Bến cảng - Tranh Vũ Thanh Nghị

CLB hài hước

Hậu duệ của Cuội
Chọt Ngồi làm vua mãi cũng buồn chán, nên Cuội quyết định đi tìm một đệ tử xứng đáng để truyền ngôi. Tìm mãi mà không thấy được ai giỏi ngang, chứ khoan nói là hơn mình trong cái khoản lừa dối, nên Cuội rất buồn. Một...

 






Hiện có 29 khách Trực tuyến
Người viết trường ca ảnh về Trường Sơn

TIN BUỒN

Nghệ sĩ nhiếp ảnh VƯƠNG KHÁNH HỒNG quê gốc ở Hải Lăng, Quảng Trị, sinh tại Thái Lan năm 1944. Năm 1960, ông cùng gia đình trở về Việt Nam, định cư ở Hải Phòng. Ngày 26/3/2018 (tức 10/2 âm lịch), ông đã qua đời sau một cơn đột quỵ hưởng thọ 75 tuổi. Trước đó 3 ngày, ông còn cùng các đồng nghiệp đất Cảng đi sáng tác tại Thái Bình.

Nhờ nghề ảnh được truyền từ gia đình, sau khi về nước Vương Khánh Hồng làm việc ở Quốc doanh Nhiếp ảnh Kiến An (Hải Phòng). Năm 1968, ông nhập ngũ và trở thành phóng viên ảnh của Đoàn 559, hoạt động trên đường Trường Sơn trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Xuất ngũ năm 1983, ông trở lại với nghề ảnh và trở thành hội viên Hội Liên hiệp VHNT Hải Phòng và Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam.

Bộ ảnh 6 bức của Vương Khánh Hồng về “Đường Trường Sơn trong kháng chiến chống Mỹ”: Đại tướng Võ Nguyên Giáp cầm máy ảnh; Đoàn xe chở hàng vượt trọng điểm; Chiến sĩ gái xăng dầu Trường Sơn; Tổ trinh sát trên đèo Tha Mé, Nam Lào, Tây Trường Sơn; Xe bọc thép phóng từ rà bom trên trọng điểm; Sức  sống và vẻ đẹp Trường Sơn đã được nhận Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật năm 2012. Vương Khánh Hồng là nhà nhiếp ảnh hội viên Hải Phòng đầu tiên và duy nhất cho đến nay được nhận giải thưởng cao quý này.

Hội Liên hiệp VHNT Hải Phòng, Tạp chí Cửa Biển và Hội Nhiếp ảnh thành phố xin gửi lời chia buồn sâu sắc tới gia đình nghệ sĩ nhiếp ảnh VƯƠNG KHÁNH HỒNG.

 

Người viết trường ca ảnh về Trường Sơn

VŨ DŨNG

Đoàn anh em chúng tôi, đứng đầu là NSNA Vũ Khánh - Chủ tịch Hội NSNA Việt Nam lặng bước đến trước linh cữu NSNA Vương Khánh Hồng, thắp nén nhang vĩnh biệt nhà nhiếp ảnh chiến trường năm xưa rồi ra phòng khách. Người tiếp chúng tôi có khuôn mặt rất giống Vương Khánh Hồng. Sau khi hỏi chuyện ,chúng tôi mới được biết anh là em ruột của Vương Khánh Hồng. Anh xúc động ngẹn ngào và tiếp chuyện chúng tôi. Tất cả đều bàng hoàng và không thể nghĩ rằng Vương Khánh Hồng “ra đi” nhanh đến như vậy. Anh nói: Gia đình rất mong các anh có những bức ảnh nào chụp về Vương Khánh Hồng, xin được gửi lại cho gia đình để làm kỷ niệm…

Trở về nhà, tôi hồi tưởng lại những kỷ niệm, những buổi sinh hoạt, những ngày anh em chúng tôi cùng nhau đi sáng tác từ mấy chục năm trước. Có những bức ảnh chúng tôi đi tác nghiệp tại Tiên Lãng, Vĩnh Bảo những năm 2000; tại An Lão, Thủy Nguyên  năm 2005. Rồi những bức ảnh NSNA Vương Khánh Hồng chia sẻ nghề nhiệp với các thành viên  Câu lạc bộ Nhiếp ảnh Kiến Thụy cách đây hơn 20 năm. Đặc biệt là CLB Nhiếp ảnh Cung Văn hóa Lao động Việt - Tiệp mà anh làm Chủ nhiệm những năm đầu CLB thành lập. Tôi cố gắng nhớ lại …Với những bức ảnh chụp bằng phim ….rồi lục tìm trong ổ cứng, nhiều lắm. Có cả những bức ảnh chụp Vương Khánh Hồng khi nằm viện (cách đây hơn  chục năm). Cô y tá chăm sóc cho anh chính là cô ca sĩ ở Đoàn Văn công ngày  xưa ở Trường Sơn  đã hát cho các anh nghe…

Phải nói rằng: Tôi là một trong số ít người thích chụp ảnh chân dung đồng nghiệp  trong mọi hoàn cảnh. Cứ mỗi dịp Đại hội Hội nghệ sĩ Nhiếp ảnh toàn quốc, tôi lại có một bộ ảnh “chân dung nghệ sĩ”. Thật may mắn cho tôi. Bức ảnh  chụp hai nhà nhiếp ảnh chiến trường Vương Khánh Hồng và Đoàn Công Tính là khoảnh khắc thật đẹp về họ. Hai người lính già ôm nhau  khi gặp lại. Ký ức thời trai trẻ đã ùa về trong trái tim họ. Một thời đạn bom khốc liệt và họ đã hãnh diện tự hào vì mình đã có những tác phẩm để lại cho đời ,một thời điểm lịch sử cụ thể nhưng những tác phẩm đó chính là những trường ca đỏ về một dân tộc anh hùng  trong cuộc chiến tranh giải phóng đất nước.

Người ta thường nói: “Trăm nghe không bằng một thấy”, một bức ảnh hơn ngàn lời nói. Những bức ảnh chụp về Vương Khánh Hồng cho chúng ta cảm nhận một cách chân thực về sỹ. Gần đây nhất ,trong cuộc triển lãm “Hồi tưởng tháng  năm” tại Hội VHNT Hải Phòng đã tập hợp được nhiều bức ảnh xuất sắc của các NSNA gạo cội  Hải Phòng. Những tác phẩm tâm huyết đã từng được giải thưởng quốc gia và quốc tế. NSNA  Vương Khánh Hồng đã chia sẻ với đồng nghiệp một số tác phẩm của mình. Anh xúc động: “Đây là tấm lòng, là tình yêu  của tôi với đất và người Hải Phòng” …Và mới đây đầu năm 2018, Vương Khánh Hồng được mời dự tổng kết đầu xuân  của CLB Nhiếp ảnh Cung Văn hóa Lao động Việt - Tiệp Hải Phòng. CLB này có phần đóng góp không nhỏ của anh. Với bản chất hiền lành và ít nói, nhưng khi bàn luận đến nhiếp ảnh, thì gần như anh tâm huyết vô cùng. Anh chúc mừng anh em CLB đã trưởng thành, song luôn căn dặn một cách chân thành: “Các bạn hãy đam mê và sống hết mình ,hãy yêu và hãy chụp những bức ảnh mà mình yêu thích nhất không vì danh vọng và những cái gì khác cám dỗ”. Với anh em CLB Nhiếp ảnh, anh  động viên nhắc nhở: Đừng quan tâm quá nhiều đến phương tiện máy móc mà mình trở thành lệ thuộc và hãy chụp bằng “cái đầu của chính mình”. Thật không ngờ, đời người ngắn như “hơi thở”. Mới hôm nào, tôi còn chụp bức hình anh đang chia sẻ cùng anh em, không ngờ anh đã ra đi mãi mãi…

Tôi có gắng lục tìm và chọn  được một số  ảnh tôi đã chụp anh và chia sẻ trên face book. Nhiều bạn bè đồng nghiệp ngạc nhiên về sự ra đi của anh, họ chia sẻ trên cộng đồng mạng: “Xin kính cẩn nghiêng mình vĩnh biệt NSNA Vương Khánh Hồng”, “Vương Khánh Hồng - một con người luôn có nụ cười nhân ái”, “Một người chân chính, giản dị, cởi mở mà tôi được biết”, “Vĩnh biệt ông, người nghệ sỹ nhận Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật. Chúc ông an lạc cõi tây phương”, “Vương Khánh Hồng - Một nghệ sỹ nhiếp ảnh chiến trường dũng cảm, xông xáo. Một nghệ sỹ đời thường giản dị, thân thương…”

Đúng vậy, Vương Khánh Hồng là một trong số ít những nhà nhiếp ảnh chiến trường được nhận Giải thưởng Nhà nước về nhiếp ảnh ở Việt Nam. Ảnh của anh luôn chứa đựng những thông tin và bố cục hình ảnh sống động trong một trái tim mang tính nhân văn hướng thiện. Được biết trước khi nhập ngũ vào chiến trường năm 1968, anh đã từng công tác tại Công ty Nhiếp ảnh Hải Phòng. Thời kỳ đó, những người cầm máy ảnh ở Việt Nam là rất ít … Nhưng anh có tay nghề, có kỹ thuật tốt. Hơn tất cả đó là tình yêu, sự đam mê và sự dấn thân về nghề đã giúp anh có những bức ảnh vô giá về Trường Sơn đầy gian khổ và cực kỳ ác liệt. Anh đã lăn lộn ngày đêm tại chiến trường cùng những người lính trong bom rơi đạn lạc và chiến đấu bằng chính ống kính của mình, ghi lại nhữnh hình ảnh về chiến tranh…Trong hàng ngàn bức ảnh chụp về Trường Sơn máu lửa (1968 - 1975), bộ ảnh Trường Sơn của anh từ Nữ Chiến sỹ đơn vị xăng dầu trên đường Trường Sơn, Tổ trinh sát công binh trên trọng điểm đỉnh đèo Tha Mé Nam Lào Tây Trường Sơn 1971-1972, Chở hàng vượt trọng điểm km33 tuyến đường K-Tây Trường Sơn mùa khô 1971-1972, Xe bọc thép công binh đang phóng từ rà phá bom mìn trên trọng điểm Tây Trường Sơn, Sức sống và vẻ đẹp Trường Sơn, đặc biệt là bức ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp kiểm tra  tuyến đường Hồ Chí Minh là bản trường ca về Trường Sơn bằng ảnh đã được tặng Giải thưởng Nhà nước đợt ba năm 2012, được tổ chức trang trọng tại Nhà hát lớn Hà Nội để vinh danh công lao đóng góp của anh với sự nghiệp nhiếp ảnh Việt Nam .

Trong cuộc sống đời thường, anh là người sống mẫu mực, khiêm nhường. Ngôi nhà nhỏ  ấm cúng của gia đình anh trong ngõ nhỏ phố Đinh Tiên Hoàng lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Anh vẫn sống bằng nghề ảnh và truyền dạy cho các con cháu nghề  ảnh và sống bằng nghề ảnh. Anh thuê một gian nhà nhỏ tại phố Lê Lợi để mở cửa hàng “Chụp ảnh chân dung nghệ thuật”. Năm tháng qua đi, tiếng tăm không chỉ về nhân cách sống của anh mà chính những bức ảnh đẹp do anh và các con chụp cho khách hàng đã chiếm được tình cảm của nhiều người. Khi nhắc tới hiệu ảnh của Vương Khánh Hồng, nhiều người dân Hải Phòng biết đến. Nhiều gia đình muốn có bức ảnh đẹp, họ đều tìm đến cửa hàng của anh. “Ăn lên làm ra”, hiệu ảnh Vương Khánh Hồng ngày một phát triển, Vương Khánh Hồng đã thuê hẳn ngôi nhà 4 tầng để làm nghề. Ảnh của Vương Khánh Hồng chụp rất tự nhiên, đẹp, chắc chắn, thoáng đạt và màu sắc bao giờ cũng tươi sáng…Đây là một trong những hiệu ảnh có uy tín nhất Hải Phòng.

Hơn tất cả, tình yêu của anh đã cuốn theo cả gia đình vào nghề ảnh. Các con anh đều đam mê nhiếp ảnh và cả bốn cha con đều trở thành hội viên nhiếp ảnh của Hội Liên hiệp VHNT Hải Phòng.

Trong niềm tiếc thương vô hạn, tôi cùng bạn bè, đồng nghiệp đã đưa anh về nơi an nghỉ vĩnh hằng. Cầm chiếc máy ảnh trong tay ghi lại những bức ảnh cuối cùng về NSNA Vương Khánh Hồng. Hình ảnh anh trong trang phục sĩ quan quân đội, người lính của Trường Sơn năm xưa, nhà nhiếp ảnh chiến trường… cùng các Huân, Huy chương và Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng do các cháu mang theo cùng anh tới nơi an nghỉ cuối cùng làm tôi không cầm được nước mắt…Đó là sự ghi nhận  của Đảng và Nhà nước đối với người lính Trường Sơn và NSNS Vương Khánh Hồng đã đóng góp công lao cho Tổ quốc và sự nghiệp nhiếp ảnh Việt Nam. Đồng đội, đồng chí, đồng nghiệp và bạn bè  sẽ  không bao giờ quên anh…

V.D

 
 

Tạp chí Cửa Biển số 193 (6/2018)


Tạp chí Cửa Biển số 192 (5/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 191 (4/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 190 (3/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 189 (2/2018)

Tạp chí Cửa Biển số 187 (10/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 186 (9/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 185 (8/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 184 (7/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 183 (6/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 182 (5/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 181 (4/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 180 (3/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 178,179 (1,2/2017)

Tạp chí Cửa Biển số 177 (12/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 176 (11/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 175 (10/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 174 (9/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 173 (8/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 172 (7/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 171 (6/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 170 (5/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 169 (4/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 168 (3/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 166,167 (1,2/2016)

Tạp chí Cửa Biển số 165 (12/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 164 (11/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 163 (10/2015)

Tạp chí Cửa Biển số 162 (9/2015)