Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 28 khách Trực tuyến
Bạn thân yêu

Tác giả Nguyễn Hoàng còn rất trẻ 20 tuổi, đang học đại học năm thứ 2. Mới viết mà văn phong khá chững chạc, tuy có vẻ hơi già dặn trước tuổi nhưng Nguyễn Hoàng không sa vào lối mòn kể chuyện, cũng không ồn ào phá cách. Giọng văn của Nguyễn Hoàng điềm tĩnh, giàu suy tư như người từng trải. ắt hẳn đó là do chịu đọc và biết cách quan sát cuộc sống.

Cửa Biển trân trọng giới thiệu tác phẩm mới của một người viết văn trẻ Hải Phòng.

Anh ngồi đợi cô ở góc quen của hai người. Công viên chiều nay vắng tanh, nắng hơi lạnh, gió lững thững du ngoạn qua bầu không khí hoang hoải. Điện thoại hiển thị 4 giờ 10 phút, anh đến sớm gần tiếng đồng hồ. Hôm nay, anh thấy hồi hộp hơn mọi ngày. Vì anh sắp đưa ra một quyết định quan trọng.

Cô là bạn anh, bạn thân. Nhưng từ lần gặp đầu tiên, tình cảm anh âm thầm dành cho cô đã vượt xa thái độ và quan tâm đối với một người bạn thông thường.

Anh là dân lập trình, cô là nhà văn trẻ mới nổi. Không quá ham mê đọc sách, viết lách, cũng chẳng thể hiện là một người có suy cảm lắng đọng, con người anh là một chỉnh thể phức tạp mà đơn giản, cấu thành bởi đơn thuần nguyên tắc và phương pháp. Hai con người này sẽ vĩnh viễn nằm trên hai mặt phẳng biệt lập, nếu không có sự tình cờ gõ cửa của duyên phận. Duyên phận tình cờ đến, cũng nhờ tác động cố ý của một chuỗi những tình cờ. X -Người bạn học trên anh một khóa, hay tư vấn cho anh về các vấn đề chuyên ngành, lại “tình cờ” là một kẻ nghiện sách. X hay đến dự các buổi đàm luận về sách, giới thiệu sách, và “tình cờ” gặp cô ở một sự kiện như vậy. Cô “tình cờ” là bạn thân của em gái X, và cuốn sách đang được người ta đề xướng trong hàng top ăn khách của năm là tác phẩm nghiêm túc đầu tay của cô được công bố rộng rãi.  X mua sách của cô, như một cách ủng hộ tác giả, và “tình cờ” giới thiệu cho anh tiện bên bàn cà phê chuyện gẫu. Anh “tình cờ” phát tiết tính tò mò, mượn bạn về đọc cuốn sách một mạch rồi tấm tắc khen mãi. Mấy tuần sau đó, X rủ anh đi cà phê, “tình cờ” có mặt cô ở đó, đi cùng với em gái X.  Từ đây, là kết thúc của “tình cờ”, anh bắt đầu chủ động hướng đến cô, kéo thế giới của hai người sát lại.

Anh đã thành công, với yêu cầu rút ngắn khoảng cách tình cảm của hai người. Nhưng chỉ rút ngắn được, chứ không thể hòa nhập được. Cô luôn có cách để giữ khoảng cách với anh, duy trì mối quan hệ ở mức bè bạn. Nỗ lực tốt nhất của anh, là giữ cho nó không phai bớt đi, yên ổn ở ranh giới bạn thân.

Cô nhỏ bé, đã đủ tuổi thành gia lập thất nhưng vẫn cứ lông bông sớm hôm, tính khí như đứa trẻ lúc nào cũng thích được nuông chiều. Chiều cao chưa chạm mét rưỡi của cô trước anh trông đáng yêu đến độ, mỗi khi cô ngước mắt nhìn anh, anh chỉ muốn đặt lên trên khuôn mặt nhỏ bé đó một cái hôn thật dài. Thân thể mong manh ấy cho anh cảm giác muốn chở che. Anh nghĩ có lẽ mình yêu cô.

Cô thích mặc váy. Anh thích nhìn cô mặc váy. Nhất là váy trắng, váy dài trắng, vì trông cô những lúc đó tinh khôi như hoa nhài làm lòng anh dịu dàng hơn tựa  đang được ung dung thưởng trà dưới một mái hiên êm ả, vô cùng bình yên. Anh có thể lặng ngắm cô hàng giờ, và cô cũng có thể cứ từ tốn lật từng trang sách trong ánh nắng phủ bụi ố vàng. Đôi khi, cô ngẩng lên nhìn anh mỉm cười, rồi lại cúi xuống đọc sách. Không cần một lời nói, họ  gặp nhau để vơi bớt những lắng lo ưu phiền, tìm chốn an yên mà ngơi nghỉ chốc lát. Anh yêu cô, trong lặng lẽ như thế.

Một nhà văn như cô, người ta nghĩ sẽ hay âu sầu. ở nơi nào có thể cô hay buồn vu vơ lắm, riêng bên anh thì không.  Cô trong mắt anh là một cô bé tràn đầy năng lượng, lúc nào cũng tìm ra niềm vui, đến nỗi lây cả sang anh, anh dần lạc quan hơn nhờ có cô. Trước khi gặp cô, anh từng yêu, tiếc rằng tình anh dù còn nhiều nhưng tình người cứ ngày thêm vơi cạn, và người đã rời anh theo đuổi những phù hoa lấp lánh. Anh đau buồn mãi, sống vạ vật như bóng ma, những con số quay cuồng cũng không khỏa lấp nổi nỗi cô độc chế ngự trái tim đơn chiếc. Làm bạn với ma men, ma khói, và chút nữa là đã giao du với cả ma túy, nếu không nhờ có X lôi anh lên, thúc anh hiểu giá trị của mình, cấm anh không được sa đọa thêm nữa. May mắn là anh đã nghe lời bậc tiền bối, nếu không giờ anh đã mất rất nhiều. Điều đáng buồn nhất có thể xảy đến là anh không gặp được cô. Đến hiện tại, cô là lý do để anh hài lòng với cuộc sống của mình, mặc kệ thất bại hay thành công, được thấy cô và nghe tiếng cười lanh lảnh vô tư ấy, với anh là đủ.

Nói cô trước anh thì như vậy, nhưng khi một mình, cô cũng chẳng khác mấy anh của những ngày chưa có cô bên cạnh. Không rượu bia thuốc lá, nhưng tâm lý cô luôn bị bóng ma quá khứ đeo đẳng, ám ảnh, luôn dằn vặt và nhớ tiếc người đã nghìn trùng xa cách. Một mình, cô chẳng kiếm tìm nhiều liệu pháp giải cơn bi lụy, thường cứ để vậy, mặc cho nó ra sao thì ra. Thay vì thoát ra, cô có xu hướng thả trôi theo nó, để hoài niệm vùi xuống thăm thẳm trống rỗng. Cô lại lục trong góc tủ chiếc hộp thiếc, nơi cô gửi lại nhưng chưa đủ mạnh mẽ để lãng quên những năm tháng cũ, lật lại từng trang nhật ký suốt dọc chiều dài của tình yêu vắn số cô đã trải và lại vô thức cầm tập ảnh lên xem. Những bức ảnh cũ đóng dấu lên bao kỷ niệm của thời dĩ vãng ấy, cái thời sắc xám của trời Đông cũng trở nên hồng tươi trong mắt và những lúc trái tính vẫn có một người chịu đựng cô, cho cô cảm giác an toàn khi kề cận. Sau đó, luôn kết thúc bằng nước mắt, trước khi cô phấn chấn tinh thần trở lại. Từ lúc chia tay đến giờ, ngót nghét đã 3 năm rồi.

Anh và cô, hai cá thể yếu đuối mất điểm tựa, bị hút về nhau bằng mối đồng cảm tương liên, bù đắp cho nhau bằng những vụn sót của tình yêu trong trái tim mình. Có chuyện về đôi vợ chồng sống với nhau nhưng tình yêu chỉ đến từ phía người phụ nữ, người chồng đồng tính quan tâm đến cô theo lễ nghi không hàm chứa tình yêu, họ để cho nhau tự do kiếm tìm ái tình riêng mình, cái nhãn vợ chồng chỉ là danh nghĩa nhằm hài lòng cha mẹ của người đàn ông. Họ không bị ép lệ thuộc, nhưng cũng không thoát được khỏi nhau, như đeo chung một cái gông. Anh và cô, nhiều phần giống với cặp vợ chồng ấy, ngoại trừ việc họ không phải vợ chồng, và anh như người phụ nữ kia, bất lực nhìn theo người mình yêu nhưng chẳng yêu mình.

Trong khoảng vài tháng trở lại đây, ý định ngỏ lời của anh mới hình thành. Vốn, anh trăn trở vì sợ cô cự tuyệt, vì anh cũng biết cô còn vương vấn thời quá vãng, một xuân xanh đã héo mòn chóng vánh nơi cô. Anh sợ lỡ duyên không nên, quan hệ bạn bè có còn cũng hóa ra gượng gạo. Băn khoăn mãi, có ngày anh đã tìm đến rượu, tự cho phép mình một ngày vô kỷ luật, bất cần đời như dạo trước. Đêm đó trăng sáng, sân thượng thoáng trông cả vòm trời, giữa nhập nhoạng hơi men, anh thấy nhân ảnh người thiếu nữ. Nàng bảo nàng là Hằng Nga, xuống trò chuyện cùng anh, vì nàng một mình không ai bầu bạn, trần thế đêm nay lại chỉ anh một mình. ừ thì chuyện. Nàng kể anh nghe về người phụ nữ. “Họ là những tạo vật hư ảo, như bóng trăng trên mặt nước. Cảm xúc của họ đừng nói đến hai chữ nhất quán, càng nhu mì lại càng mạnh mẽ, càng xa vời lại càng gần gụi, càng chân thật lại càng viển vông.” Anh thảng thốt. lơ mơ “ Vậy chẳng phải không bao giờ hiểu được?”. “Đúng mà sai”. Nàng đáp mơ hồ, bình thản “Anh biết rằng bóng trăng không phải thứ hữu hình, anh tiếp cận nó như với một thứ hữu hình, nó sẽ tan đi chẳng còn vết tích gì. Tất cả phụ thuộc vào cách anh nhìn, điều anh muốn là gì: Là bóng trăng, hay vầng trăng? Trân quý người phụ nữ, anh phải chắc có đủ ý chí để làm những điều phi thường. Hoặc bảo vệ mặt nước có trăng soi, hoặc bốc vùng nước đó về nhà, có thế mới giữ được bóng trăng nguyên vẹn. Và phải luôn sẵn sàng, thực tế nước-trăng trăng-nước là một, ngắm xa thì đẹp, chạm tới thì lạnh, đòi hỏi ở anh không thôi một bầu yêu thương ấm áp”. Linh cảm cho anh hay, dứt câu nói, nàng đã theo gió đêm biến mất, để lại anh vẫn rã rượi mộng thực quẩn quanh. Tự dưng thanh thoát lan dọc gân mạch, anh ngộ ra rằng trải nghiệm thoáng qua chốc rồi có hiện diện đã là ân huệ, không cần biết là thực hay mơ. Và anh có quyết định cho mình.

Anh so vai, trời bỗng lạnh hơn, gió biểu tình dọc theo triền mây, đẩy cả bầu trời tan tác lốm đốm trắng xanh lởm đởm. Giờ này cô vẫn chưa đến sao, đã quá giờ nửa tiếng rồi...

Chợt cổ anh ấm áp lại, một chiếc khăn quàng được nhẹ nhàng đặt lên đó. Đôi bàn tay trắng xanh vừa rút về khỏi tầm mắt anh, không thể là ai khác được. Anh giữ lấy tay cô trên vai mình, khẽ trách, đệm vào câu nói điệu cười loáng thoáng:

- Cậu đến muộn đó!

- Mình xin lỗi - Cô vòng ra trước mặt anh, chắp hai tay lại vẻ hối lỗi - Chiếc khăn đó, coi như là quà tạ lỗi của mình, nhé?

Anh nhìn cô, cố tỏ ra nghiêm khắc mà không được, sau rốt cũng phải phì cười vì vẻ đáng yêu ấy. “Trông bé thật ngốc đó, bé biết không?” – anh nhìn cô tinh quái, nhủ thầm trong tâm trí như vậy. ánh mắt của anh như trêu ngươi, làm cô hơi quạu. Đập vào vai anh bằng đôi tay nhỏ nhắn, cô muốn biết sao anh nhìn cô như thế. Anh cười to, nhắm chặt mắt lại, đút sâu hơn hộp quà vào trong túi áo.

Cô của ngày hôm nay, và của chuỗi ngày sau đây nữa, sẽ không đi bên anh dưới danh phận người yêu. Mọi khúc mắc đã gỡ ra dễ dàng, anh hiểu rồi. Tình cảm này anh sẽ giữ cho riêng mình, như vậy tốt hơn. Vẫn sẽ yêu cô, nhưng tin tưởng theo thời gian mà chôn vùi được dưới lớp bụi quá khứ, trong vỏ kén màu bạc của ánh trăng. Ngẩng đầu lên cao, anh thầm cảm ơn Hằng Nga. Nhờ nàng, giờ đây anh có thể chọn đường đi khác, song song với người anh yêu mà lòng chẳng lăn tăn. Anh sẽ bảo vệ cô đến tận cùng, chỉ cần thế là đủ, không cần cương quyết đòi tình yêu đáp lại. Lần này anh nhìn cô, bình yên, khiến ánh mắt cô đương giận dỗi chợt thoáng ngỡ ngàng. Cô đỏ mặt, ngồi xuống bên anh. Quấn thêm vòng khăn quàng nữa, anh trông sang cô, đợi. Nhận thấy ánh nhìn hướng về mình, cô cũng quay sang. Hai mắt giao nhau, một trầm ngâm một khó hiểu. Rồi ánh mắt anh thoắt chuyển thành tinh nghịch, khuôn mặt tư lự bất chợt rung lên, anh phì cười. Đôi mắt nâu mọng nước xoe tròn, ngơ ngác vài giây, rồi cũng cười theo. Họ chỉ có thể là bạn tốt, thậm chí có thể hy sinh cho nhau. Nhưng là người yêu thì không, vì còn thiếu nhiều thứ quá. Hai khuôn mặt cười hứng gió và cả những giọt nước li ti , mát lạnh. Trời lác đác mưa. Tiếng cười, vô tư, còn bay và loang ra đến xa lắc những tháng ngày về sau./.

Truyện ngắn: Nguyễn Hoàng

 
 

Tạp chí Cửa Biển số 187 (10/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)