thiên trộn lẫn ánh trăng đêm, ô cửa sổ một màu nhòe nhoẹt, đầu Thiên ong ong đau như búa bổ. Đêm đến sáng thật dài.

 

 

Minh họa: ĐẶNG TIẾN


Bố Thiên đang bế thằng bé lên xe. Bố vòng tay nó quanh thân bố để nó ôm cho chặt. Thiên tức sôi máu. Động tác đó bố vẫn làm thế với Thiên hồi còn bé. Thiên không thể chịu đựng được khi có đứa đang ngồi vào vị trí của mình. Cố kìm cảm xúc để đi theo xe bố đến nhà người đàn bà cướp chồng người khác, xem họ làm gì ở đó. Thiên biết, mẹ chẳng dễ chịu gì khi dắt díu Thiên theo chân bố thế này, nhưng phải làm một lần ra ngô khoai, trắng đen rõ ràng chứ.

Ngôi nhà người đàn bà nhỏ nhỏ nhưng thật đẹp. Chắc đây là chốn bình yên của bố. Ba người họ đón nhau vui tíu tít. Thằng bé ôm chầm lấy mẹ nó, mẹ nó nhìn bố Thiên đầy trìu mến. Mẹ nó đưa cho bố Thiên cái gì đó, hình như bố đang chuẩn bị về, thằng bé thơm vào má bố Thiên.

- Mẹ ơi, mình vào ba mặt một lời, nói trắng đen rõ ràng đi.

Thiên vừa nói vừa kéo mẹ xoành xoạch vào nhà người đàn bà. Mắt mẹ đỏ hoe, lừng chừng theo sau Thiên. Mắt Thiên long sòng sọc, hằm hằm tiến đến gần người đàn bà và bố.

- Ơ con gái, ơ em!

Bố Thiên tròn xoe mắt ngạc nhiên nhìn hai mẹ con. Thiên nhìn bố gằn giọng:

- Bố ngạc nhiên lắm chứ gì? Bố không hiểu sao mẹ và con lại biết nơi này chứ gì?

- Ừ.

Thiên đang định xả một lô xích xông những ngôn từ lăng mạ cho bố và người đàn bà thứ ba, cùng thằng bé đáng ghét kia thưởng thức thì người đàn bà cầm tay mẹ Thiên, tỏ vẻ vui mừng xoắn xuýt:

- Ôi chị, chị là vợ anh Khang à? Sao chị biết nhà em mà đến. Em những mong được gặp chị lâu nay, nghe anh Khang kể, em ngưỡng mộ chị lắm. Mẹ con em phiền anh chị quá, chiều nào anh đi làm về cũng hộ nhà em đón thằng cu thế này, em thấy thực sự áy náy. Nhưng tạm thời, em chưa biết phải làm sao…Chị, chị thông cảm cho mẹ con em nhá!

Mẹ Thiên lúng túng:

- À ờ..tôi…tôi…

Bàn tay vẫn siết chặt bàn tay mẹ, người đàn bà từ vui mừng lại rơm rớm nước mắt:

- May mà nghe lời anh Khang khuyên, chồng em chịu ra đầu thú sớm và thực lòng muốn cải tạo để trở về với cuộc sống bình thường. Anh ấy đã khai ra đồng bọn nên chúng để ý con trai em để trả thù. Thời gian này bên công an chưa bắt được hết bọn chúng, anh Khang lo lắng cho cháu nhà em, nên bảo sau khi cháu tan học để anh ấy đón giúp, đến khi nào tình hình ổn hẵng hay. Mà em, em vẫn thấy áy náy lắm. Anh ấy đã giúp chồng em giảm án tù, rồi lại giúp mẹ con em thế này, anh nhà chị tốt với gia đình em quá chị à…

Thiên há hốc mồm nghe người đàn bà nói. Bố Thiên quay nhìn người đàn bà:

- Chị đừng nghĩ ngợi thái quá thế, tôi chỉ làm nhiệm vụ của mình thôi. Chị cố gắng chăm sóc cháu trong thời gian chồng chị vắng nhà, tôi tin, nếu anh ấy nghiêm túc cải tạo, sẽ sớm được về với gia đình. Bản chất chồng chị là người tốt, vì bị bọn xấu dụ dỗ nên mới vậy. Tôi sẽ cầm lá thư của chị gửi vào cho anh nhà, chị yên tâm.

Mẹ Thiên chợt hiểu ra vấn đề, gượng gạo nói với người đàn bà:

- Đúng rồi. Chị phải cố gắng chăm sóc cháu. Thằng bé đáng yêu quá. Hai mẹ con tôi có việc gần đây, tình cờ thấy bố cháu nên vào gọi để cả nhà về một thể.

Cả nhà Thiên xin phép hai mẹ con người đàn bà về luôn. Thiên cúi gằm không dám nhìn bố. Mẹ thì bẽn lẽn, ngồi im phăng phắc sau lưng bố. Chỉ có bố cứ huýt sáo, tủm tỉm suốt quãng đường về nhà. Về đến nhà, chưa để bố nói gì, mẹ vội giải thích:

- Em, em xin lỗi anh. Em cứ tưởng anh và người đàn bà đó qua lại mờ ám với nhau. Em…

Bố cười vang:

- Vợ anh tưởng tượng giỏi thế. Tưởng anh có cô nhân tình à? Chồng em chẳng giỏi thế đâu. Có hai nữ tướng trong nhà đã thấy đủ lắm rồi!

- Anh lại còn đùa nữa. Ai bảo anh không kể gì với em.

- Tại dạo này bà xã hay càu nhàu, anh sợ lắm. Chuyện cơ quan, anh không muốn phiền lòng bà xã thêm nên không kể. Mà anh đói meo rồi, bà xã xuống bếp nấu gì cho bố con anh ăn đi.

- Vâng, để em xuống chuẩn bị.

Thiên cũng thẹn thùng đến bên bố:

- Bố, con xin lỗi.

- Ô, hai nữ tướng nhà tôi hôm nay sao thế nhỉ? Không sao mà, phải đa nghi một chút mới làm nữ cảnh sát được. Mà con gái bố giỏi lần dấu vết bố đấy chứ. Bố không hề phát hiện có người theo sau. May mà bố chưa làm gì, chứ làm gì thì chết chắc với con gái.

Thiên căng mặt:

- Thật đấy chứ! Bố không được có ai ngoài mẹ, ngoài con đâu.

Bố tháo chiếc mũ, đội lên đầu Thiên:

- Tuân lệnh! Bố sao dám chứ. Thôi, bố đi tắm trước nhé.

Bố lên gác rồi. Thiên xoay một vòng sung sướng. Phù. Giờ có thể thở phào nhẹ nhõm. Vậy là không có chuyện gì, tất cả chỉ là hiểu nhầm. Mai đến lớp Thiên sẽ giải thích với bọn bạn. Bố vẫn là ngôi sao lấp lánh trong lòng Thiên. Thiên ôm chiếc mũ vào lòng thì thầm: “ Bố có biết, Thiên yêu bố lắm không?”.

Trại sáng tác về đề tài Công an

Tháng 8/2018

T.N.M

 
Mùa xuân không lạc lối

Truyện ngắn: Lê Trung Cường

Nhiều năm sống ở xứ Hàn buốt giá, năm nay Thúy mới lại được về đón xuân ở quê nhà. Thúy bồi hồi xúc động nghĩ đến cảnh vui vầy đầm ấm với gia đình trong bữa tất niên. Cậu con trai Kim Gin-Hyeon lần đầu tiên được đi xa hỏi luôn miệng về những cảnh vật phía ngoài cửa sổ máy bay. Kim Gin-Hyeon cũng nóng lòng về thăm quê ngoại, nó hỏi nhiều về nơi sắp đến. Xuống sân bay gặp mưa bụi Thúy cảm thấy gần gũi, tưởng như về tới nhà rồi. Con trai không quen khí hậu hắt hơi từng tràng dài. Nước mắt nó giàn giụa:

- Mẹ ơi về nhà mình thôi! Con nhớ ba lắm không muốn đi nữa đâu! Nội vừa nhìn con bảo phải về.

Kim Gin-Hyeon chỉ vào màn sương đục. Thúy nhìn theo bóng áo xanh lẫn vào dòng người. Thằng bé say máy bay nên nói sảng thôi. Thiếu gì người Hàn làm ăn  ở Việt Nam mặc theo kiểu ông nội của nó. Thúy động viên:

- Lát nữa mẹ đưa con về nhà bà ngoại. Mùa xuân ở đây đẹp lắm, chơi mấy ngày mẹ sẽ cho con về Hàn.

Tuy nóng lòng muốn thấy lại căn nhà xưa nhưng Thúy vẫn phải đưa con ghé qua Viện Nhiệt đới. Mang được con đi, Thúy muốn ở lại nhà không trở về Hàn Quốc nữa nhưng đứa con không quen khí hậu bắt Thúy phải suy nghĩ lại. Nó sinh ra ở xứ Hàn, nói tiếng Hàn và là người của nước Hàn… Sống trong nhung lụa nơi xứ người nhưng không khi nào Thúy nguôi nhớ quê hương. Đặc biệt là mỗi  mùa xuân về, Thúy nhớ những cơn mưa xuân, dầm dề dịu nhẹ. So với các loại mưa khác, mưa xuân êm đềm và gợi cảm hơn cả. Ở xứ Hàn, Thúy chưa thấy có những cơn mưa như thế này. Thúy về làm dâu xứ người cũng trong một ngày mùa xuân. Trời hôm đó không có mưa.

Mặc dù gia đình yêu cầu không tổ chức đón dâu rầm rộ nhưng giờ lành tới  cũng có ba chiếc ô tô hạng sang đón Thúy về khách sạn. Lấy chồng không có tình yêu, Thúy muốn ra đi âm thầm. Nhưng người làng vẫn biết, họ hướng  những con mắt săm soi nhìn cô dâu. Trong những cặp mắt đó có cả đôi mắt  buồn thăm thẳm của Phong. Tối khuya mở cửa sổ phòng ngủ, Thúy vẫn nhận ra Phong đứng dưới đường nhìn lên. Anh yêu cô thật lòng, nhưng vì căn bệnh của mẹ phải có tiền chạy chữa Thúy phải lấy chồng. Mẹ còn sống là còn gia đình, các em của Thúy không phải mồ côi. Dù ở đâu thì đời này Thúy cũng chỉ yêu mình Phong thôi. Đời con gái trinh trắng của cô đã tặng cho anh trước ngày đón dâu. Đứa con này sinh ra ở Hàn Quốc nhưng bản thân Thúy cũng không biết nó là con ai.  Lần này về quê Thúy sẽ lấy  trộm tóc của Phong đi thử AND. Kết quả thế nào thì cũng chỉ mình cô được biết. Chú rể đêm tân hôn ở khách sạn cũng không phải là chồng Thúy. Hắn chỉ là người đi lấy vợ giúp em họ của mình. Trong lúc ông chú quá chén, hắn đã muốn nẫng tay trên cái ngàn vàng của đứa em khuyết tật. Bởi vậy khi biết Thúy không còn là con gái hắn vẫn phải lặng im. Trong vai người chồng hắn diễn rất đạt. Mặc dù không nói được tiếng Việt nhưng hắn hiểu Thúy muốn gì. Cô được nhận những món quà mà do điều kiện kinh tế khó khăn, Phong chưa từng mua tặng người yêu. Về tới nước Hàn, Thúy mới biết đó không phải là vị phu quân của mình. Bán thân cho gia đình họ rồi, ngủ với ai thì cũng thế thôi, không lấy được người yêu, đời Thúy coi như đã hết. Thúy choáng váng khi gặp người mình sẽ phải sống cả đời. Cặp mắt của anh ngây thơ như  một đứa trẻ. Vợ chồng ông Kim Seung-gyu  chuẩn bị cho  con dâu mới không thiếu thứ gì. Họ muốn bù đắp những thiệt thòi mà Thúy phải gánh chịu. Vì quá  thương con, nên họ mới phải đưa Thúy vào việc đã rồi. Hai vợ  chồng ông  muốn Thúy chấp nhận đứa con trai tật nguyền của mình. Họ tự nói với Thúy bằng tiếng Việt: “Khi nào làm mẹ con sẽ hiểu.” Cá trong chậu, chim trong lồng, Thúy đâu có đường thoát thân mà không chấp nhận? Nếu gia đình đối xử với Thúy như cô đã từng đọc trên báo thì cũng chẳng có đường lui. Ngôn ngữ và chữ Hàn chưa biết, đường ngang ngõ tắt cũng không thì trốn đi hướng nào? Thôi cũng là cái số ông trời sắp đặt. Thúy đã từng cam chịu như vậy nhưng giờ mọi thứ đã thay đổi. Thúy thạo ngôn ngữ và chữ viết như một người Hàn. Cô sống và làm việc như một người bản địa. Được tiếp cận với xã hội văn minh Thúy mới thấy mình phải chịu rất nhiều thiệt thòi. Cô muốn thoát ra khỏi  ràng buộc. Nhưng tấm lòng của bố mẹ chồng khiến Thúy phải dằn vặt.

Với chồng, Thúy không có tình yêu nhưng có tình thương. Anh họ ngủ  với vợ ngay trong nhà mình  mà không biết. Mỗi lần mây mưa xong hắn  ra về, Thúy lại tự nhủ đây là lần cuối cùng nhưng cô không cưỡng nổi bản năng của đàn bà và cánh tay khỏe mạnh của hắn. Dù sao Thúy cũng chỉ là một con người với những nhu cầu tầm thường như bao kẻ khác. Từ khi bố mẹ chồng qua đời, Thúy vừa là người vợ, vừa là người mẹ của chồng. Biết vợ về  quê ăn tết anh cũng chỉ biết buồn mà không ngăn cản. Sự chuẩn bị cho chuyến đi xa của Thúy, là kẻ bình thường sẽ nhận ra ngay cô đi không hẹn ngày về. Chồng Thúy không hiểu, lăng xăng giúp vợ những việc cô sai bảo.  Thúy không thể gắn bó cả đời với một kẻ chậm trí tuệ. Thời gian vừa đi qua cũng là quá đủ với một người phụ nữ. Sống bên  chồng nhiều năm không khi nào cô cảm thấy có hạnh phúc. Chồng Thúy như một cỗ máy lập trình. Anh không có sự  âu yếm yêu thương, không có những lời ngọt ngào, bỡn cợt, không có cái hôn nồng thắm, không biết xiết chặt vòng tay… Thúy thèm được chồng chở đi chơi. Cô muốn được cùng anh đi siêu thị và  thích được nhận những bó hoa trong ngày sinh nhật… Mấy năm nay vắng bóng bố mẹ chồng, Thúy phải tự lo cho mình tất cả. Chẳng có ai chia sẻ quan tâm đến mẹ con cô. Với Thúy, một lời thăm hỏi của chồng thôi cũng là quá đủ để giữ chân cô lại.

Minh họa: Đặng Tiến

Sản nghiệp cả đời của bố mẹ chồng giờ đứng tên con trai Thúy. Kim Jin-Hyeon còn nhỏ, cô có thể toàn quyền quyết định. Thúy có thể chuyển một nửa số tiền đó về Việt Nam.  Ngần nấy thôi cũng đủ hai mẹ con sống một đời nhung lụa. Thúy tự thấy mình xứng đáng được hưởng vì nhiều năm qua cô đã gắn bó với gia đình không nửa lời trách móc. Thúy cam chịu bổn phận làm vợ và làm con. Giờ là lúc cô được bay nhảy, giờ là lúc Thúy được đền bù. Mưa xuân rắc nhẹ trên mái tóc, vai áo, trên gương mặt tươi vui của  mỗi người đi trên phố, để lại cảm giác mát mẻ, trong lành. Không đâu bằng quê mình. Từ khi có con trai, ông Kim Seung-gyu cũng cho Thúy đôi lần về thăm quê nhưng lúc nào cũng có người nhà cùng đi. Ông cũng lo Thúy sẽ ở lại Việt Nam không về Hàn nữa. Không quen thời tiết, Kim Gin-Hyeon ho suốt đêm, mặt trời lên Thúy cho con ra sân đón tia nắng ấm. Thằng bé nhớ nhà, nhớ ba nó đòi về. Ở đây với Kim Hyeon luôn cảm thấy lạc lõng. Phong đã có một gia đình riêng hạnh phúc. Thúy về là anh tới chơi ngay. Phong hứa sẽ li hôn vợ để quay về với Thúy nếu cô đồng ý ở lại quê nhà. Vô tình nghe được chuyện mẹ Thúy phản đối ngay:  “Con phải trở lại xứ Hàn làm tròn nghĩa vụ mà bố mẹ chồng giao phó. Con người quý nhất là cái tình, cái nghĩa.” Mẹ đâu hiểu nỗi khổ của Thúy bao năm qua. Thúy cũng chỉ là một người đàn bà, cô cũng cần được yêu thương chiều chuộc. Như cái  nhành non cần sự âu yếm vuốt ve của những tia nắng.

Dưới ánh nắng ban mai tinh khiết, mưa xuân đọng dọc theo nhánh lá trông giống như chuỗi ngọc lấp lánh bảy sắc cầu vồng. Thúy hờ hững ngắm cảnh. Mẹ đi bên động viên: “Không có người ta mẹ đâu còn được sống tới ngày hôm nay. Phụ nữ là phải chịu đựng thiệt thòi. Hơn mười năm, ông Kim Seung-gyu chưa tháng nào quên gửi tiền về giúp đỡ gia đình. Nhờ đó mà các em con được học hành thành đạt.” Đúng là vậy nhưng cái  giá của những đồng tiền đó với Thúy cũng không nhỏ. Ai có thể sống lâu như thế với một người chồng làm việc theo bản năng. Ngay cả việc chiều vợ cũng phải dạy bảo nhắc nhở. Thấy người khác giới trong phòng riêng của vợ cũng không một chút ghen tuông. Thúy khao khát chồng mình có một chút bản lĩnh của đàn ông. Thà anh cứ mắng chửi Thúy hay đánh đập cô còn cảm thấy thoải mái hơn gương mặt tươi cười đón kẻ tình địch. Anh có hiểu hai người làm gì trong căn phòng khép cửa không? Một kẻ như thế Thúy phải gọi là chồng khác nào cực hình. Con trai họ như vậy nên phải quan tâm tới gia đình lấy lòng con dâu cũng đúng thôi. Nghe mẹ nói Thúy mới nhớ từ khi ông Kim Seung-gyu qua đời, cô chưa một lần gửi tiền về cho mẹ. Hai đứa em của Thúy giờ cũng khá giả, mẹ đâu cần tiền của Thúy. Mẹ chỉ cần tình cảm, bà bay cả sang Hàn chơi với con gái.

Mưa xuân đậu trên mạng nhện chăng trên vệ cỏ ven đường khiến chúng giống như những mảnh ren mỏng nhẹ sáng long lanh. Tự nhiên Thúy thấy nhớ những bông tuyết xứ Hàn. Miền đất ấy giờ có nhiều người đàn bà đang hướng về quê hương. Theo bố chồng về nông thôn làm từ thiện, Thúy đã gặp những người phụ nữ Việt phải làm lụng quanh năm suốt tháng trên cánh đồng bông. Họ rơi nước mắt khi nhận được những bộ quần áo cũ. Họ không biết đến những trang phục đắt tiền, những siêu thị mĩ phẩm. Họ không nhớ ngày sinh của mình. Lấy chồng Hàn Quốc đâu phải ai cũng có hạnh phúc.

Mẹ chồng cô cũng là người Việt. Ông Kim Seung-gyu thuộc đội quân của Hàn Quốc, đánh thuê cho quân đội Hoa Kì trong chiến tranh Việt Nam. Ông gặp bà trong một trận càn. Lợi dụng lúc hỗn loạn hai người trốn sang  Lào rồi  chuyển tới Thái Lan. Họ trở về Hàn khi chiến tranh kết thúc.  Đứa con duy nhất của vợ chồng ra đời là người khuyết tật, bà ở lại Hàn chăm con, chưa một lần trở lại quê nhà. Ông Kim Seung-gyu bị   phơi nhiễm chất da cam nên họ không dám sinh đứa con thứ hai. Cả bà nữa, trước khi đi theo ông, ngôi làng tựa núi Trường Sơn của bà cũng bị chất diệt cỏ phát quang. Trong  chuyến về Việt Nam lấy vợ cho con, ông cũng về ngôi làng đó tìm lại người thân của vợ nhưng không còn ai nhớ đến bà.

Mưa xuân lất phất bay xen trong những sợi nắng vàng tươi. Phong bảnh bao trong bộ quần áo mới của Thúy tặng, anh ngỏ ý muốn đưa hai mẹ  con cô đi thăm một số nơi trong tỉnh. Ánh mắt của mẹ đã bảo Thúy từ chối: “Phong đang có một gia đình hạnh phúc, Thúy chen vào là nhẫn tâm. Dù sao thì cũng  cùng chung số phận đàn bà với vợ của Phong.” Mẹ già lạc hậu. Thời nay như thế là chuyện thường. Những hàng cây hoa sữa, cơm nguội, những mái phố nhấp nhô. Những con đường nhộn nhịp người xe qua lại… đều nhạt nhoà, lãng đãng trong mưa. Thúy không tận hưởng  tuổi xuân và ngày xuân thì chẳng mấy lại đi qua. Một ngày gần đây thôi Thúy sẽ già như mẹ, sẽ phải hối tiếc. Nhưng sức khỏe Kim Gin-Hyeon không được tốt, Thúy lại phải đưa con về Hà Nội. Gián đoạn  ngày vui cùng với người tình. Không biết  ở lâu Kim Gin-Hyeon có quen được không? Còn ngôn ngữ nữa chứ, khi nào thì con nói sõi  tiếng Việt để tới trường? Thúy rất lo vì mình mà Kim Gin-Hyeon phải gián đoạn học hành. Nó là cuộc đời là tương lai của Thúy. Ngày vui rồi sẽ tàn chỉ có gia đình và tình thương là bền vững. Trái tim người mẹ rung lên khi nghĩ đến con.

Thúy cảm thấy quá ích kỉ vì chỉ nghĩ cho bản thân mình. Cô tự lái xe chở con đi thăm làng hoa để cho nó không còn đòi về nhà. Trẻ con mau quên. Thúy sẽ mua một ngôi nhà hai mẹ con ở. Gửi giấy ra tòa li dị với ba nó. Chế độ phúc lợi của Hàn Quốc cao, ba của Kim Gin-Hyeon trở thành người độc thân sẽ được nhà nước chăm sóc. Trong vườn hoa, nụ đào, nụ hồng chúm chím sung sướng đón nhận mưa xuân, đợi lúc khoe hương, khoe sắc… Kim Gin-Hyeon không chịu ngắm cảnh, nó vẫn đòi về nhà.  Con Thúy luôn nhìn thấy ông nội ẩn trong màn sương nhắc nó phải về. Ngôi nhà của nó là ở xứ Hàn, có người ba hiền lành chưa một lần mắng con, có những người bạn nói cùng thứ tiếng, có thể nô đùa cùng Kim Gin-Hyeon. Dường như nó không cảm nhận được vẻ đẹp của mùa xuân quê mẹ. Từ hôm về quê ngoại, ngoài Thúy ra con không nói chuyện được với ai. Thúy phải tạm gửi con vào trường quốc tế cho nó có bạn, đỡ nhớ nhà. Trốn mẹ đi chơi cùng Phong, vạn vật lúc hiển hiện, lúc mơ hồ, đẹp như một bức tranh thuỷ mặc. Hai kẻ yêu nhau lâu ngày mới được gặp lại, họ quấn lấy nhau thắm thiết như cơn khát của cỏ cây với hạt mưa. Nhiều lúc tưởng như thế giới chỉ có hai người. Thúy không còn nhớ mình có một gia đình. Cô không còn nhớ mình có đứa con. Thúy mê đi trong niềm hạnh phúc. Mọi thứ đều đẹp như một giấc mơ.

Tiếng chuông điện thoại đưa Thúy về thực tại, trường quốc tế  thông báo Kim Gin-Hyeon  lại ốm. Bác sĩ khuyên Thúy nên đưa con trở lại Hàn. Mối lo nhất của Thúy bây giờ là Kim Gin-Hyeon không thích nghi được với khí hậu Việt Nam. Trở lại Hàn, Thúy lại phải gắn bó với một người khuyết tật trí tuệ, chỉ biết làm việc theo chỉ dẫn của  vợ. Nụ cười luôn thường trực trên môi nhưng vô hồn. Trở lại Hàn, Thúy phải xa người tình, Phong có đủ những thứ Thúy khao khát mà chồng cô không  bao giờ có được. Mặc dù từ khi Thúy chính thức làm chủ gia đình, người anh họ của chồng trốn vợ tới thường xuyên nhưng Thúy không có cảm giác ngọt ngào như ở bên Phong.  Sợ gia đình phát giác hắn luôn vội vàng gấp gáp. Ngần nấy năm lén lút, vụng trộm, sợ vợ, sợ  ông chú hắn cũng chưa mua cho Thúy được một món quà. Cần nhất với Thúy hiện giờ là sự quan tâm yêu thương san sẻ những chuyện buồn vui. Gần đây hắn bị tiểu đường, phục vụ vợ chưa xong, sức khỏe đâu dành cho kẻ khác. Những chuyến thăm hỏi quan tâm của hắn tới nhà Thúy trở thành đúng nghĩa của người trong gia tộc. Trở lại Hàn cơ hội có những mùa xuân tươi đẹp như năm nay sẽ rất hiếm hoi. Dưới mưa xuân, muôn loài hoa bừng nở. Mùa xuân xứ Hàn cũng đẹp nhưng Thúy không thể cảm thụ được. Mùa xuân nơi đất khách quê người cô  nhớ nhà nhiều hơn, nhớ xuân nơi mình đã sinh ra và lớn lên. Nhớ cỏ cây hoa lá có một chút lành lạnh của gió xuân, một chút ẩm ướt của mưa xuân, một chút âm ấm của nắng xuân,  mấy hôm  lá non đã lên mơn mởn và nhiều loài hoa toả ngát hương thơm quyến rũ bướm ong. Hơn mười năm nay mới lại thấy Thúy không muốn trở về sớm. Còn bộ ngực vạm vỡ của Phong, cánh tay chắc khỏe của anh, cặp đùi mềm mại gân guốc, con mắt luôn hiểu Thúy muốn gì, bờ môi nóng bỏng tràn sức sống, vẫn đang nồng nàn mời gọi.

Mưa xuân đem đến cho mỗi nụ hoa, cành lá, ngọn cỏ… dòng nhựa căng đầy sức sống. Mùa xuân vạn  vật giao hòa để sinh sôi. Cái cây phải được  tưới tắm bằng những hạt mưa, Thúy phải được bồi bổ bằng những phút thăng hoa với người tình. Chưa khi nào Thúy có một mùa xuân viên mãn như năm nay. No đủ về vật chất, thỏa mãn tâm lý trong vòng tay người yêu. Nếu không có sự ngăn cản của mẹ và sức khỏe của con thì mùa xuân này đẹp biết bao. Mưa xuân khiến cho cảnh vật thiên nhiên trở nên đẹp đẽ làm mê đắm lòng người. Tâm trạng của Thúy rạo rực, xao xuyến như thời con gái mới biết yêu. Nhưng cô luôn bị những cuộc điện thoại của mẹ và của Kim Gin-Hyeon quấy rầy. Cả người giúp việc trong nhà ở xứ Hàn, họ bảo từ khi hai mẹ con trở về Việt Nam, ông chủ buồn không thiết ăn uống gì. Nhiều năm ba của Kim Gin-Hyeon  nhận sự chăm sóc của vợ như là một người mẹ. Anh có khuyết tật như vậy mới phụ thuộc hẳn vào Thúy. Anh có như vậy gia đình mới  đưa Thúy về làm vợ. Nếu anh là một người bình thường thì với kinh tế và địa vị của gia đình, anh thừa khả năng lấy được gái Hàn. Anh là người khuyết tật, gia sản của gia đình mới về tay cô. Phong bảo: “Chỉ cần một liều thuốc ngủ là ba của Kim Gin-Hyeon sẽ mãi mãi không còn là chướng ngại vật ngăn cản bước chân của Thúy.”

Trở thành người tự do, Thúy được tự do vui chơi, thỏa mái đưa những người mình yêu mến về nhà. Hợp pháp chi tiêu số tài sản con trai của Thúy đang đứng tên.  Nhưng nội dung bản di chúc thứ hai ở văn phòng luật sư của ông Kim Seung-gyu như thế nào Thúy vẫn chưa biết. Trong bản di chúc Thúy cầm ghi rõ chỉ khi nào Kim Gin-Hyeon tròn  mười tám tuổi mới được mở. Khoa học công nghệ  cao, luật pháp điều tra rất kĩ những cái chết đột ngột, Thúy sẽ phải ngồi tù về tội sát nhân. Mặc dù Thúy có qua được con mắt của luật pháp đi nữa nhưng lương tâm sẽ bị cắn rứt cả đời. Linh hồn những người quá cố sẽ trở về giày vò cô… Kim Gin-Hyeon có tha thứ cho mẹ khi biết chuyện? Chẳng có việc gì giữ kín được hết đời. Khi vui hay khi buồn buột miệng nói ra thì sẽ thế nào? Nhìn ra cửa sổ nhà nghỉ Thúy thấy ông Kim Seung-gyu đang nhìn cô bằng con mắt van xin: “Đừng giết con tôi! Nó không có tội.” Thúy cảm thấy thất vọng khi nghe Phong nói. Không  ngờ anh cũng là một người hèn hạ đến thế?  Bóng áo xanh biến mất khi ngọn đèn được bật sáng. Phong bàn với Thúy như vậy có phải là quá yêu cô không?

Thúy về trường quốc tế đón con. Cái lạnh trong ngọn gió xuân hây hẩy và trong làn nắng xuân mới hé làm hồng thêm đôi má trẻ thơ. Nhiều người Việt có điều kiện kinh tế khá họ gửi con ra nước ngoài học. Con Thúy có điều kiện học ở một trường tốt của xứ Hàn tại sao lại phải trở về đây. Bất đồng ngôn ngữ khiến nó không thể có một cuộc sống vui vẻ. Nhiều người mẹ ra thành phố làm mướn, làm thuê nuôi con ăn học. Nhiều người mẹ còn cắt một phần cơ thể cấy ghép cho con được sống. Thúy không thể vì bản thân mình mà quên đi tương lai của đứa con. Nó là con ai thì cũng là con của Thúy. Kim Gin-Hyeon là con của thằng anh khôn hay đứa em đần thì cũng là dòng máu của gia tộc ông Kim Seung-gyu. Nó phải được thừa hưởng những gì là của mình. Trong không gian rời rợi sắc xuân,  buổi sớm Thúy bừng tỉnh, thấy mưa xuân giăng giăng. Mưa xuân đến với đất trời và con người thật êm đềm, lặng lẽ. Cuộc sống yên bình đáng quý biết bao. Nếu Thúy trở về tay không, xấu xí, hôi hám, như nhiều người lấy chồng xứ Hàn thì Phong có còn yêu cô nữa không?

Nếu ông Kim Seung-gyu  không giữ đúng lời hứa thì liệu gia đình cô có được như ngày hôm nay? Nếu ông không mời giáo viên về nhà dạy con dâu tiếng Hàn, không cho Thúy tham gia các hoạt động của công ty thì cô vẫn bó hẹp trong những bức tường của gia đình? Lấy chồng Hàn Quốc là vì kinh tế. Trong làng mấy người được như Thúy. Đó là nhận xét của người ngoài, còn bên trong ai biết sống với một người khuyết tật trí tuệ khổ đến mức nào? Anh không tự nấu được cơm ăn, không ngắm được cho vợ cái váy đẹp, không thể cùng vợ đi chơi xuân. Mưa xuân bao phủ vạn vật trong một màn sương khói huyền ảo kết bằng muôn vạn bụi nước li ti màu trắng đục, bay vẩn vơ trong gió nhẹ. Phong chờ ở cổng đón Thúy đi chơi! Những tin nhắn giục giã hiện lên màn hình điện thoại liên tiếp. Thúy  lưỡng lự rồi cô dứt khoát trả lời. Thúy  muốn được đưa con đi chơi cùng Phong. Nhưng còn vợ anh và hai đứa con, họ cũng muốn được đi chơi với cả gia đình.  Nếu yêu Thúy thật lòng  thì sao anh không đợi cô trở về. Nhiều kẻ yêu nhau chờ đợi năm-mười năm là chuyện thường. Ở nơi buốt giá Thúy đã viết thư về nói với  Phong về cái thai có nhiều khả năng sẽ là con anh, về người  chồng khuyết tật trí tuệ không cho cô có những giây phút mặn nồng nhưng không nhận được một lời hồi đáp. Phong giờ cũng chỉ quan tâm đến Thúy mà không mấy nghĩ đến con của cô. Nếu gia đình họ li dị thì  một trong hai đứa con sẽ phải sống với bố. Nếu Phong và Thúy trở thành người một gia đình thì Thúy sẽ phải là một bà mẹ ghẻ. Thúy sẽ phải chia sẻ tình cảm của con mình cho một đứa trẻ khác. Vợ  chồng thì phải có con làm sợi dây  ràng buộc, Thúy sẽ phải có con  chung với Phong. Cô sẽ phải trói mình vào gia đình. Những khoản lợi tức của ông nội Kim Gin-Hyeon có đủ cho ngần nấy người chi tiêu. Kim Gin-Hyeon sẽ trở về Hàn khi  có đủ  lông cánh. Nó sẽ không thông cảm với mẹ, Thúy lại mất con. Mặc dù chồng Thúy hiện nay không được như Phong nhưng anh cũng là một con người. Ở đâu cũng có người nọ kẻ kia, họ tộc nhà chồng cũng có nhiều người tôn trọng Thúy và thấu hiểu nỗi khổ của cô. Mùa xuân ở đâu cũng có một vẻ đẹp riêng. Thúy sẽ tự đưa con đi chơi, như những ngày mùa xuân nơi xứ Hàn. Những con phố Hà Nội đang đợi Thúy, những khu du lịch sang  trọng đang chờ cô nhưng sức khỏe của con không cho phép Thúy đi chơi.

Mẹ chồng cô đã hi sinh cả đời cho đứa con tật nguyền. Bà cũng đẹp và có đủ điều kiện đi chơi. Nếu Thúy làm dâu một gia đình nông dân ở xứ Hàn với người chồng lực điền khỏe mạnh liệu cô có được về quê như hôm nay.  Bà ngoại Kim Gin-Hyeon muốn đưa cháu ngoại đi thăm hỏi họ hàng, bà muốn Thúy cùng đi phiên dịch cho con. Thúy đồng ý với đề nghị của mẹ. Dắt con đi trong nắng xuân cô thấy lâng lâng thanh thản và tràn ngập một niềm vui, niềm tin vào những điều tốt lành.  Chỉ có sống bằng tình mới nhận lại được cái tình. Giữ nguyên gia đình như hiện nay, mỗi khi mùa xuân trở về Thúy vẫn có thể đưa con về thăm quê và cả người chồng tật nguyền nữa. Thúy sẽ đưa anh về quê vợ một lần. Để cả gia đình thấy cái giá của những đồng tiền gửi về nhà bấy lâu nay. Để dân làng  thấy Thúy không phải là kẻ bạc tình. Để họ tộc nhà chồng thấy con cháu mình tuy là người khuyết tật nhưng vẫn được vợ tôn trọng. Xa hơn là để Kim Gin-Hyeon khi lớn lên cảm phục và tôn trọng mẹ.

Mùa xuân khởi đầu cho một năm, mùa xuân này là khởi đầu cho cuộc đời mới của Thúy. Cô sẽ trở về  Hàn cho con kịp tới trường.

 
«Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối»

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL
 

Tạp chí Cửa Biển số 197 (10/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 196 (9/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 195 (8/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 194 (7/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 193 (6/2018)


Tạp chí Cửa Biển số 192 (5/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 191 (4/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 190 (3/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 189 (2/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 187 (10/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)