Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 72 khách Trực tuyến
Quanh cây bàng cổ

Ông Mạnh vẫn mê man bất tỉnh. Nằm cấp cứu mấy ngày rồi mà chưa một lần thấy ông nhúc nhích. Duy trì sự sống cho ông phải nhờ cậy vào đường truyền. Truyền nước, truyền đạm, truyền đường. Thuốc bổ, thuốc bệnh... cùng cấp tập được bơm vào. Ra sức cứu chồng cứu bố, vợ con ông Mạnh chủ động lựa cách quan hệ hữu hảo đa phương. Bệnh viện rất tận tình, xem ra chả tiếc ông thứ gì. Các bác sĩ chẳng còn phải gò bó, lệ thuộc chế độ bảo hiểm y tế đương thời. Có lẽ vì vậy mà các chức năng tuần hoàn, hô hấp... của ông Mạnh nghe nói vẫn giữ được bình thường. Hiện giờ mắt ông chưa mở ra được, nhưng qua khe cửa nhìn vào thấy thi thoảng mấp máy, mấp máy mi trên. Chính nhờ can thiệp của y học hiện đại nên miệng vực hun hút tối tăm mà tử thần sở hữu... xem chừng còn ở khá xa, nhưng những người máu mủ ruột rà của ông Mạnh thì cứ sồn sồn, sốt ruột. Chạy chữa tích cực đến thế mà sao tận giờ vẫn chưa thoát nổi hôn mê?

Cánh cửa phòng cấp cứu bỗng mở, một thầy thuốc đi ra. Ông ta rảo bước tới cuối hành lang, bật lửa châm thuốc hút. Dường như vị trí ấy đắc địa. Nó giữ một khoảng cách thích hợp với cái biển “No smoking!” đương án ngữ ngay ngắn trên tường. Cơ hội may mắn đến với vợ ông Mạnh. Rời khỏi ghế, bà vội vàng bước tới thăm dò:

- Chào bác sĩ ạ. Thưa bác sĩ, bác sĩ làm ơn cho em hỏi... bệnh tật nhà em chiều hướng hiện nay thế nào ạ?

- à... à, Chị muốn hỏi về tiên lượng? Bệnh nhân nhà chị tên gì?

- Dạ, chồng iem là Lưu Văn Mạnh ạ.

- Lưu Mạnh, Lưu Mạnh? Vâng, vâng… tôi nhớ rồi. Tình hình của ông ấy...

Bác sĩ ngừng lại, lưỡng lự. Rít một hơi thuốc ngắn, nhả khói xong ông mới gật gật, cảm thông:

- Tình trạng của bệnh nhân Mạnh thực tình chưa thể phát biểu sớm được điều gì... chị ạ. Tiến triển tốt xấu khó lường! Tất cả còn đang trông chờ vào phía trước.

Mới thế mà đuôi mắt bà xã ông Mạnh đã ầng ậng nước:

- Trăm sự nhờ cậy các bác sĩ hết lòng hết sức cứu chữa. Gia đình em không bao giờ dám quên ơn.

- Chị yên tâm. Khoa chúng tôi với ai cũng hết lòng. Nhưng gia đình nên lưu ý phải cố gắng hợp tác… với chuyên môn để cùng nhau “còn nước còn tát!”.

- Vâng ạ. Nhà em xin hứa sẽ hết sức ạ.

Hình như thời gian giải lao cũng còn kha khá nên bác sĩ tự gợi câu hỏi như thể gắng tìm căn cớ bệnh nguyên:

- Chị có nhớ anh nhà bị ngất trong hoàn cảnh nào không?

Thật đúng lúc cho sự bức xúc đang cần được giải tỏa giãi bày. Vợ ông Mạnh kể lể:

- Dạ thưa bác sĩ, nhà iem tạng người nho nhỏ thế, nhưng dai sức lắm! Gần một tháng vừa rồi phải đốc thúc chặt cây, cạp đường. Chả là xây dựng nông thôn mới phải bê tông hóa hết đường quan ngõ xóm. Công việc trưởng thôn dồn dập; gặp cấp trên cấp dưới; họp hành lu bù; tiếp khách tít mít đêm hôm. Ban ngày phải xuôi ngược hiện trường. Vất vả thì không tính làm gì. Nhưng đau đầu nhất bởi cái chuyện trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Quê nó thế! Khổ vậy! Vô chừng là phức tạp, mất ăn mất ngủ bác sĩ ạ. Mọi bấn loạn cứ xoay quanh cái chuyện hạ cây mở đường. Cây cối thì chặt sạch rồi, giờ còn trơ mỗi cây bàng cổ do phụ lão trong thôn cố giữ. Mấy bố già khăng khăng “Cây là kỷ vật vô giá của tiền nhân để lại. Cụ Bàng đã từng che mưa che nắng, sống cùng cái làng này từ thời xửa thời xưa, trước cả lúc sinh ra chúa Nguyễn đến giờ. Không ai có quyền khai tử!”. Có kẻ thâm nho  đêm hôm còn treo lên cây bàng một cái băng-rôn vải trắng chữ đen to tướng “Xin để cho tôi sống!”. Bác sĩ nghĩ thế có ngứa mắt không? Mặc dù vậy tập thể cán bộ, đứng đầu là nhà em quyết tâm cưa hạ bằng được để mở rộng lòng đường. Bởi trên đã cử người về… nói thẳng, nếu chậm trễ không giải ngân kịp sẽ cắt hoàn toàn kinh phí dự án. Nhóm người muốn giữ cây tự tụ tập họp hành, gom chữ kí kiến nghị của dân thôn. Không ra thể thống gì! Chẳng còn coi ai ra gì nữa chứ! Họ còn thông báo cho cả người đi xa gọi điện thoại, nhắn tin về níu giữ. Thành phần thoát ly ấy khá đông ạ. Trước đó thôn cũng có gửi thư tranh thủ sự hảo tâm và đã nhận được tiền quyên góp từ họ. Thành ra há miệng mắc quai bác sĩ ạ. Chính quyền thôn đành nhân nhượng, nhưng yêu cầu dứt khoát muốn giữ cây thì phải cấp tốc di dời. Em cứ tưởng nhất nhất trước sau chỉ có mỗi phương cách là đốn hạ. Ông xã còn nói chắc với em “Rồi mà xem, đến Thánh cũng phải giơ tay hàng, khiêng sao được cái cây đầu bò đầu bướu cỡ ba bốn người ôm, huống chi sức mấy lão già”. Thế mà họ hô hào họ tộc tập trung đào bới rồi thuê cần cẩu nhấc bổng, đặt chễm chệ cây bàng lên xe moóc lớn chuyển ra trồng ngay cạnh sân chùa.

Độc thoại một thôi một hồi đến mức không cần thở. Giây phút như tỉnh lại, vợ ông Mạnh sực nhớ ra câu hỏi của bác sĩ :

- à suýt quên, bác sĩ có hỏi tại sao mà nhà em bị ngất ? Em quê mùa chả hiểu lí do. Nhưng xóm Chùa người ta đang ồn lên “sống lâu đời nên cụ Bàng ấy đã thành tinh!”. Rồi “Quả báo!”. Lại có người bảo nhà em bị trúng cơn gió độc. Đúng cái lúc cần cẩu bứng cây lên xe thì nhà em gục xuống!

*

Nói về trưởng thôn, xóm láng ai lạ gì. Luôn hãnh diện là người có công. Thời chống Mỹ đi bộ đội đâu được hơn một năm thì xuất ngũ mang tờ giấy chứng nhận bệnh binh về làng… Dịp Tết năm kia nghe phong thanh ông ta lên xuống, ra ra vào vào giám định y khoa…nên cũng ẵm được suất ưu đãi nhiễm chất độc da cam rồi. Tuy vậy, trừ lần cấp cứu này, chưa ai thấy ông ta bị trái gió trở trời bao giờ. Người loắt choắt nhưng ý chí thì vượt tầm cơ thể. Tinh quái và lợi khẩu nữa. Môi dâu dẩu mà dẻo quèo quẹo. Cuống họng lúc nào cũng túc trực bao lý lẽ nên từ trước đến nay khối chuyện dân làng từng phải khuất phục trước ông. Ví như hồi đầu năm ngoái xung quanh việc đo đất, bán đất xây dựng nghĩa trang dành cho cát táng ấy. Dân thì ai chả muốn diện tích rộng, lại còn thích án ngữ mặt tiền hay ham hố toạ thủ đầu lô. Có nhà lại còn tính toán thế đất phải cao, khi đặt mộ đầu phải tựa sơn, chân xuôi phía bể. Kẻ duy tâm còn ngấm ngầm thuê cả thầy địa lý tận trên phố về soi xét khảo tìm vị trí phát kết theo chỉ dẫn tỷ mỉ của sách Tầu xưa. Nhưng chuyện tâm linh sao mà thoả mãn được tất cả?

Thế là rẻo đất bao đời nay chả ma nào để mắt, đùng một cái trở thành vấn đề nóng bỏng như sắt trong lò. Quê hương nguyên thủy mát lành là thế mà chỉ sau chủ trương ấy có mươi ngày bỗng sôi lên sùng sục. Làng xóm ngầu lên chẳng khác chi một vũng trâu đằm. Mà “Đục nước béo cò” chân lý đó dường như bất di bất dịch. Dư luận ầm ĩ tức khắc khi bên tai eo xèo có một số kẻ lọc lõi mạnh gạo, bạo tiền sớm lo lót, đi đêm... gõ cửa nhà Mạnh. Dạo đó cứ tưởng cái ghế trưởng thôn lung lay, sập đến chân rồi. Thế mà, đâu lại đóng đấy, yên ả.

ở thời buổi vội vã làm giàu, những kẻ đầu đàn nói chung thường mang nhiều đặc điểm tương đồng. Ông Mạnh thấu thị rõ hiện trạng này ngay từ lúc mới ngồi vào ghế trưởng thôn. Cụ thể các vị chức sắc thời @ phải biết lập trình tích cóp lưu lại những miếng võ hiểm. Thần kinh phải rèn luyện đạt ngưỡng trơ lì cao. Đêm ngày phải lao tâm khổ tứ, bóp óc nặn ra nhiều mẹo kế khéo léo đề đạt lên trên... mới có thể vững vàng đứng mũi chịu sào… Ông vẫn thường tự đánh giá bản thân. Tuổi mình tuy nhỉnh hơn số trẻ, nhưng chưa chịu tụt hậu. Mỗi khi cơn tự đắc trỗi dậy, ông thường vỗ đùi và  cảm thấy cánh mũi cứ phập phồng.

Thích nghi đến quen nhàm, nên vấn đề dù có om sòm đến mấy xem ra chỉ một sớm một chiều ông Mạnh đã hóa giải thành chuyện vặt. Việc nghĩa địa tưởng tầy đình mà được dọn dẹp tắp lự, đẹp đẽ cả trên lẫn dưới với tốc độ khó tin. Người ngoài cuộc nếu thoáng qua đều thấy thập cẩm mọi việc qua tay ông Mạnh đều trơn tru, dễ ợt. Nhưng với bà con nông dân xử lí đâu có mau xuôi chiều êm thấm, mọi chuyện thường là nan giải. Chung quy cũng bởi sự ràng buộc lưu cữu của tình làng nghĩa xóm. Nó mâu thuẫn với lợi ích của người cầm quyền. Nói ai, chứ ngay cái chú em rể của ông Mạnh cũng từng làm ầm lên mấy lần với anh vợ, chỉ vì diện tích tiêu chuẩn bị phân vào khu úng thủy.

Tình huống ấy, ông Mạnh phải dùng ngón bài “dàn xếp nội bộ”. Vợ ông đã rỉ tai khuyên bảo cô em chồng “Phải giữ sĩ diện và uy tín cho anh cô chứ! Và…như thế… cứ như thế nhé.”. Chị dâu còn chu đáo dúi vào túi cô em chồng một xấp pô-li-me xanh… Chỉ vài hôm sau đã thấy cô rước được thầy phù thủy tận đẩu tận đâu về làm lễ cúng vái Địa Tạng, Thổ Thần.

*

Cha phù thủy có độ tuổi ước chừng “Ngũ thập tri thiên mệnh” là cùng, nhưng dáng dấp thì già dặn bởi cái khuôn mặt phừng phừng như nghiện ma men mãn tính có chòm râu dê xơ nhọn đính vào. Khối ngực bự, bụng tròn và cái đầu búi tó của thầy được sắp đặt hợp lý sau bộ trang phục khăn xếp áo the chuyên nghiệp. Tất cả đã tôn thêm phần trịnh trọng huyền bí. Khoanh chân bằng tọa trên chiếc chiếu hoa trải cạnh bờ nước, hai tay nhịp nhàng thỉnh chuông gõ mõ râm ran, giọng thầy khê khan ê a toàn lời cổ tự. Thế mà mọi thao tác của thầy được chứng kiến kĩ càng từ đầu đến cuối của bao kẻ lớn bé, già trẻ hiếu kì.

Kết thúc chầu khấn vái, thầy đốt một bó hương sào khá to. Giữa khối lửa bùng bùng và mịt mùng khói tỏa, tay thầy ngoáy tít, quay cuồng. Chốc chốc vị thánh sống còn hú đến rợn óc, lạnh người. Có lẽ cả tà ma, quỷ quái cũng kinh hoàng, huống chi người trần mắt thịt. Thầy bỗng vung tay. Bao nhiêu là hương từ đó tóe ra như những mũi tên đỏ lửa. Chúng lả tả rơi, xèo xèo, rớt khói trên mặt nước đọng tù. Đúng thời khắc chạm đỉnh cao trào, thầy bất ngờ cao giọng:

– Tín chủ ?!

Sau tiếng “dạ” hơi dài, em rể ông Mạnh giơ hai lòng tay, run run đỡ lấy cái đĩa đặt sẵn mấy mẩu giấy điều in hình bát quát và những chữ nhì nhoằng như lũ giun con. Vẫn nguyên điệu trầm trọng, giọng đầy quyền uy, Thánh phán :

- Cho người yểm bùa xuống dưới năm tấc đất ở bốn góc ruộng kia!

Các công đoạn lễ lạt hết sức kì khu hoàn tất. Thầy cúng moi ra từ túi vải nâu một con dao sáng quắc. Nhắm mắt, đưa tay thầy ngắt ngẫu nhiên một quả đã đỏ trôn từ một chẽ cau cúng. Lưỡi dao chuyên dụng chừng sắc như nước nên vừa đặt vào, thầy mới ấn nhẹ, trái cau già đã hé mở làm đôi. Em rể ông Mạnh phải vái bát hương ba vái, rồi mới được phép dùng tay trái lật ngửa mặt quả cau dâng lên gần sát mắt thầy. Vừa liếc qua thầy đã ha hả cả cười :

- Tốt phúc ! Tốt phúc !

Móng tay cái nhọn hoắt của thầy chỉ vào những đường vân đỏ, vân trắng xen nhau như bản đồ trên bề mặt bầu dục ngả thẫm của nhân cau. Thầy cao giọng thuyết minh hướng đi của mạch nước ngầm. Xong việc, thầy ngửng lên chuyển cái nhìn mê dụ của mình tới bao ánh mắt của những người hâm mộ vây quanh, rồi mới chậm rãi khoát tay về phía chu biên :

- Ai có thể ngờ khu đất ngoài kia lại nằm trên long mạch!? Còn khu vực tù đọng trong này thì chỉ Thánh mới biết là chốn Âm thịnh an bình. Đôi mắt em rể ông Mạnh sáng lên. Nhìn trực diện vào đáy mắt thí chủ, thầy cúng rủ rỉ, chân tình:

- Bất quá chỉ tốn độ hai, ba triệu bạc thuê thuyền bơm cát vào đây là cùng. Khi mặt bằng hoàn tất, thì vô giá. Nhưng cái được lớn nhất, thầy nói để anh biết bụng: An tâm hoàn toàn. Tránh được tất cả hiểm họa ở cõi trần cho mọi đời sau…

Ôi!Trong rủi lại có may chăng…? Lợi ích bản thân ông Mạnh không những chẳng hề bị suy suyển, mà nơi toạ vị của ông qua lần thử thách này càng trở nên vững chãi. Bàn thạch còn thua. Thử hỏi mấy ai giàu năng lực bằng ông? Với chiều dày kinh nghiệm ông còn biết tỏng, người đời thắc mắc mãi cũng mỏi mồm, đến cái lúc sẽ phải chép miệng. Và, cuối cùng là tỏ vẻ hỉ hả thể hiện tư thế vị tha. ở phố ở phường lạ lẫm thì ông đành chịu chào thua, chứ thôn quê, ai thấu bằng ông? Mọi chuyện bao giờ chả trôi theo con ngòi cạn nước, trước làng.

*

Điếu thuốc đã ngún hết. Bác sĩ vất mạnh cái đầu lọc vào thùng rác cạnh tường rồi tất tả vào phòng. Vợ ông Mạnh cũng buồn bã trở lại ngồi xuống chiếc ghế nhựa kê ở hành lang. Chiều qua, gia đình hai bệnh nhân nặng đã viết giấy cam đoan xin chuyển về nhà chuẩn bị hậu sự. Còn ba bệnh nhân, hai nam một nữ khá hơn, đã được chuyển xuống khoa điều trị lúc cuối ngày. Hiện tại trong buồng cấp cứu còn duy nhất một người, chính là ông Mạnh chồng bà. Giờ này con bà chưa lên thay ca, chắc chúng ngủ nướng, nên bà đành ngồi nhịn đói, bó gối một mình.

Lọt thỏm giữa bốn phía tường trắng toát một mầu cộng với sự im lặng quá đáng, nên gai gợn rợn người. Bà rân rấn nước mắt vì thấy thăm thẳm, cô đơn. Từ trước đến nay bà chưa hề nghĩ đến cơ sự này. Nhưng đâu phải bà không biết lo xa. Đã có đêm bà từng gàn chồng mình đấy chứ. Có tuổi rồi “vác tù và hàng tổng” mãi làm gì cho mệt. Con cái đề huề, có nghề có nghiệp ở các cửa thơm. Vợ chồng già cũng có nhà cao cửa rộng, có của ăn của để. Cần gì nữa. Nghỉ ngơi, sao cho thoải mái vô tư là chủ đích cuối đời. Quan tâm đến sức khỏe là chính. Nếu ông cần tiêu, cần đánh phỏm, cần giao lưu đây đó… thì cái lương bệnh binh và cái suất ưu đãi chất độc da cam… cứ dắt tất vào túi. Đã có nhà nước lo. Riêng lãi suất tiết kiệm nhà mình tháng tháng thừa tiêu, kể cả phải “phong bì, phong bao” cho chỗ khóc, chỗ cười. Nhưng ông “Khốt” rất cương quyết: “Còn sức còn gánh vác! Nhàn cư,  buồn như con mò bò rốn, ai mà chịu được. Mình chức tước không to, nhưng các cụ nói rồi đầu gà còn hơn đuôi voi. Mà bà trông đấy, gà trống mào đỏ cờ có rực rỡ không? Cổ vươn lên có hùng dũng, có khí thế không? Tiếng gáy sớm trưa dõng dạc cất lên vang lừng cả xóm. Đồng loại phải nể phục chứ. Còn ăn uống, gà đực nào có phải vất vả bới nhặt gì cho cam. Chỉ còn mỗi cái việc tinh ý mổ lấy hạt mẩy, hạt thơm rồi ngửa cổ nuốt cho nhanh…và ngày ngày phát huy bản năng duy trì nòi giống…Trực quan rất chi là sinh động! Đấy, không có lợi lộc thì đứa chó nào nó lo lót làm quan! Độc chỉ lo cái chuyện thế thủ… Đúng là đàn bà…đái không qua nổi ngọn cỏ!”. Ông hậm hực rồi quay ngoắt cái lưng còm lại phía bà, cho nên bây giờ mới đến cái nông nỗi này!

Cổ nghèn nghẹn chỉ chực nấc lên, đang lúc bà vợ ông Mạnh muốn òa khóc cho lòng vợi đi… thì có ông  Phó Giáo sư bác sĩ  tóc hoa râm đi trước, kéo theo sau chừng chục sinh viên cùng bước vào phòng. Bà đã quen, hàng ngày đúng giờ này là giờ đi buồng. Cửa phòng cấp cứu đã khép lại, nhưng bên ngoài vợ ông Mạnh vẫn nghe khá rõ:

…“Căn cứ vào bệnh án, các em thấy bệnh nhân Lưu Văn Mạnh mất tự chủ rất đột ngột. Điều ấy nhắc ta cần tìm hoàn cảnh bệnh sinh. Rất có thể xảy ra sau một sang chấn tinh thần hay một chấn thương tâm lý (Stress) nghiêm trọng. Cảm giác ca này có vẻ nặng. Song, tất cả chức năng sinh lý, sinh hóa qua xét nghiệm cho thấy các chỉ số vẫn bình thường. Mọi phản xạ thần kinh cơ không hề mất. Chỉ có tri giác lâm vào trạng thái mê sâu, hẳn do não bị ức chế khá mạnh. Các em trông kìa, mi mắt bệnh nhân tại sao cứ nhấp nháy, nhấp nháy thế kia…? Dấu hiệu quý đấy nhé. Nhớ lấy! Với triệu chứng đặc trưng này, bác sĩ dù mới ra trường cũng phải chẩn đoán ngay được là bệnh: Hysterie (*). Tiên lượng thường lành tính. Ngày mai tôi sẽ lên lớp kĩ lưỡng cho các em về vấn đề này”.

“It-tê-ri”? Bệnh gì lạ vậy? Vợ ông Mạnh hoang mang. Rồi đây không biết gia đình bà sẽ tiếp tục xoay xở ra sao ?

*

- Định chuồn, định trốn hả? Chạy đằng giời! Thằng này nói cho mà biết nhá. Lão Mạnh dù có đi ngủ với giun vẫn có đứa bật nắp quan tài tóm cổ lôi lên tức khắc! “Dân xã hội” nó ngán gì xác thối! Hiểu chưa? Làm ăn bất nhất, nếu không muốn nhìn thấy mặt nhau nữa thì bảo!

Tiếng nói riết róng, đầy hăm dọa pha lẫn mùi rượu - đó là giọng lão Phất. Một tay “anh chị” có tiếng, lâu nay từng làm ăn với chồng bà. Hình như chỉ chờ thầy trò ông Phó Giáo sư ra khỏi buồng cấp cứu là hắn ta xông xả vào đây. Bất ngờ, nhưng vợ ông Mạnh vẫn trấn tĩnh được và nhỏ nhẹ :

- Ông nói gì tôi không hiểu. Chỗ anh em với nhau. Ông cứ bình tĩnh nói cho tôi biết. Nhà tôi đang ốm nặng ông ạ.

- Vờ vịt! 5 cây vàng của người ta chứ có phải đậu phụ đâu. Bên B đặt cọc, Mạnh cầm ráo. Giấy trắng mực đen hợp đồng đã cam kết hẳn hoi. Sau nghiệm thu, số vàng giao tiếp quy ra đúng bằng tuổi của cây bàng!

- Làm gì mà gỗ bàng đắt như gỗ sưa vậy?

- Mua về có ngu mới thái ra để làm thớt nhá! Còn mấy cây gỗ sưa của thôn ấy à? “Nhóm lợi ích” của Mạnh xập xí xập ngầu, thăn thiến… đã đáng đéo gì! Xách dép cho cây bàng cổ không xong. Hợp sở thích, đúng với tính cách dị dạng ham chơi ngông thì vô giá. Đắt cắt cổ cũng xơi! Đại gia nó đang rất sướng một tổ hợp tượng Thần Tài trên gỗ nguyên khối. Tác phẩm ấy nếu như vượt biên trót lọt thì chỉ có mà thiếu chỗ chứa tiền.

Lão Phất gại giọng rồi nhổ đánh toẹt một bãi nước bọt xuống nền gạch hoa. Thọc tay vào túi, lão moi ra hai tấm ảnh mầu:

- Đây, cây bàng Mạnh chụp. Còn đây, cây Thần Tài. Nhìn kĩ đi!

Vợ ông Mạnh hoa cả mắt. Nào là ông đứng, ông ngồi, ông gùi, ông gánh…cùng bao vàng nén, vàng khiêng, vàng khối… la liệt.

- Bản vẽ liên hoàn cầu kỳ thế này phải thuê nghệ nhân nổi tiếng thiết kế, tốn kém đến hàng mấy chục triệu đấy. Tin chưa?

- Ông nói thế thì tôi biết thế. Quả thực tôi không thấy vàng bạc gì cả.

Lão Phất nói to như quát :

- Nói láo! Nốc căng bụng ở cửa hàng Chiều Tím đêm ấy, lão Mạnh hô hố cười, rành rọt: em sẽ bàn giao tất cả số này cho “con ngan” nhà em… Còn gì? Lại còn thì thào vào lỗ tai thằng Phất này “à, em sẽ bớt lại 1 chỉ, ghi sẵn vào di chúc, dặn lũ con: Khi bố hai năm mươi…thì yểm vào mồm cùng với vốc gạo trộn muối hạt để lấy phúc mai sau”. Nuốt lời được… à…?. Giọng Phất kéo dài ra.

- Có quỷ thần hai vai làm chứng, có bóng điện bệnh viện tỉnh chứng giám. Tôi chưa hề trông thấy một vẩy vàng nào từ cái phi vụ này của các ông. Nếu sai tôi chết không kịp ngáp.

- Quá đáng! Lưu manh quá đáng! Thằng “đĩ đực” nó dắt hết vàng vào quần lót con “phò” cạnh cầu vượt mất rồi!... Đúng con mẹ nó rồi!

Tay lão Phất vung ngang, đấm gió. Giọng vẫn thẳng căng :

- Kệ xác! Danh chính ngôn thuận bà là vợ. Lão Mạnh nằm đấy, bà phải đứng ra giải quyết sòng phằng cả gốc lẫn phạt!

Vợ ông Mạnh bật khóc rưng rức. Bà khóc không phải vì nợ bạc, nợ vàng. Mà tim bà như bị cứa, bị cắt… khi cái dáng õng ẹo của con ca-ve môi son má phấn đội lốt tẩm quất lại mồn một hiện lên… Lão Phất tức tối, hồng hộc đi ra, nhưng vừa đến cửa xếp hành lang, hắn quay ngay lại,  dứ dứ nắm đấm, oang oang :

- Đúng ba hôm nữa sẽ lệnh cho bọn đàn em đến nhà bà lần chót. Lão Mạnh không lạ gì tính cái thằng Phất này… Nó chưa bao giờ điệp khúc lần hai! Rõ chưa?

Vợ ông Mạnh nào nghe thấy câu nạt nộ cuối cùng của lão Phất. Cơn bốc hỏa ù ù dâng lên, phút chốc nén căng trong khoang ngực, rồi bừng bừng trào lên cổ, lên đầu…làm mặt bà phù ứ, ám màu gấc chín. Hai hàm răng bà nghiến kèn kẹt. Một câu nói bật ra từ cửa họng “Tổ sư con Điêu Thuyền! Bà sẽ dốc ngược, xé đôi xác con đĩ ra cho mà coi !”.

Đôi lông mày xếch dựng lên, hàm bạnh ra, mặt hầm hầm sát khí, vợ ông Mạnh lao ra chỗ gửi xe máy. Nhiều người cùng nhìn thấy mụ ta rú ga phóng như điên về phía cầu vượt ở đường bao…

 


 

(*) Bệnh Hysterie: Là bệnh loạn thần tâm căn, bệnh nhân rất dễ tự ám thị và bị ám thị ly kỳ hóa hiện tượng, kịch tính hóa, để mọi người chú ý.

Truyện ngắn: Nguyễn Thanh Tuyên


 
 

Tạp chí Cửa Biển số 187 (10/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)