Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 13 khách Trực tuyến
Tản văn, Tùy bút, Ký
Mắc nợ với mùa xuân

Một năm hàng trăm lần bóc tờ lịch cũ, không khi nào lại như thời khắc giao thừa, thật xúc động khi đón tờ lịch mới, màu đỏ tươi cứ ngời ngời trước mặt. Không đơn giản năm cũ qua đi và năm mới đến, khoảnh khắc  thiêng liêng ấy đánh thức trong mỗi người một cõi riêng tư.

Mẹ cả đời quần quật, hết nuôi con lớn khôn lại đón cháu ra đời, bây giờ tóc bạc mới bồi hồi nhớ lại tuổi thanh xuân! Cha sinh cùng thành phố thuở khắp nơi còn bờ bãi ao đầm. Chuyện xưa mỗi khi nhớ là trong lòng đau đáu, đêm mưa nhớ những ngày biển động, ngày nắng thương quê nghèo vất vả, đời lầm than chẳng mong chi Tết đến xuân về. Quán Sỏi, Vườn hoa Đưa Người, ngõ Đá những tên gọi sao mà vất vả, lam lũ như thân phận mẹ cha ngày trước…

Hôm nay, mùa xuân này con xin đưa mẹ cha vòng quanh phố xá, thành phố chúng ta đã khác xưa nhiều với những con đường dài rộng, các khu đô thị mới, những cửa hàng siêu thị và  công viên. Ta tới cầu Tân Vũ, vời vợi Cát Hải  đảo xa hàng bao nhiêu thế kỷ giờ chỉ cần mấy chục phút bánh xe lăn. Kia Cát Bà và đấy Đồ Sơn, trập trùng núi non ngời ngời biển biếc. Ta đứng trên cầu hiên ngang trước biển, gió như lướt, mây trời gần gũi, dõi đến đuối tầm mắt là khơi xa mù mịt, nhìn sâu hút dưới chân là mênh mang mặt nước. Cũng xuân đấy mà cảm giác giữa không gian bao la thật là khác lạ, ta như người cưỡi gió ngắm trần gian.

Bạn nhớ đến những ngày xuân ngang dọc chiến hào, đạp lên đạn bom đi xẻ dọc Trường Sơn. Từ ngày ấy đến nay đã trải bao mưa nắng, bạn đã qua nhiều ngả núi sông vẫn không quên chùm phong lan ngày ấy giữa mùa xuân ào ào gió núi. Tôi thì nhớ chiếc lá bàng mùa đông còn sót lại sang xuân, lá lăn lóc giữa sân trường như lăn vào nỗi nhớ; không thể nào quên buổi học cuối cùng của thời cắp sách, để đến tận bây giờ màu phượng đỏ ngày ấy vẫn len vào giấc ngủ; nhớ những gì ta đã cười và đã khóc, đã nuôi ta lớn khôn và bắt đầu mơ ước…

Còn xuân năm nay tôi với bạn sẽ theo cầu Bạch Đằng sang tỉnh bạn. Đã vĩnh viễn lùi sâu vào ký ức hồi mỏi mệt với phà Rừng, vật vã với Quảng Yên, Uông Bí. Đường cao tốc giờ xe đi như lướt, vừa thoáng thấy sông Chanh đã trước mắt Tuần Châu, Bãi Cháy, đã Hạ Long biển trời bát ngát. Hải Phòng từ lâu gọi là Thành phố Cảng, nay mang thêm tên Thành phố Những cây cầu. Cầu Hàn, cầu Đăng, cầu Tam Kỳ bạn đã đi chưa? Tôi thì đã qua cầu Niệm mới khi còn chưa làm lễ khánh thành, đã biết cầu Hoàng Văn Thụ từ khi còn ngổn ngang sắt thép, biết cả những chiếc cầu vẫn còn trong dự định, cả trong giấc mơ cũng lung linh bóng dáng cây cầu! Rồi mai đây sông Cấm sẽ trở thành con sông chảy giữa lòng thành phố, đô thị bên này tiếp đô thị bên kia nối với nhau bằng những chiếc cầu. Cảng quốc tế Lạch Huyện ngoài kia đón tàu trăm nghìn tấn, sông Cấm ơi, hỏi có vui không?

Còn em, em nhớ gì hỡi em yêu dấu? Ngày em đến với anh mùa xuân cũng đến, ta đi đến đâu xuân quấn quýt đi cùng, em mặc áo đỏ để mùa xuân nở hồng theo từng bước, anh ôm em như ôm ấp mùa xuân. Hết xuân này lại sang xuân khác, chúng ta mãi mãi thuộc về nhau mặc thời gian trôi nổi. Thảm cỏ nơi vườn hoa Nguyễn Du ngày ấy xuân này vẫn mượt. Nhưng anh sẽ đưa em tới dải công viên ven bờ sông Tam Bạc. Cũng như mọi con sông giữa lòng thành phố, sông Tam Bạc đã không còn là dòng sông cũ, phố xá hai bờ sông cũng mới lên rồi.

Kìa chú bé sáng xuân nay lon ton đôi chân nhỏ, mỗi bước tung tăng gieo một giọt nắng đào. Vui nữa đi em, mùa xuân là của em, trời đất này tất cả thuộc về em.

Bỗng nhớ cả những người không quen biết, thuở ấy chỉ quen qua tiếng rao não nùng giữa đêm khuya khoắt, chỉ nhớ khuôn mặt sạm đen trưa mệt mỏi chờ phà, vẻ cau có lúc vật vã xếp hàng mua thực phẩm, giáp Tết hớn hở mang về cân gạo nếp, dăm ba lạng thịt, một ít hạt tiêu, mì chính! Cuộc sống vẫn còn nhiều vất vả nhưng mấy xuân nay đã ấm áp lên  nhiều, đã thưa thớt tiếng xe bò lục cục ban trưa, đã thấy vắng tiếng quang thúng trên cầu mỗi sáng.

Mùa xuân này hát những bài hát cũ mà bâng khuâng nhớ lại một thời, thuở ta ví nhà máy xi măng như trái tim thành phố, ví khói trắng xi măng như tóc mẹ già, tiếng còi tàu ấm như tiếng cha, trải lòng với cái cảnh thuyền buồm trôi trên sông ngay giữa lòng thành phố, náo nức với câu thơ “Bốn cống, ba cầu, năm cửa ô”.

Nghĩa là ta nặng lòng và nợ nần quá khứ, nợ niềm vui nợ cả nỗi buồn. Nên những tháng ngày qua ta đã ra sức làm mà trả nợ, ta vắt kiệt những đêm sâu miệt mài bên dự án, vắt mưa nắng, vắt mồ hôi tâm trí để cứ đến mùa xuân lại hài lòng thêm chút ít.

Yêu biết bao những tấm lòng nghệ sĩ. Các bạn chẳng thể có bạc tiền để mà chia sẻ, chỉ biết làm thơ để sưởi ấm cho đời, chỉ biết vẽ những bức tranh sắc màu ấm áp, chụp những bức ảnh về mồ hôi người thợ, nếp nhăn hằn sâu nơi trán mẹ già, nụ cười thôn nữ, con trẻ hồn nhiên.

Ta hiểu là ta còn nợ rất nhiều với đất nước, con người và thành phố hôm nay, càng nặng nợ với những ngày sắp tới. Ta gọi đó là mắc nợ với mùa xuân, bởi mùa xuân kỳ diệu vô cùng, không đơn giản là năm cũ qua đi và năm mới đến./.

 
Tiếp thị gạo bằng...thơ

Năm 1997, một lần nhà báo Đức Toàn, công tác ở báo Quân đội nhân dân đi qua cửa hàng bán gạo trên đường Giải Phóng (Hà Nội) thấy có tấm biển đề “Hạt gạo làng ta”. Cửa hàng gạo mang tên một bài thơ nổi tiếng của nhà thơ Trần Đăng Khoa viết từ những năm 68, 70 của thế kỷ trước và đã được nhạc sĩ Trần Viết Bính phổ nhạc nên được đông đảo quần chúng biết. Thấy lạ, nhà báo Đức Toàn dừng xe, ông nhìn trong quầy những bọc ni-lông gạo loại 5kg và 10kg đều in dán đoạn thơ sau:

“Hạt gạo làng ta/ Có bão tháng bảy/ Có mưa tháng ba/ Hạt mồ hôi sa/ Những trưa tháng sáu/ Nước như ai nấu/ Chết cả cá cờ/ Cua ngoi lên bờ/ Mẹ em xuống cấy...”

Nhà báo Đức Toàn liền nói với cô bán gạo:

- Này, em nhớ phải trả nhuận bút cho tác giả của bài thơ đấy nhé!

Không chần chừ, chị hàng gạo nhanh nhảu đáp:

- Vâng, em trích thơ của nhà thơ Trần Đăng Khoa để bán được nhiều gạo. Thực thà là em không biết địa chỉ nhà thơ Trần Đăng Khoa ở đâu.

Nhà báo Đức Toàn nói tiếp:

- Em đừng lo. Nhà thơ Trần Đăng Khoa với tôi là chỗ bạn bè, tôi ở báo Quân đội nhân dân, còn Trần Đăng Khoa ở số 4 Lý Nam Đế, chúng tôi chỉ cách nhau hơn chục mét từ bên này sang bên kia đường.

Nói rồi nhà báo Đức Toàn lại vội đi. Tưởng là những câu nói đùa cho vui, ai ngờ chỉ mấy hôm sau, nhà thơ Trần Đăng Khoa nhận được một túi gạo ngon 5kg của cô hàng gạo gửi biếu. Trần Đăng Khoa liền gọi Đức Toàn sang Tạp chí Văn nghệ quân đội: “5kg gạo ngon, quý hóa lắm, nhưng em độc thân, suốt tháng ăn cơm bụi. Bác mang về cho các cháu ăn, chứ để đây lâu ngộ mốc lên thì phí”.

Bài thơ “Hạt gạo làng ta” đã thực sự đi vào đời sống quần chúng, nhưng cái đáng quý ở đây là chị bán gạo bình thường cũng biết trân trọng quyền tác giả qua cách xử sự với nhà thơ.

Lê Hồng Bảo Uyên (St)

 
«Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối»

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL
 

Tạp chí Cửa Biển số 205 (7/2019)

Tạp chí Cửa Biển số 204 (6/2019)

Tạp chí Cửa Biển số 203 (5/2019)

Tạp chí Cửa Biển số 202 (4/2019)

Tạp chí Cửa Biển số 201 (3/2019)

Tạp chí Cửa Biển số 199,200 (1,2/2019)

Tạp chí Cửa Biển số 198 (12/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 197 (10/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 196 (9/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 195 (8/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 194 (7/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 193 (6/2018)


Tạp chí Cửa Biển số 192 (5/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 191 (4/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 190 (3/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 189 (2/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 187 (10/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)