Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 21 khách Trực tuyến
Chú giao liên của mẹ

Truyện ngắn: Phạm Thùy Linh

Dãy nhà tập thể nằm sát doanh trại quân đội, ngăn cách bởi một bức tường và mấy luống đất. Mẹ Tuyên trồng rau trên mấy luống đất ấy. Ngày ngày, mẹ gánh nước tưới rau, làm cỏ, tỉa lá sâu. Mẹ chăm rau như người ta chăm cây cảnh trong những khu vườn bon-sai mà thỉnh thoảng Tuyên vẫn được mẹ chở qua. Mấy vườn bon-sai nằm ở gần ngã tư, lối rẽ ra đường lớn dẫn vào nội thành sầm uất.

Gian nhà của hai mẹ con Tuyên ở gian thứ 4 trong dãy nhà 10 gian. Diện tích chưa đầy 40m2. Mẹ ngăn một tấm ri-đô tạo không gian phòng khách. Phía trong là nơi mẹ và Tuyên ngủ. Mẹ kê riêng cho Tuyên một chiếc giường sắt bố xin của đơn vị trong đợt bổ sung quân tư trang mới. Tuyên thích mê chiếc giường sắt ấy. Nước sơn tuy không còn mượt mà, sáng sủa, đôi chỗ hoen gỉ, nhưng đó là một chiếc giường bộ đội đích thực. Nằm trên giường, Tuyên có cảm giác đã trở thành một chú bộ đội, như bố của Tuyên. Sát cửa sổ từ phòng khách nhìn ra hiên trước là bàn học của Tuyên. Bố đóng cho Tuyên cái giá sách treo trên tường. Ngoài sách, vở, đồ dùng học tập, giá sách cũng là nơi Tuyên để mấy bức thư bố gửi. Bố và Tuyên vẫn giữ thói quen viết thư tay cho nhau. Tuyên kể bố nghe chuyện học tập trên lớp, chuyện được chọn tham gia đội tuyển học sinh giỏi môn Toán. Rồi chuyện luống cải của mẹ bị lụi, phải nhổ hết đi trồng luống mới. Con mèo nhà bác Toàn hàng xóm đi đâu mấy ngày chưa về. Cả chuyện bạn Minh ở lớp bị cô giáo phạt viết kiểm điểm vì quên làm bài tập về nhà… Gi gỉ gì gi, cái gì Tuyên cũng kể với bố.

Thường thì mỗi tháng Tuyên viết một lá thư. Cũng có khi đột xuất, có nhiều việc để kể thì tháng Tuyên viết 2 lá. Mà lần nào bố cũng hồi âm. Bố viết thư bằng bút bi xanh, đút trong phong bì màu trắng. Thư bố có mùi nước biển, thỉnh thoảng Tuyên còn cảm thấy tay mình dính dính hơi muối từ nơi bố đóng quân. Không biết nơi ấy ở đâu, chỉ biết là xa lắm. Mẹ bảo thế. Xung quanh bố là gió, cát và sóng biển. Tuyên không biết địa chỉ của bố, viết thư xong toàn mẹ gửi. Có lần, bố còn ép trong thư gửi về cho Tuyên một bông hoa muống biển. Bố tả hoa màu tím xanh. Mà khi đến tay Tuyên hoa đã héo, chuyển sang quắt queo màu vàng cháy. Lá thư gửi bố sau bức thư ấy, Tuyên trêu, “Con thấy hoa muống bố gửi về đâu phải màu tím xanh…”. Thư gửi đi, Tuyên mường tượng thấy bố cười. Có tiếng sóng dội vào bờ nơi bố ngồi đọc thư Tuyên.

Lần gần nhất bố về phép cách đây cũng khá lâu rồi, Tuyên không nhớ là khi nào. Cũng phải cách đây cả năm. Đợt ấy, bố và Tuyên cùng nhau quét vôi ve gian nhà nhỏ ấm cúng. Mẹ Tuyên nấu món chuối xáo măng đậu, món mà bố rất thích. Tuyên vẫn nhớ bố hì hụp xuýt xòa ăn món chuối xáo, trời mùa đông mà bố toát cả mồ hôi. Mẹ cười, mắng yêu: “Gớm chưa? Làm như chết đói đến nơi!”. Bố chỉ cười, rồi tiếp tục ăn. Tuyên cảm giác như lâu lắm bố chưa được bữa chuối xáo nào ngon đến thế. Hoặc có thể, bố thích món chuối xáo mẹ làm đến độ, ăn phải hít hà, mồ hôi mồ kê toát ra mới thỏa bao lâu chưa được mẹ nấu cho ăn. Mà bố cũng toàn ở xa, sao mẹ có thể nấu cho bố ăn được.

- Tuyên! Có thư của bố!

Đang mơ màng bên bàn học nơi cửa sổ nhìn ra ngoài hiên trước, Tuyên giật mình khi bác đưa thư gọi. Bác đã quen với việc chuyển thư đều đặn cho Tuyên mỗi tháng. Cứ sau khoảng một tuần đến chục ngày nhận được thư Tuyên là bố trả lời. Có lúc, thấy Tuyên ngóng thư bố, rồi mải mê bên tờ giấy viết thư, mẹ cười: “Bố con cứ như tình nhân. Viết thư tay còn đều hơn hồi bố cưa cẩm mẹ đấy!”. Chuyện này bố cũng kể Tuyên nghe rồi. Bố bảo ngày trước bố yêu mẹ. Mà viết thư mãi mẹ không nhận lời. Bố đóng quân ở gần làng mẹ ở. Viết thư ngỏ lời mà mẹ không thèm hồi âm. Bố viết được 2 lá thư. Thấy mẹ kiêu, bố tranh thủ lúc nghỉ ngơi và lao động giúp dân lại ra trồng cây si bên đường mẹ đi cấy về. Bố bảo, “đẹp trai không bằng chai mặt”. Mẹ không thích thư từ mà phải “tấn công” trực diện mẹ mới xuôi. Sau mấy tháng như thế, mẹ đồng ý yêu bố. Và lúc bấy giờ, mẹ mới hồi âm thư của bố. Bén duyên thì bố chuyển đơn vị, cách xa nơi mẹ ở. Chính là đơn vị sát nhà Tuyên ở bây giờ. Được gần hai năm yêu nhau thì bố Tuyên bàn với mẹ tổ chức đám cưới. “Giang sơn phải về một mối” – bố bảo vậy. Mẹ Tuyên nghe hợp lý, đồng ý ngay.

Đến giờ, gia đình Tuyên ở khu tập thể ấy cũng được hơn chục năm rồi. Tuyên 10 tuổi. Đơn vị phân nhà cho bố mẹ ngay khi bố báo cáo tổ chức đám cưới. Hơn 1 năm sau thì mẹ có Tuyên. Đến giờ học lớp 5 mà số lần gặp bố chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mấy lần bố về phép toàn tranh thủ vài ngày. Tuyên chưa kịp bén hơi thì bố lại lên đường. Lần nào bố cũng đi lúc Tuyên đến lớp, nên không khi nào Tuyên chào tạm biệt bố được. Thế nên, bố và Tuyên chỉ có thể liên lạc thường xuyên bằng thư. Mà không viết thư cho bố, Tuyên cũng không biết nói chuyện với ai. Có những câu chuyện không thể tâm sự với mẹ được. “Chuyện đàn ông với nhau mà!” – bố bảo vậy. Tuyên bật cười khi nhớ đến câu nói ấy của bố.

Thư của bố lần này ngắn lắm. Bố bảo, bố nhận nhiệm vụ mới ở một đơn vị khác, xa hơn. Và điều kiện viết thư, gửi thư cũng khó hơn. Vì vậy, sau bức thư viết tay này, bố khó có thể viết thư gửi Tuyên được. Nên bố sẽ đánh máy chữ. Vì ở đơn vị chỗ bố nhận nhiệm vụ mới có một chiếc máy chữ rất oách. Bố gửi kèm theo lá thư tay một đoạn đánh máy chữ trên giấy pơ-luya khá đẹp. Giấy trong trong, sờ trơn tuột. Bố bảo loại giấy này viết tay khó lắm nên cứ dùng máy chữ đánh luôn. Thư sau, bố sẽ đánh máy chữ gửi cho Tuyên.

Gấp lá thư của bố lại, đút vào hộp đựng thư, Tuyên cứ cảm thấy hồi hộp. Thư sau sẽ là một kiểu thư khác của bố đấy. Không biết bố sẽ kể chuyện gì. Chắc là kể đơn vị mới, công việc mới, những đồng đội mới của bố. Tuyên hồi hộp đến mức cứ nhấp nhổm đi ra đi vào. Phải 2-3 tuần nữa mới lại nhận được thư của bố. Mấy lần Tuyên định tâm sự với mẹ cảm giác hồi hộp này, nhưng nghĩ thế nào lại thôi. Kiểu gì mà bố chẳng nói chuyện với mẹ rồi. Bố phải báo cáo với mẹ chứ. Vì có lần bố bảo, bố còn “sợ” uy của mẹ hơn cả thủ trưởng chính thức nữa. Bố sợ nhất là mẹ giận. Hôm nào mẹ không nói gì thì bố ăn không ngon, ngủ không yên. Thế nên bố mới đọc câu thơ: “Ra đường sợ nhất công nông/ Về nhà sợ nhất mẹ Tuyên không nói gì”. Nghe thơ bố, Tuyên cười khanh khách. Mẹ thì lườm, mắng bố “Lấy thơ người khác chỉnh sửa không xin phép. Thật chẳng ra làm sao…”. Bố cười khà khà. Thế là chiến tranh tan. Bố mẹ lại làm hòa. Bữa cơm gia đình lại vui như Tết.

Nhưng đấy là lâu rồi. Dễ đến cả năm nay bố chưa về phép. Tuyên hỏi trong thư, bố tránh không trả lời. Tuyên hỏi mẹ thì mẹ nói công việc của bố đợt này không thể về phép được. Để xem Tết nhất thế nào. Nếu nhiệm vụ cơ bản hoàn thành, có người hỗ trợ, có thể bố sẽ về cùng mẹ và Tuyên đón Tết.

*

Thế mà gió Đông đã thổi những hơi ấm nồng tràn qua khu vườn nho nhỏ mẹ Tuyên trồng trước cửa. Khu vườn ấy bố tạo ra từ những hộp xốp đựng rau củ quả mẹ xin ở chợ về. Có rau cải, rau mồng tơi, có rau thơm các loại. Và có cả những khóm hoa tóc tiên, hoa bướm xinh xinh đủ màu nữa.

Cạnh khu vườn ấy là chậu quất mẹ giữ lại chăm từ Tết trước. Lá xanh mượt mà. Xen trong kẽ lá bắt đầu có những nụ hoa trắng muốt xinh xinh. Có chỗ hoa đã đơm quả, bé xíu xiu bằng đầu tăm, rồi lớn dần bằng đầu đũa. Mẹ chăm cây quất ấy lắm. Mẹ nói cây này chính tay bố bứng từ vườn ông nội mang về đón Tết. Nên mẹ mới giữ để chơi luôn Tết này. Tiết kiệm được một khoản mua cây cảnh. Mà ý nghĩa hơn, lại là cây quất của vườn nhà ông nội Tuyên.

Ông nội Tuyên mất hồi giữa năm vì một cơn tai biến. Bố Tuyên đang làm nhiệm vụ ở xa không thể về được. Mẹ lo mọi việc chu toàn. Rồi mẹ nhắc Tuyên viết thư cho bố. Mẹ nói, không thể gọi điện cho bố được nên chỉ nhờ cánh thư của Tuyên thôi. Tuyên kể bố nghe về ông nội, về những cảm xúc của Tuyên trong đám ma ông. Tuyên khóc nức nở vì thương bố không được về chia tay ông lần cuối. Tuyên nói, bố đừng lo. Tuyên đã thay bố chia tay ông rồi. Hẳn là nơi chín suối, ông có thể mỉm cười. Và ông cũng sẽ không trách bố Tuyên đâu vì bố đang làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biển đảo của Tổ quốc.

Đọc thư Tuyên, mẹ khóc. Mẹ ôm Tuyên vào lòng. Những dòng chữ non nớt màu mực tím của Tuyên thấm nước mắt mẹ nhòe đi. Mẹ cảm ơn Tuyên vì đã hiểu bố, thương ông. Mẹ bảo, Tuyên đúng là chú giao liên của mẹ. Từ giờ, mẹ muốn nói gì với bố, có thể nhờ Tuyên viết thư được rồi.

*

Chẵn 10 lá thư gửi cho Tuyên sau khi bố về đơn vị mới nhận nhiệm vụ được đánh máy chữ. Đúng là một kiểu thư khác thật. Các con chữ y hệt nhau. Đều chằn chặn. Nổi bật trên nền giấy pơ-luya láng bóng. Nhưng cũng từ hôm bố viết thư bằng máy chữ, thư nào cũng ngắn. Ngắn hệt như bức thư tay cuối cùng bố gửi cho Tuyên. Tuyên đọc đi đọc lại nhiều lần, cảm giác thư nào cũng giống nhau. Một giọng kể đều đều như thế. Mẹ hỏi gì, bố trả lời nấy. Tuyên hỏi gì, bố trả lời vậy. Không có mấy chuyện kể như những bức thư bố viết trước đây. Tuyên thấy nóng ruột. Có gì đó khang khác. Không biết mẹ có nhận ra điều đó không. Vì từ ngày làm giao liên của mẹ, Tuyên vẫn đưa thư để mẹ đọc cùng.

Một đêm, Tuyên giật mình thức giấc. Thấy ngọn đèn bên bàn học sáng. Mẹ ngồi đọc một tờ giấy gì đó, mắt mẹ đỏ hoe. Chốc chốc lại thấy mẹ lấy khăn tay chấm nước mắt. Tuyên tuột khỏi giường, lại gần, ôm lấy vai mẹ. Mẹ nức nở gục đầu xuống mặt bàn.Vai mẹ rung lên. Tuyên bối rối không biết phải làm sao. Chỉ đứng đó, ôm lấy bờ vai của mẹ, trong lòng dâng lên một dự cảm khó nói thành lời. Tuyên thấy bóng mình in trên tường chợt lớn hơn tuổi thực của cậu bé đang học lớp 5. Bố đi công tác xa, Tuyên không chỉ là một cậu bé tiểu học, em còn gánh vác thay bố một số công việc gia đình. Và giờ đây, Tuyên linh cảm có sự chẳng lành. Điều đó liên quan đến bố chăng?

*

Sáng hôm sau, mẹ thu xếp công việc, đến trường đón Tuyên theo xe của đơn vị bố. Hai mẹ con được đưa tới bệnh viện Quân y cách nhà gần 20km. Trên xe, qua câu chuyện vội vàng, nóng ruột của mẹ và đồng đội của bố, Tuyên đoán được bố đang nằm bệnh viện, tình trạng nguy kịch. Tim Tuyên đập nhanh hơn. Mồ hôi xâm xấp tay. Bất giác, Tuyên nắm chặt tay mẹ. Mẹ nhìn Tuyên, chớp mắt. Đôi giọt nước mắt lăn xuống đôi má sạm vì thức khuya của mẹ.

Bố Tuyên nằm trên giường. Xung quanh là những đồng đội của bố. Mắt bố thiêm thiếp khép. Hơi thở khó nhọc. Trên tấm chăn đắp ngực loang vết máu. Mẹ Tuyên lao tới ôm lấy bố, gục đầu khóc ngất. Tất cả những người lính mặc cùng màu quân phục với bố quay lại nhìn Tuyên đang chậm chậm bước đến gần giường bố nằm, mặt em nghiêm nghị, ánh nhìn rắn rỏi. Tuyên đứng bên giường, ngắm như muốn ghi lại hình ảnh khuôn mặt sạm nắng gió biển khơi. Tuyên rút từ trong túi áo ngực ra một bức thư mới viết được gấp làm tư, đặt lên ngực bố, khẽ khàng: “Bố! Thư con vừa viết hôm qua. Mực còn chưa kịp khô. Bố vẫn chưa kịp đọc. Mẹ nhắn nhủ nhiều điều lắm. Bố phải tỉnh lại để còn viết thư cho con và mẹ nữa. Nếu không, nhiệm vụ giao liên của con không thể hoàn thành!”.

Mí mắt bố rung rung. Giọt nước đùng đục từ khóe mắt lăn xuống mang tai bố. Tuyên lấy tay chặn lại. Rồi chớp mắt, tiếng máy móc quanh bố kêu đều đề. Tiếng y tá, bác sĩ hốt hoảng. Tiếng mẹ khóc ngất gọi bố. Tiếng các đồng đội của bố hối hả cùng tham gia công việc cấp cứu với bác sĩ trực.

Tuyên thấy mình được nhấc bổng lên và đưa ra ngoài phòng cấp cứu. Đôi bàn tay rắn rỏi đặt Tuyên xuống chiếc ghế ngoài sảnh chờ, rồi chú bộ đội hải quân mặc áo xanh kẻ cổ áo màu trắng ngồi trước mặt nắm vai Tuyên chậm rãi: “Bố nhờ chú chuyển cho Tuyên cái này. Bố viết trước khi vào ca trực!”.

Tuyên run run nhận tờ giấy pơ-luya gấp gọn gàng từ tay chú hải quân, em mở ra. Thư của bố. Thư này dài hơn những lá thư được đánh máy. Và đặc biệt hơn, bố viết tay bằng bút bi. Nét chữ bố run run. Đôi chỗ chữ mất nét vì sự trơn láng của giấy. Bố dặn dò Tuyên chăm lo cho mẹ. Bố khen Tuyên là một chú giao liên tuyệt vời. Và sau này, Tuyên sẽ là một người lính kiên cường, một công dân vững vàng, rắn rỏi.

Tuyên òa khóc. ấp lá thư vào ngực mình. Tuyên biết, bố chưa bao giờ đánh máy chữ gửi thư cho Tuyên và mẹ. Nếu có thể viết, bố chỉ viết tay. 10 lá thư mà Tuyên và mẹ nhận từ đó đến nay đều do đồng đội của bố viết. Vì bố nhận nhiệm vụ đặc biệt, không thể có mặt thường xuyên tại đơn vị. Đồng đội đã thay bố hồi âm, trả lời những câu hỏi của mẹ và Tuyên. Và đó cũng là những người giúp Tuyên hoàn thành sứ mệnh giao liên của mình.

*

Tết ấy, chậu quất nhà Tuyên sai quả lắm. Có đủ quả xanh, quả vàng, hoa và lộc non mơn mởn. Khách đến nhà tấm tắc khen, đúng là cây quất quý, có đủ tứ quý trên một chậu cây. Tuyên mang những lá thư bố gửi khi còn ở đơn vị đính vào cây quất. Mẹ ôm Tuyên cười. Nước mắt lại rưng rưng. Cơn gió Đông nồng ấm len vào nhà, quẩn quanh chậu quất, thổi khẽ 3 nén hương thơm mẹ vừa thắp lên ban thờ gia tiên. Trên ấy có thêm 2 tấm ảnh. Một của ông nội Tuyên. Và tấm ảnh kia là nụ cười hiền của bố dưới chiếc mũ sĩ quan hải quân lấp lánh sao vàng./.

 

Trại sáng tác Móng Cái 2016

P.T.L

 
 

Tạp chí Cửa Biển số 187 (10/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)